Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

39. Cuộc thi viết online "Mùa hè quê tôi" năm 2008

31/01/201206:22(Xem: 3413)
39. Cuộc thi viết online "Mùa hè quê tôi" năm 2008

CUỘC THI VIẾT ONLINE “MÙA HÈ QUÊ TÔI” NĂM 2008

Bài dự thi mã số: MH08_007:

Khuyết danh

Cố hương…

“ Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi sáng những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống dòng sông lấp lánh…” 

(Tế Hanh)

Mỗi con người đều có một dòng sông riêng, như con sông Thu Bồn “lấp lánh” trong kí ức của nhà thơ Tế Hanh; thế nhưng, dòng sông quê hương ấy càng đẹp hơn khi nó trở thành dòng sông của tâm tưởng… Tuy tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố nhộn nhịp mang tên Bác nhưng quê tôi lại ở Ninh Bình. Tôi yêu quê tôi lắm, kí ức về những ngày hè trong tuổi thơ tôi là những tháng ngày vui đùa cùng “ QUÊ HƯƠNG”, cùng con sông Vân người bạn tâm tình, cùng núi Dục Thúy trữ tình nên thơ; và, trong tâm trí tôi vẫn còn mãi lắng đọng câu hát da diết về Ninh Bình, lắng đọng những tâm tình của một đứa con xa quê luôn hướng về nguồn cội:

“ Tình người xa xứ nhớ mong…

Sông Vân ru giấc vỗ về yêu thương…”

(Mặc Giang)

Sau kì thi tuyển sinh quốc gia, tôi được về thăm quê. Tuy một năm đã trôi qua nhưng những hình ảnh về chuyến thăm quê ấy vẫn hiện lên rõ mồn một trong tôi chỉ như là vừa mới hôm qua thôi… Và thật lạ, Ninh Bình trong tôi luôn là hình ảnh của những ngày hè, còn lại - tất cả như dòng sông trôi trong tâm tưởng – …Vâng, tôi gọi đó là: Cố hương!... 


2007 – kỉ yếu về một mùa hè khó phai…

Tu..tu..âm thanh của chuyến tàu SE báo hiệu chuẩn bị rời bánh khỏi sân ga Sài Gòn. Lòng tôi náo nức khôn tả khi chỉ lát nữa thôi, đoàn tàu sẽ đưa tôi về lại Ninh Bình – về với cố hương, về với cội nguồn âm hưởng – trên chuyến hành trình dài 2 ngày, 1 đêm.

Con tàu như mũi tên, xé gió lao nhanh trên đường ray. Tiếng xịch..xịch..át cả gió vút, cả những âm thanh xa lạ của địa phận nơi tôi vừa đi qua. Thế nhưng quyện trong “tiếng hát” xịch xịch ấy là thanh âm trong trẻo của bài ca “Ninh Bình quê tôi” đang vang lên réo rắt trong lòng tôi:

“Trăm sông tìm về với biển

Con sóng đưa ta âu yếm vỗ vào bờ

Ai có đi xa đến tận cùng

Hằng đêm vẫn nhớ Ninh Bình quê mẹ ơi…”

Cũng đã hơn 3 năm kể từ ngày tôi về thăm quê, ấn tượng trong tôi về quê hương vẫn nguyên vẹn như ngày nào: trữ tình với dòng sông Vân, kì vĩ với màu xanh trường tồn của non núi, tự hào với những danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Tôi cảm chừng như đất trời đã ưu ái mà ban tặng cho Ninh Bình vị thế địa linh nhân kiệt – một miền đất cố đô, phong cảnh trữ tình in đậm dấu trong các trang sử dân tộc…

“Nhớ không em, sông Vân núi Thúy

Nhớ không anh, Thạch động Thiên tôn

Hoa Lư xưa, cờ lau Bộ Lĩnh

Là kinh đô, một thuở Đinh – Lê..”

(Mặc Giang)

2 ngày – hành trình vút qua dọc chiều dài đất nước – đi qua những cánh đồng ngăn ngắt một màu của những cây lúa đang lên mạ, đi qua những núi rừng hoang sơ, những miền biển mặn nồng vị muối quyện trong sự tinh nghịch của những cơn gió..thế nhưng đó chỉ là những hình ảnh của một thước phim quay nhanh vun vút trong đầu tôi như chuyến tàu tốc hành băng băng lao đi qua những miền đất lạ, bởi chúng không át đi được nỗi háo hức của một đứa con xa quê trở về với nguồn cội – trở về với ông bà, về với dáng vẻ thanh bình của miền đất cố đô lịch sử. Những dòng suy nghĩ miên man dần đưa tôi chìm vào giấc ngủ và sáng hôm sau tôi bị đánh thức bởi bài hát đang được phát trên loa phát thanh của nhà tàu – “Ninh Bình quê tôi”; khoảng 15 phút sau là tín hiệu thông báo Đoàn tàu SE chuẩn bị vào đến sân ga Ninh Bình, gia đình tôi đã chuẩn bị sẵn sàng hành lý để xuống ga vì tàu chỉ dừng ở sân ga có 3 phút mà thôi.. (Trong kí ức, chặng cuối của cuộc hành trình về quê luôn là cuộc chạy đua tốc độ với thời gian, nếu như gia đình tôi không muốn có mặt ở Ga Hàng Cỏ - Hà Nội..)

Trên đất Mẹ thân yêu, tôi hạnh phúc trong vòng tay âu yếm của ông bà, của mọi người, quang cảnh sân ga nhoà đi bên con tàu SE đang dần chuyển bánh tìm một sân ga mới để đáp dừng…! Từ ga về nhà, tôi thật sự ngạc nhiên trước sự chuyển mình của quê hương, Ninh Bình nay đã trở thành Thành phố, bên sự thanh bình vốn có, giờ đây năng động hơn với dáng vẻ đổi mới, vẫn còn nét giản dị nơi tỉnh lẻ nhưng sự xuất hiện của nhiều toà nhà đã khiến Ninh Bình thêm phần hiện đại, trẻ trung…

Mùa hè năm ấy, tôi đã đi thăm lại những thắng cảnh đẹp trên quê hương, tuy chưa phải là tất cả nhưng đủ để tôi biết rằng tôi yêu Ninh Bình đến nhường nào: xuôi dòng bên Tam Cốc – Bích Động, trèo lên đỉnh của núi Dục Thúy, ghé thăm nhà thờ đá Phát Diệm, tìm về cội nguồn khi đến đền vua Đinh – vua Lê (Hoa Lư), và đặc biệt nhất là tôi được ông bà cho về Ninh Nhất thăm nơi sơ tán ngày xưa mà gia đình tôi đã sống và làm việc trong những hang đá, có nhìn tận mắt mới thấu hiểu được giá trị của ngày hôm nay …

Quê hương tôi là thế đấy, là những hình ảnh về một miền đất cố đô, là những tình cảm yêu thương của Gia đình luôn mở rộng vòng tay âu yếm, là những tháng ngày của ông bà vất vả để chi viện và phục vụ tiền tuyến… Tôi yêu tất cả, đó là hình ành Ninh Bình rất riêng trong trái tim tôi…

“ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hoa tâm hồn”

(Chế Lan Viên)

Tôi không phải là một con tàu không sân ga băng băng qua những miền đất lạ, Ninh Bình, sân ga luôn mở rộng vòng tay chào đón mỗi khi tôi trở về…

“ Nhà tôi ơi,

Nếu có miền kí ức

Tôi sẽ điền vào – một khoảng nhớ không phai…” 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2297)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4157)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8511)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2748)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8705)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1854)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19079)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12656)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26056)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2316)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương