Ngồi Giữa Gió Xuân

21/01/201109:35(Xem: 5460)
Ngồi Giữa Gió Xuân

 NGỒI GIỮA GIÓ XUÂN

 

Nhà thiền có danh từ “Tọa Xuân Phong” để diễn tả hạnh phúc khi thầy trò, đồng môn, được ngồi yên với nhau, không cần làm gì, nói gì mà như đang cho nhau rất đầy, rất đẹp. Danh từ đó, tạm dịch là “Ngồi Giữa Gió Xuân”

Mùa Xuân chẳng phải là mùa tiêu biểu cho những gì hạnh phúc nhất trong bốn mùa ư?

Hạ vàng nắng cháy, vui chơi hối hả như đàn ve sầu ca hát suốt mùa để cuối mùa kiệt lực!

Thu êm ả hơn, nhưng nhìn mây xám giăng ngang, lá vàng lả tả, tâm- động nào mà không bùi ngùi tưởng tới kiếp nhân sinh?

Đông lạnh lẽo gió mưa, kẻ trong chăn ấm, người ngoài phong sương, tấc lòng tương ái băn khoăn nào dứt?

Chỉ mùa Xuân, người người tìm nhau đoàn tụ, muôn hoa tặng người thời kỳ mãn khai rực rỡ nhất để nhắc nhở người biết đến với người bằng Từ Bi Hỷ Xả.

Có món quà cao quý này, chúng ta chỉ cần ngồi xuống bên nhau thì lập tức nắng hạ, mưa thu, đông rét mướt cũng trở thành gió xuân dịu dàng; Vì sân hận, oán trách, ác độc, bất công không thể tồn tại trong Từ Bi Hỷ Xả.

Thời kỳ sắp đạt thành Đạo Cả, sa-môn Gotama đã dừng lại trong khu rừng bồ-đề râm mát bên giòng sông Ni-Liên-Thuyền, nơi đó sa-môn đã nhận bát sữa cúng dường của một cô bé trong làng, đã gặp chú bé chăn trâu tặng cỏ non êm mát làm tọa cụ. Dưới tàng bồ đề đại thụ, sa-môn đã dũng mãnh lập nguyện: “Nếu không đạt thành Đạo Cả, ta thề không rời khỏi nơi này.”

Lúc đó, đất trời đang giao mùa, dăm cành sầu đông khẳng khiu cựa mình thức giấc chờ đón ngọn gió xuân thoảng tới. Giữa bao la vạn hữu, Sa-môn ngồi kiết già, thinh lặng, thảnh thơi quán chiếu luân hồi để phát hiện tự ngã, đạt tới Bình Đẳng Tánh Trí.

Ngọn gió nào thổi qua khu rừng bồ-đề ven thôn nghèo Ưu Lâu Tần Loa, hướng đông nam Ấn Độ vào canh ba của một đêm mầu nhiệm cách nay hơn hai ngàn năm trăm năm, có phải là ngọn xuân phong đã hớn hở bay khắp mười phương tám hướng báo tin Đạo Cả vừa tựu thành? Gió đã mang tin vui đi khắp vạn hữu, nhưng người đắc đạo vẫn lặng yên ngồi giữa gió xuân sau khi đã đạt Túc Mệnh Minh, thấy hết đoạn đường sinh diệt của mình trong các kiếp quá khứ, hiện tại, vị lai; đạt Lậu Tận Minh, cái thấy vượt thoát sinh tử; đạt Tha Tâm Minh, Thiên Nhãn Minh, Thiên Nhĩ Minh, Thần Túc Minh, do nắm vững bí quyết của chánh niệm mà thấy hết, nghe hết, tới hết với trầm luân của mọi loài.

