Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

7. Cái chết lâm sàng

23/10/201416:48(Xem: 4584)
7. Cái chết lâm sàng
 

Vén Bức Màn Bên Kia Cõi Chết
Tác giả: Đức Hạnh Lê Bảo Kỳ

Xuất bản tại Hoa Kỳ 2005

 

---o0o---

 

CÁI CHẾT LÂM SÀNG

 

Ta nên biết rằng, bản thân máu thịt con người bị chết đi, thức A-Lại-Da lúc nào cũng ra khỏi xác cuối cùng sau khi những thức liên hệ (bảy quan năng) với nó hoàn toàn mất khả năng nhận biết. Thời gian thức A-Lại-Da ra khỏi xác chừng mươi phút hay nửa giờ khi con tim ngưng đập được gọi là thân tử ấm. Tuy nhiên thân tử ấm tức thức A-Lại-Da có thể trở lại xác, nếu xác đó có khả năng hồi sinh, tức là chết đi sống lại gọi là cái chết lâm sàng.

Có nhiều câu chuyện về người chết đi sống lại thật thú vị do người chết được sống lại, rồi kể cho các bác sĩ, y tá hay người thân của họ được nghe. Chẳng hạn những câu chuyện sau đây:

 

1.- Một sĩ quan Hải Quân VNCH bị tai nạn được sống lại

Tại Việt Nam, trước 1975, một sĩ quan hải quân bị tai nạn xe hơi trên đường Hai Bà Trưng gần bến Bạch Đằng, được xe cứu thương chở vào bệnh viện Hải Quân. Vừa đem vào bệnh viện, người sĩ quan đã chết. Nhưng các bác sĩ vẫn tìm cách cứu chữa suốt trong nửa giờ thì người sĩ quan sống lại. Sau khi sức khỏe được phục hồi, người sĩ quan kể lại cho các bác sĩ và bạn hữu rằng: ông đang đi xe Honda đến sở thì bỗng nhiên ông thấy ông bay bổng lên cao ở khu vực bệnh viện hải quân, từ đó ông nhìn xuống thấy các bác sĩ đứng chung quanh cái giường mà trên đó có thân ông đang nằm, ông lấy làm thắc mắc. Liền sau đó ông thấy ông hiện hữu trên trần nhà, rồi lại thấy vợ ông, các bạn sĩ quan đứng trong phòng khách nói về chuyện của ông bị tai nạn. Sau đó ông tự nhiên thấy mình bị tối tăm một vài phút, thì ông mở mắt, mới biết là đang ở bệnh viện vì bị tai nạn.

 

2.- Một bà Mỹ bị chết vì tim được sống lại

Một bà già Mỹ bị bệnh tim chết ngất tại bệnh viện, nhưng được các bác sĩ làm hô hấp cấp cứu qua mười phút, bà được sống lại. Sau một tuần lễ, sức khỏe được phục hồi, bà nói với cô y tá:

- Này cô y tá! Trên mặt cái tủ kia có mười một cents (đồng penny) trên đó. Vậy cô bắc ghế đứng lên xem thử có đúng không?

Cô y tá hỏi lại:

- Có chắc như vậy không? Bà nằm đây làm sao bà có thể thấy trên mặt tủ có mười một cents?

Bà già trả lời:

- Trong khi các bác sĩ đang cấp cứu tôi, thì tôi bay lững lờ trên trần nhà, nhìn xuống thấy rõ mọi thứ, trong đó có mười một cents trên mặt tủ mà tôi đã đếm đúng. Tôi còn nghe rõ tiếng của ông bác sĩ trưởng ca nói “Tim đập lại rồi bà sẽ được sống lại.”

Quả thật, sau lời bà già, cô y tá lấy xuống từ mặt nóc tủ đúng mười một cents.

 

3.- Hải bị tai nạn tại Sài Gòn sau 30.4.1975 được sống lại

(Do Thanh Thanh kể lại trong tờ tin tức của Chùa Khánh Anh – Paris. Tôi trích đăng vào đây. Cũng xin nói rõ trạng thái hoạt động của Hải như tỉnh dậy... chạy vội vào nhà tắm... cho đến hết là trạng thái của thân tử ấm của Hải ở bên kia cõi chết. Sau khi sống lại, Hải kể cho bạn nghe).

Hải giật mình tỉnh dậy. Nhìn vội chiếc đồng hồ cũ kỹ trên tường đã được treo ở đây từ lúc anh còn nhỏ, bây giờ đã là 7 giờ 50 tối. Bên ngoài trời đã đen hẳn. Anh không nhớ là anh đã ngủ từ lúc nào nhưng anh có một cảm giác là đã ngủ từ lâu lắm... Sực nhớ lại hôm nay là thứ năm, ngày anh phải đi tập hát, anh cau có:

-Sao mình có thể lơ đãng đến như vậy được nhỉ?

