Ngày xưa còn MẸ, còn CHA Con không xin “chữ”, chữ nhà còn “nguyên” Giờ thì hai chữ “thiêng liêng” Con rưng rưng nhận treo riêng cõi lòng Từ nay Xuân chẳng còn mong “Mồ Côi Cha-Mẹ” đời không Xuân về!
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp,
Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh,
Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình,
Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
Đại Ngàn Nguyên sơ…!
Du Tăng lên núi ngồi chơi
Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…?
Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…?
Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..?
Đời người mấy kiếp thời dong
Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh.
Đời người mấy kiếp lụy tình..?
Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra.
Đời người mấy kiếp trong ta
Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui…
Đời người mấy kiếp ai ơi
Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân.
Đời người mấy kiếp nhớ ân…?
Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…?
Đời người mấy kiếp hồi đầu..?
Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên.
Đời người mấy kiếp ngồi yên,
Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…?
Đời người mấy kiếp oai nghi…?
Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền.
Giờ này, rừng hát cõi huyền,
Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang.
Y vàng giới luật nghiêm trang.
Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ.
Riêu phong cổ Thụ huyền cơ
Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do.
Trăm năm rừng hát “U Bò”.
Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở:
“Một hơi vừa đi mất
Cho ta hơi mới đầy
Chan hòa hương màu đất
Vui trời chơi gió bay”
Thầy vẫn còn nơi đó
Nâng bát cơm trắng ngần
Bài kinh hòa chuông mõ
Ấn quyết hộ nhân tâm
Y vàng thơm khiêm hạ
Đạo ngôn tỏa ân tình
Thơ mềm tươm mạch đá
Xuống đồi nhập đồng xanh
Trai đường rền diệu ngữ
Vô trụ với kim cang
Lục hòa bên pháp lữ
Hỏi gì chuyện hợp tan?
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp
Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau
Vị thế nào để thấy rõ trước sau
Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một
Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt
Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong
Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông
Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
Ta về thăm pháp lữ
Đồi nắng đổ chang chang
Tìm hình xưa bóng cũ
Hoa khoe sắc hai hàng
Chân già qua bậc cấp
Nhớ năm tháng thanh xuân
Đâu màng chi được mất
Chí nguyện phát vô cùng
Nắng soi từng vết tích
Gió đẩy thoảng trầm hương
Rêu rong tô tường vách
Đồi còn tỏa thanh lương
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão,
Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay.
Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ?
Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,!
Thức tỉnh bên trong:
“chọn lối hài hòa để bắt kịp”
Mây bay qua thế kỷ
Nắng dội nửa trăm năm
Đồi cao theo dòng chảy
Đón duyên nghiệp thăng trầm
Uy nghiêm xưa học viện
Hồn phách thấm vách rêu
Bóng thượng nhân ẩn hiện
Thơ giăng trải sớm chiều
Vô thường soi dâu bể
Chào thế sự hợp tan
Chuông rè nơi quạnh quẽ
Tiễn bước chân đạo tràng
Con theo từng bước chân Thầy
Đường thanh nẻo tịnh
sáng đầy ánh thiêng
Con hầu từng bước chân Tiên
Cửa Không bi mẫn
Cửa Thiền lạc an
Vuốt ve xếp gấp y vàng
Nâng niu bình bát
Thuốc thang chuyển mùa
Từng lời giáo pháp hành tu
Uy nghiêm sách tấn
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.