Chạy vội vào nhà tắm, anh rửa qua loa cái mặt rồi phóng tức tốc xuống nhà. Đàng nào thì cũng trễ vì từ nhà anh đến chỗ tập hát cũng mất ít nhất 15 phút, mà ca đoàn thì bắt đầu tập vào lúc 20g00...

Vừa xuống dưới chân cầu thang, anh gặp Hà, em gái duy nhất của anh, mặt xanh như tàu lá chuối, đang hớt ha hớt hải đi vào nhà. Không nhìn thấy anh, nó đi thẳng đến bộ xa lông, ngồi phịch xuống và ... khóc.

Chắc cô cậu lại có chuyện lục đục rồi đây...

Vừa lẩm bẩm, anh bước lại phía Hà, nhìn vào đôi vai của nó đang rung lên theo tiếng nấc, nói nhỏ nhẹ:

- Chuyện gì vậy Hà? Nói cho tao biết được không?

Hà vẫn tiếp tục khóc. Hình như nó không nghe thấy tiếng anh hỏi. Hải bực mình nhắc lại:

- Hà! Mày không nghe tao hỏi à? Chuyện gì vậy?

Nó vẫn im lặng khóc, tiếng khóc bật lên thành từng tràng, uất ức... Anh bước ra cửa, quyết định đi tập hát vì đã quá trễ, và tự nhủ rằng một lát đi tập trở về sẽ hỏi lại một lần nữa xem sao. Hơn nữa, chuyện này cũng không phải lạ lùng gì, vì cứ lâu lâu, chuyện tình của nó lại bị... trục trặc! Mỗi lần như thế, anh lại bị nó hành hạ hơn là... kép chính! Và sau đó chính anh phải đứng ra đóng vai trò hòa giải để nối lại cái tình cảm ban đầu đã kéo dài được hơn hai năm của cô cậu. Vả lại, nó mới 19 tuổi, lâu lâu cũng nên để cho trục trặc một tí cho tình thêm... đẹp!

- Ăn cơm trước đi. Một lát tao về...

Anh nói lớn và bước ra cửa. Các cửa tiệm đã lên đèn. Mỗi nhà tùy theo ngành buôn bán mà trang trí cửa tiệm theo những màu sắc khác nhau. Chỗ thì xanh, chỗ thì đỏ trông thật đẹp. Anh chạy băng qua một con hẻm, trong đó sáng rực đèn của những xe bánh mì, hủ tíu, bán chè... Cái dân Sài Gòn có thói quen ăn vặt về đêm, vì vậy mà những dãy bàn xếp dọc theo lề con hẻm đầy ắp những người ngồi... Tiếng người cười nói cùng với tiếng gọi ơi ới của những anh chạy bàn làm cho cái không khí của con hẻm trở nên nhộn nhịp và sống động...

Đến ngã tư, anh băng vội qua con đường trước mặt. Khi sang được hơn hai phần ba con đường, anh chợt thấy một chiếc Honda phóng tới, bám sát lề để chuẩn bị quẹo. Hải đứng lại để chờ cho họ qua nhưng hình như họ... không thấy, vì chiếc xe cứ phon phon nhắm thẳng anh mà lao đến! Anh lại cố nhấp nhấp cái chân để ra hiệu cho cặp thanh niên trẻ đang ngồi trên xe biết rằng anh có ý định qua trước, nhưng kỳ thật, rõ ràng họ vẫn xâm xâm... tiến! Khi chiếc xe gắn máy chỉ còn cách vài thước, anh lấy hết sức phóng vội vào lề đường. Hú vía! Chiếc xe Honda đi qua không một chút phản ứng, dù chỉ là một cái ngoảnh mặt lại để ngó xem anh có bị cái gì không... Anh hằn học:

-  Du côn thật! Mấy tụi thanh niên dạo này chẳng còn biết luật đi đường là gì nữa...

Đâu đó tiếng nhạc của chiếc đồng hồ treo tường, Hải nhận ra vì tiếng nhạc chuông của nó giống hệt như chiếc đồng hồ trong phòng khách ở nhà. Anh còn biết chắc rằng cái kim dài của nó đang chỉ số 12.

Đúng 8 giờ rồi. Thế nào ổng cũng rầy rà cho mà xem...

Anh tự nhủ. Hải bước nhanh hơn tí nữa với hy vọng rằng sẽ đến sớm hơn được chút nào hay chút đó. Trong ca đoàn, anh thuộc nhóm Basso gồm ba đứa, nghĩa là thuộc nhóm hát trầm vì trời phú cho anh giọng trầm như... vịt đực! Mấy đứa con gái thì phong cho tụi anh có cái giọng ca... thuốc lào của cha xứ! Thế là đâu cũng vào đó ngay, trầm bao nhiêu cũng xuống tới...

Đến cổng nhà thờ, anh gặp ông Trùm Hào đang nói chuyện với ông già Tiến. Hình như họ cũng đang nói chuyện gì đó có vẻ khẩn trương. Anh lễ phép:

- Chào hai bác!

Và cũng…... chẳng đáp lại anh. Kỳ cục thật! Hình như hôm nay không ai muốn nói chuyện với anh cả! Phóng vội tới chân cầu thang, anh thoáng nghe tiếng ông Hào nói:

- Ông đi gọi trong ban hát có mặt ngay bây giờ ở đây nhé. Sau đó tất cả cùng đi đến luôn thể...

Sao ca đoàn già lại tập họp hôm nay vậy cà? Giờ tập hợp của họ là ngày mai kia mà...

Hải tự hỏi, nhưng không tìm ra câu trả lời. Phóng vội lên chiếc cầu thang bằng gỗ, anh leo lên thật nhanh, nhưng cũng thật là nhẹ. Liếc lên chiếc đồng hồ trên tường, anh thấy cái kim phút đã nằm gần ở vị trí số 3...

Trễ mất 15 phút, nhưng tụi nó đang tập bài cũ. Anh thầm nghĩ như vậy. Như vậy cũng không đến nỗi nào...

Hải đi qua phía nhóm Basso của anh. Lạ thật, chẳng có đứa nào. Anh nhủ thầm:

- Tưởng đến trễ, thế mà hai tên kia còn đến sau mình. Đã đời thật!

Khi vào đến chỗ ngồi, anh cũng mới chợt thấy rằng thầy ca trưởng cũng chưa tới! Thằng Phi phải lên tập thế. Nó đang nhắc lại một đoạn mà đám con gái bè Alto hát sai. Vói lên một thằng trong nhóm bè Ténor, anh nói nhỏ:

- Ê, Nghĩa! Thầy Vũ chưa tới hả?

Đúng lúc đó, thằng Phi bắt đầu chuẩn bị cho ca đoàn hát. Nó nói to:

- Ba bè hát cho chắc và đều hơn nhé!

Đúng là nó chưa thấy anh, đại diện duy nhất cho nhóm bè thứ 4 đã có mặt. Hải la lên:

- Ê, Basso có mặt rồi nghe xếp. Tui đây! Hải đây...

Ca đoàn bắt đầu hát. Anh cũng bắt đầu hát, rống lên thì đúng hơn vì anh phải gồng luôn cho hai tên lười kia. Bốn bè của bài hát quen thuộc quyện vào nhau, nghe thật du dương và êm tai. Anh hát thật say mê như chưa bao giờ hát hay như vậy! Đến trang thứ hai, anh giật mình vì đoạn này có khúc Basso phải solo. Vừa hát anh vừa nghĩ:

- Chấp! Một con én cũng làm nên mùa xuân như thường...

Anh đang chuẩn bị đến đoạn solo thì nghe tiếng thằng Phi cất lên:

- Hôm nay không có Basso, thành ra các bạn hát lại từ đầu, bỏ qua đoạn solo của bè 4 và hát tiếp nhé!

- Ê, ê! Tui có mặt rồi đây này!

Anh phản đối. Ca đoàn bắt đầu hát lại. Mặc dù hát theo, nhưng Hải cảm thấy bực mình vì chúng coi anh như pha...

Anh tự nhủ:

- Đến đoạn solo, mình sẽ cho chúng nó thấy là nhóm thuốc lào chỉ cần một người là đủ... Nhưng Hải lại không có dịp để chứng minh cho cái tự hào đó vì ca đoàn thông qua đoạn solo của Basso và hát tiếp! Tức quá, anh không hát nữa và chờ ca đoàn hát xong bài...

Khi ca đoàn vừa hát xong, anh với lên thằng Nghĩa một lần nữa và la vào tai nó:

- Bộ thằng Phi đui hay sao mà không thấy tui ngồi đây, Nghĩa?

Không một chút phản ứng và cũng chẳng trả lời anh, nó cúi xuống ghế và tìm bài hát kế tiếp. Nóng mặt, anh quay sang thằng Phong ngồi cạnh đó:

- Ê! Bộ tụi bây điếc hết rồi hả?

Thằng Phong cũng... không trả lời anh! Nó cầm bài hát kế tiếp để chuẩn bị hát.

- Sao kỳ cục thế này? Bộ không ai nghe tui nói sao?

Anh hét lớn lên khi cơn khó chịu lên đến cực độ. Và cho đến lúc này, anh mới chợt thấy ra rằng chúng nó không nghe tiếng anh la thật! Sợ hãi, anh chạy lên phía trên, đứng trước mặt thằng Phi. Và bây giờ Hải khám phá ra thêm rằng chẳng những họ không nghe anh, mà họ cũng chẳng nhìn thấy anh đang đứng ở đây nữa! Mọi người chuẩn bị hát bài thứ hai...

Thằng Phi lại phất hiệu cho ca đoàn hát. Nó không nhìn thấy anh đang đứng trước mặt, và cả ca đoàn cũng không ai thấy anh thật...

Không giữ được bình tĩnh, anh lại thét lên:

- Trời ơi! Chuyện gì vậy? Nói cho tôi biết với...

Ca đoàn lại bắt đầu hát. Tiếng hét của anh cuộn tròn vào cái âm thanh ba bè của bài hát, lạc điệu và cô đơn...

Chạy bổ ra phía cầu thang, Hải tính lao xuống nhà để vào phòng cha xứ hỏi cho ra lẽ. Nhưng anh đứng khựng lại vì thấy thầy ca trưởng cùng với hai tên trong nhóm Basso đang lững thững đi lên. Cả ca đoàn đang hát bỗng im bặt, tất cả đều quay đầu về phía anh, đúng hơn về phía cầu thang, đăm chiêu chờ thầy ca trưởng đi tới như đang ngóng chờ một tin dữ nào đó. Anh vẫn đứng yên lặng ở cầu thang, nghe giọng thầy run run cất lên:

- Mong các bạn thật bình tĩnh vì cơn buồn nào rồi cũng sẽ phôi pha...

Nghỉ một giây lát, thầy tiếp:

- Đúng như cô Hà vừa chạy đến báo hồi nãy, anh Hải Basso vừa qua đời lúc khoảng 8 giờ tối...

 

            4.- George Ritchie sống lại

(Phỏng theo lời người đọc sạch kể lại)

George Ritchie bị động viên vào quân đội Hoa Kỳ trong thời đại chiến thứ nhất 1914-1918 đang bùng nổ tại Âu Châu ác liệt. Đang thụ huấn quân sự tại căn cứ Camp Barkeley thuộc tiểu bang Texas, ông được chỉ định đi học ngành thuốc vì nhu cầu nhân sự cho ngành quân y. Trong lúc chuẩn bị hành trang vào trường đại học ở Virginia, Ritchie bị bệnh sưng phổi cấp tính đột xuất, ông được đưa vào trạm xá quân đội trong căn cứ để chữa trị, nhưng vì chứng bệnh trầm trọng và hơn nữa thời đó thần dược Penicilline chưa được bào chế, nên một đêm nọ cơn đau đã làm cho ông lên cơn thở hơi một. Các y tá xét thấy bệnh ông càng ngày càng nguy kịch, báo cáo cho bác sĩ trưởng quân y biết. Bác sĩ đến và đặt ống nghe vào lồng ngực của ông, chỉ vài giây đã nghe tim ông đập chậm và nhẹ dần. Sau đó ông đã tắt thở. Bác sĩ tuyên bố Ritchie đã chết và lệnh cho các y tá trực lo làm thủ tục khai tử. Sau khi làm xong thủ tục chừng mười phút, người y tá trở lại phòng, đã phát hiện có dấu hiệu hồi sinh ở Ritchie vì vị trí của bàn tay thay đổi so với lúc trước. Người y tá liền đặt tay vào mũi Ritchie và lồng ngực, thấy có hơi thở và nhịp tim đập trở lại. Sau đó Ritchie được các bác sĩ tiếp tục chữa trị. Đến 10 năm sau, Ritchie đã trở thành bác sĩ khoa tâm thần. Ông đã xuất bản một cuốn sách với nhan đề Return From Tomorrow (Trở Về Ngày Mai). Trong sách ông đã kể hết mọi chi tiết về các cảnh, người kỳ lạ ở bên kia thế giới sau khi ông chết và được thấy và giao tiếp. Ông kể rằng:

Vào khoảng nửa khuya ông cảm thấy mình đang ở trong căn phòng nhỏ, ông nhớ sực phải nhập trường vào ngày mai đúng giờ bằng chuyến xe buýt, nên vội đi tìm quần áo để thu xếp vào ba lô. Ông lục loại khắp nơi không tìm ra quần áo và ba lô đâu cả, bèn vội đến giường để xem có hay không. Ritchie đến với chủ đích đi tìm quần áo nhưng lại thấy một người đàn ông với mái tóc nâu hớt ngắn đang nằm  phủ mền lấp mặt. Ritchie chẳng thèm để ý người nằm đó là ai. Tìm không thấy các thứ, Ritchie bực mình bước ra phòng. Ritchie đang đi trong hành lang thấy một trung sĩ đi đối diện với mình, Ritchie liền cất tiếng nhờ người trung sĩ tìm hộ giùm quần áo, chẳng những trung sĩ không trả lời mà còn đi xô tới như không thấy Ritchie, làm cho Ritchie phải lách người qua một bên. Tâm tư của Ritchie đang đổ dồn cho việc nhập trường nên băn khoăn lo lắng. Ý thức tư duy đã làm cho thân hình Ritchie tự nhiên bay bổng lên cao và ra khỏi căn cứ, tiến nhanh về trường Richmond. Từ trên cao Ritchie nhìn xuống thấy một con sông rộng và dài, trên nó là một cây cầu vắt ngang, gần bên kia bờ có một thành phố nhỏ. Những cảnh này đối với Ritchie chưa một lần quen biết. Tư tưởng đang thắc mắc đây là chốn nào, tức thì thân hình Ritchie có mặt tại hai con đường phố song song nhau. Ritchie đứng đó và nhìn quanh. Từ xa Ritchie thấy có ánh sáng lấp lánh từ các bảng hiệu của các hiệu buôn chiếu lại. Ritchie tiến lại gần. Ritchie nhìn thấy rõ bảng hiệu của hãng bia Pabst Blue Ribbon và một bảng đề chữ Café. Không nhìn vào các bảng hiệu nữa, quay lưng bước đi, Ritchie thấy có người đàn ông từ xa đi lại. Đến gần, Ritchie hỏi với lời lẽ lịch sự:

- Vui lòng cho tôi biết nơi đây là đâu?

Nhưng người đàn ông kia cứ lầm lũi mà đi, không trả lời, như câm, như điếc. Ritchie tưởng ông ta chưa nghe rõ, lại tiến bước tới một bên đến nỗi Ritchie thấy rõ sợi râu còn sót trên má ông ấy chưa cạo, cất tiếng hỏi lần nữa. Vừa hỏi vừa đưa bàn tay của mình vỗ mạnh lên vai người kia. Lần này Ritchie lấy làm ngạc nhiên hơn lần trước là bàn tay của mình đập vào khoảng không, và người đàn ông ấy vẫn câm như hến, cứ bước đi tự nhiên không nghe thấy gì. Ritchie bỏ đi, lại thấy một người khác, Ritchie hỏi lại thử lần nữa, sự câm điếc vẫn tái diễn. Sự không trả lời làm cho Ritchie cảm thấy mình ở trong trạng thái cô đơn, bèn ý nghĩ là về lại quân trường. Vừa nghĩ trở về, Ritchie cảm biết mình đã chết vì trong khi hàng ngàn binh lính đang an giấc, còn mình lang thang đi khắp nơi. Biết mình đã chết, Ritchie cố sức đi tìm xác mình để hồi sinh, nhưng trong đêm tối và hàng ngàn khóa sinh làm sao tìm ra xác mình. Nhưng Ritchie nhớ lại là nơi bàn tay trái mình có đeo một chiếc nhẫn Gamma Delta, từ đó Ritchie đi tìm, cuối cùng nhận ra xác mình, nhưng khổ thay Ritchie không có cách nào lật ra cái tấm vải trắng để nhập xác, nên ngồi thừ ra đó trong trạng thái tâm tư buồn bã. Đang ngồi trong căn phòng với ánh sáng lờ mờ của một độ sáng ở bóng đèn 15 watt thì bỗng nhiên căn phòng đã phát lên một thứ ánh sáng vô cùng rực rỡ, thứ ánh sáng như cả ngàn watt. Từ trong ánh sáng có một người mà thân hình họ cũng sáng trong như pha lê, người ấy đến gần Ritchie. Ritchie nhìn và tự nhiên thấy mình có một niềm an lạc vui tươi lạ thường, mặc dù chưa bao giờ quen biết với họ, nhưng vẫn cảm thấy họ cho mình những tình thương tràn ngập tự bao giờ. Ritchie được người ánh sáng dẫn cho đi thăm các cảnh lạ lùng và kỳ diệu mà Ritchie chưa bao giờ được thấy trước đây. Có lúc dừng lại bên cạnh người ánh sáng, Ritchie tự nhiên thấy lại toàn bộ cả cuộc đời mình trước đây. Sự thấy lại này hình như do một năng lực xuất ra từ người ánh sáng cho Ritchie được thấy. Niềm an vui và cảnh vật kỳ lạ đó làm cho Ritchie không còn có ý nghĩ hồi sinh trở lại trần gian. Đang có ý nghĩ không muốn hồi sinh, tự nhiên bốn bức tường chung quanh dần dần khép kín lại, Ritchie không còn nhận ra căn phòng cũ. Sau đó Ritchie rơi vào trạng thái mù mờ huyền ảo đen tối. Mãi ba ngày sau Ritchie mới tỉnh hẳn lại bình thường. Thời gian trôi qua, rồi có một lần Ritchie đi qua thành phố Vicksburgh của tiểu bang Mississipi, Ritchie thấy lại các bảng hiệu quen thuộc mà trong lúc thân tử ấm của Ritchie lang thang qua đó vào trong đêm Ritchie tắt thở. Chính nơi đây là lúc Ritchie từ cao đáp xuống, gặp người và tỏ lời thăm hỏi.

 

5.- Bà Trợ sống lại

(Viết lại lời kể của cố Hòa Thượng Thích Thiện Minh đã kể cho Phật tử nghe tại chùa Tỉnh hội Nha Trang năm 1953 trong buổi thuyết pháp với đề tài “Nghiệp lực và con đường tái sinh vào các cõi”.)

Bà cụ Trợ ở Diên Khánh (thành Nha Trang). Bà kể rằng: Vào năm 1948, mùa thu năm ấy gia đình bà tản cư lánh giặc Pháp vào rừng Suối Dầu. Ở nơi núi rừng bà bị bệnh nặng gần cả tháng, dù ở rừng cũng có thầy thuốc Nam đến xem mạch hốt thuốc, nhưng vì thuốc Nam không đủ mạnh nên cơ thể bà yếu dần không còn sức. Một hôm bà bị mệt và ngất đi, bà không còn hay biết gì chung quanh. Giây phút không hay biết, chính là lúc bà đã tắt thở. Trong những ngày đang bệnh, ý thức của bà tư duy suy nghĩ, tưởng nhớ đến người em trai của bà đang là lính Vệ Quốc Quân của chính phủ Việt Minh. Trong giờ phút bà không còn cảm thấy đau đớn, bà bước xuống giường đi ngay ra đèo Cả để thăm hỏi em bà đang đóng quân ở ngoài đó. Trong lúc đang bệnh, bà không biết là em bà đóng quân ở đèo Cả, chỉ biết rằng anh ấy đã nhập bộ đội Việt Minh, nhưng bà ta đến trực chỉ nơi anh ấy đang ngồi trong một hốc đá tay ôm súng, người có đeo lá cây rừng, mặt hướng ra biển, mũi súng chĩa lên trời. Bà đến thấy em trai bà đang ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với quân thù. Bà đứng bên em và cất lời nửa hỏi thăm, nửa giận hờn trách móc. Bà nói:

- Ê, tại sao tao bệnh mà mày không về thăm tao. Mày ở đây làm gì, ăn uống ra sao? Thôi hãy đứng dậy đi về!

Bà vừa nói, tay vừa nắm lấy cầu vai áo lính anh ấy kéo xách lên. Nhưng anh ấy vẫn ngồi yên không trả lời, không động tĩnh gì cả. Bà liền tức giận nói:

- Ê, tại sao tao hỏi mày mà mày làm thinh không trả lời?

Lúc đó bà thấy tay phải của bà nắm cầu vai áo mà không thấy có sự chạm xúc, bà tưởng là chưa va chạm, nên bà ý định thò tay kéo lần nữa. Trong khi ý định lần nữa, thì tai bà nghe có tiếng máy bay ù ù ở về hướng biển Đông. Bà quay mặt nhìn thấy chiếc máy bay đen thui đang bay về hướng đèo Cả, bà hoảng sợ. Trong cơn hoảng sợ bà phát ra ý nghĩ là chạy về nhà. Sau ý nghĩ về lại nhà, bà đã có mặt tại cái sân đất trước ngôi nhà tranh nho nhỏ ẩn mình dưới lùm cây rừng. Nơi đây bà thấy một số người hàng xóm, tâm tư bà lấy làm lạ, tự hỏi: “Ê, hôm nay nhà có việc gì mà bà con đến?” Đang nghĩ, bà bước vào trong nhà, bà thấy đứa con gái của bà ngồi bên giường khóc, mà trên giường có một người nằm được phủ kín cái mền đen. Bà buột miệng liền hỏi con gái bà:

- Tại sao con khóc, nhà có ai chết đâu mà khóc?

Đang hỏi con mình thì bà nghe có tiếng quen thuộc từ ngoài đi vào, bà quay mặt ra, ông thầy thuốc Nam cũng vừa chạm mặt bà mà không có sự va chạm nào, bà liền né qua một bên. Chưa kịp hỏi ông thầy thuốc, bà đã nghe ông thầy thuốc Nam nói với ông Trợ, chồng bà, rằng:

- Tôi hốt cho chị thang thuốc hôm qua là thang thuốc có các vị để tăng sức và làm cho ăn được, nhưng số mệnh của chị như vậy, làm sao hơn!

Vừa nói, ông vừa tiến gần nơi xác bà. Ông giở mền ra để tỏ lòng thương tiếc.

Bà vừa thấy mặt của bà, tâm tư của bà hoảng lên, từ đó bà không còn biết gì nữa, thấy mình đang ở vào một cảnh tối tăm.

Sau khi ông thầy thuốc giở mền ra xem rồi đậy lại, vị trí nằm của bà thay đổi. Từ đó người nhà của bà đã phát hiện bà sống lại.

Được sống lại, bà sống với con cái gần mười năm rồi mới chết thật.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2022(Xem: 1650)
Tôi không ngạc nhiên lắm khi biết dù tác phẩm Chết và Tái sinh ( Death & Rebirth ) đó TT Thích Nguyên Tạng soạn dịch ấn bản lần đầu tiên vào năm 2001 và được tái bản đến 9 lần rồi mà vẫn không đủ cung cấp, cho nên sắp tới Tu Viện Quảng Đức cho tái bản lần thứ 10 để cống hiến bạn đọc gần xa. May mắn thay trong thư viện tí hon của tôi có tác phẩm này được tái bản lần thứ bảy vào mùa Vu Lan báo Hiếu 2007 mà lời ngỏ của tác giả đã đánh động đến con tim của người đọc …qua câu chuyện Luật Sư Brendan Keilar sinh sống tại Melbourne / Australia đã bị bắn chết thật kinh hoàng khi tuổi mới 43 để trả giá cho hành động rất ngưỡng phục ( vì đã can thiệp cứu người).
02/12/2021(Xem: 8018)
Nam Mô A Di Đà Phật. Kính bạch Chư Tôn Thiền Đức, Kính thưa quý đồng hương Phật tử thân mến, Kể từ ngày 12/04/2020, nước Úc của chúng ta cũng như các nước khác trên toàn thế giới đã bắt đầu bị đại dịch Covid hoành hành và lây lan một cách nhanh chóng. Hai năm qua toàn thế giới đã phải chịu ảnh hưởng về mặt kinh tế, chính trị, xã hội, thương trường. Ngay cả đời sống tinh thần của mọi người dân cũng bị ảnh hưởng không ít, nhất là đối với những gia đình đã phải nhìn thấy người thân ra đi trong sự cô đơn lạnh lẽo, không người đưa tiễn. Biết bao hoàn cảnh đau thương... Tính đến hôm nay nước Úc của chúng ta đã được ổn định phần nào, trên 80% người dân đã được tiêm ngừa theo quy định của chính phủ, cũng như việc không còn phải lockdown, người dân được đi lại tự do giữa các tiểu bang cũng như được hội họp, sinh hoạt hội đoàn và tôn giáo. Trong đại dịch, 2 năm qua nước Úc số người bị nhiễm Covid lên đến 113,411 người và số người không may mắn đã ra đi vĩnh viễn là 1,346 người.
01/08/2021(Xem: 5353)
Chuông mõ gia trì là 2 pháp khí rất quan trọng trong nghi thức hành trì và tu tập mỗi ngày đối với người đệ tử Phật. Tiếng chuông, tiếng mõ rất là quen thuộc gần gũi trong sự hành trì tu tập hằng ngày của người Phật tử, nhất là Phật tử theo truyền thống Bắc tông. Phật tử theo truyền thống Nam tông trước kia thì không có gõ mõ, thỉnh chuông khi tụng kinh, nhưng bây giờ đã có chuông rồi, còn bên Bắc tông thì chuông mõ đã có từ ngàn xưa.
26/06/2021(Xem: 5448)
LỜI GIỚI THIỆU “Chết đi về đâu” là tuyển tập các bài pháp thoại của thầy Nhật Từ tại Hoa Kỳ, Úc châu và Việt Nam. Dựa vào kinh điển Phật giáo thuộc các truyền thống khác nhau, thầy Nhật Từ đã phân tích những trở ngại về tâm lí trước cái chết thường làm cho cái chết diễn ra sớm hơn và đau đớn hơn. Nếu chết được hiểu là tiến trình tự nhiên mà mỗi hữu thể đều phải trải qua thì nỗi sợ hãi về cái chết sẽ trở thành nỗi ám ảnh, trước nhất là từ hữu thức sau đó là từ vô thức, làm cho cuộc sống con người trở nên tẻ nhạt và đáng sợ.
01/11/2020(Xem: 9011)
1/Đệ nhất đại nguyện: quốc vô ác đạo. Đại nguyện thứ nhất: Cõi Cực-lạc không có các đường ác. Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại từ đại bi A Di Đà Phật. (1 lạy) 2/Đệ nhị đại nguyện: bất đọa ác đạo. Đại nguyện thứ hai: Chúng sinh ở cõi Cực-lạc không đọa vào các đường ác. Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại từ đại bi A Di Đà Phật. (1 lạy 3/ Đệ tam đại nguyện: thân chơn kim sắc. Đại nguyện thứ ba: Thân của chúng sinh ở cõi Cực-lạc đều có sắc vàng. Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại từ đại bi A Di Đà Phật. (1 lạy 4/ Đệ tứ đại nguyện: hình sắc tương đồng. Đại nguyện thứ tư: Hình sắc của chúng sinh ở cõi Cực-lạc đều bình đẳng, không đẹp xấu khác nhau. Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại từ đại bi A Di Đà Phật. (1 lạy 5/Đệ ngũ đại nguyện: túc mạng trí thông. Đại nguyện thứ năm: Chúng sinh ở cõi Cực-lạc đều có túc mạng thông, biết rõ các kiếp quá khứ. Nhất tâm đảnh lễ Nam Mô Đại từ đại bi A Di Đà Phật. (1 lạy)
09/09/2020(Xem: 4544)
Hỏi: Thưa Thầy, luân hồi thật sự được hiểu thế nào trong Phật Giáo, hay vấn đề này bị nhầm lẫn với thuyết tái sinh trong Bà La Môn Giáo và một số tín ngưỡng Tây Phương, vì từ Hán Việt “tái sinh” tiếng Pháp viết là "réincarnation” là sự lặp lại về đơn vị gốc, ví dụ: Người giàu nghèo sang hèn v.v… cứ thế trở lại nguyên gốc. Còn tiếng Phạn saṃsāra là luân hồi là lang thang, trôi nổi. Nếu dùng bật lửa đốt cháy cây nến, điều kiện tạo lửa từ bật lửa sẽ gồm đá đánh lửa, hộp nhựa đựng khí gas, ống thông nhau, ống dẫn ga, bánh xe tạo lực ma sát vào đá lửa, vô số phân tử hóa học trong khí gas, môi trường xung quanh v.v… Trong khi các duyên bắt lửa của ngọn nến chỉ có 2 yếu tố cơ bản gồm thân đèn làm bằng sáp và tim làm bằng vải… Vậy ngọn lửa từ bật lửa có quan hệ gì với ngọn lửa của cây nến? Như thế luân hồi không phải là sự tái sinh nguyên bản mà là tâm lang thang trôi lăn chìm nổi vì tham sân si, không biết tàm quý để rồi chúng sanh cứ mãi bị cái vòng xoay đó làm cho đau khổ?
08/06/2020(Xem: 5127)
Thần đồng 9 tuổi tốt nghiệp đại học, chuẩn bị học tiến sĩ
26/03/2020(Xem: 4263)
Con người được sanh ra từ đâu là một nghi vấn vô cùng nan giải cho tất cả mọi giới và mãi cho đến thế kỷ 21 này vấn đề con người vẫn còn phức tạp chưa được ai minh chứng cụ thể. Có nhiều học thuyết đã lý giải vấn đề con người nhưng rất tiếc họ chưa có kinh nghiệm thông suốt chiều sâu cho nên vẫn còn nằm trong hý luận của lý luận mà chưa khả dĩ đem lại được một chút thỏa mãn nào của nghi vấn; còn đối với các Tôn Giáo phần đông quan niệm quá cổ điển thiển cận mê tín mà ở đây chúng ta không cần phải bàn đến.
06/03/2020(Xem: 4491)
Nhà khoa học cao tuổi nhất Úc, Giáo sư David Goodall, đã qua đời bình yên ở Thụy Sĩ theo đúng nguyện vọng của ông. Vị Giáo sư 104 tuổi là người Úc đầu tiên thực hiện việc chết tự nguyện bằng cách chích thuốc. Ông đã có một cuộc sống viên mãn, và cách ông chọn cái chết cho mình đã một lần nữa đưa câu chuyện đầy tranh cãi - chết tự nguyện - trở lại các mặt báo trên toàn thế giới.
04/03/2020(Xem: 31061)
Lễ Dâng Y Kathina & Cúng Dường Phẩm Vật chư Tăng tại Bồ Đề Đạo Tràng India, Nhân Lễ tưởng niệm ngày đức Phật (thái tử Siddartha Gautam) xuất gia, được sự trợ duyên của chư Phật tử và quí thiện hữu hảo tâm, chúng tôi đã thực hiện một buổi Dâng Y Kathina và cúng dường phẩm vật đến chư Tăng thuộc 3 truyền thống Mật tông Kim cương thừa (金剛乘, vajrayāna), truyền thống chư Tăng Nguyên Thủy các nước Theravada và chư Tăng Ni truyền thống Đại Thừa (Mahayana) tại Bồ Đề Đạo Tràng.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
99,512,912