Khi ánh dương rạng rỡ ở phương Đông, vị sa-môn mới chậm rãi đứng lên. Ngài đi về phía bờ sông Ni Liên Thuyền. Cũng con sông ấy nhưng nước sông như trong hơn, mát hơn khi bước chân Bậc Giác Ngộ chạm vào giòng chảy. Có lẽ con sông biết, từ đây, nó đã đi vào lịch sử vì người vừa xuống tắm sẽ là bậc đạo sư vĩ đại của nhân loại.

Còn ngọn xuân phong? Nó đã thông minh, chuyển hóa thành sương mai buổi sáng, nắng ấm buổi trưa hay mây nhẹ lãng đãng buổi chiều để theo dấu chân vị đạo sư suốt bốn mươi chín năm du hóa. Bất cứ thuyết giảng nơi đâu, vị đạo sư cũng tĩnh tọa an nhiên, tự tại như đêm đắc đạo tại rừng bồ-đề, làm sao ngọn xuân phong có thể thiếu vắng để mang những lời thuyết giảng đi xa, thật xa, tới tận ngọn thông trên bao đầu non, hay cuối bờ cát cháy những mịt mù sa mạc.

Chẳng thế mà, hàng nghìn năm sau, bất cứ nơi đâu có bóng dáng của hành giả biết “ngồi yên” với tâm trong veo tĩnh lặng, nơi đó đều phảng phất hương gió xuân, bất kể khi đó đang là mùa nào trong trời đất.

Hình ảnh Tọa Xuân Phong, đúng nghĩa cả thân, tâm, ý, sẽ chính là Thân Giáo, biểu tượng sự thanh khiết, tinh sạch, làm cảm động những lữ khách đang bôn ba xuôi ngược giữa lốc xoáy của kiếp nhân sinh. Phút giao cảm đó, có kẻ đã biết dừng lại, ngồi xuống, tạm thả buông hệ lụy, thở thật sâu và bàng hoàng nhận ra:

Đạo như Trời Đất,
Vận hành mang mang

Lặng thinh dũng mãnh

Rạt rào thơm ngát Kim Cang”(1)

Dường như lần đầu, kẻ ấy nhận thức được là mình đang thở, mình đang sống. Vậy trước kia có thở, có sống không? Phải thở mới sống được chứ? Vậy là, trước kia vẫn thở mà không “có thì giờ” biết là mình đang thở; vẫn sống mà không “có thì giờ” biết là mình đang sống. Vậy thì, ta đã từng thở như không thở, sống như không sống! Hèn chi mà ta luôn khổ đau, quẩn quanh trong hơn thua, còn mất, giầu nghèo, sang hèn …

Giữa bận rộn của kiếp nhân sinh, chỉ cần đôi lúc biết ngồi yên, lắng tâm, nhìn vào bên trong, nghĩa là nhìn vào bản ngã đích thực của kiếp người, sẽ thấy ra những vô thường, biến dịch. Thấy được Vô Thường sẽ chấm dứt khổ đau vì khổ đau là gốc rễ từ những cái ta ngỡ là Thường! Như những đợt sóng khi còn, khi mất, đã lo sợ, lao xao tìm nước; nhưng khi sóng biết mình là nước thì sóng sẽ yên vui.

Tôi đã từng được ngồi như thế, cảm nhận rõ ràng được ngồi như thế trên những bãi cỏ ở Phương Khê, Xóm Thượng, Xóm Hạ, Xóm Mới, trong một mùa an cư tại Làng Mai. Mỗi lần dẫn chúng thiền hành, Thầy thường dừng lại nơi nào đẹp nhất, khoáng đãng nhất, và thị giả sẽ trải chiếc chiếu nhỏ dưới gốc cây. Đại chúng dừng lại theo Thầy, tự tìm chỗ ưa thích và ngồi xuống. Thị giả mở túi vải mang theo bình trà đã pha sẵn, lấy ra một chiếc tách đất nung, rồi chậm rãi, rót trà dâng Thầy. Thầy đỡ lấy bằng hai tay, tỏ lòng cám ơn. Thị giả chắp tay búp sen đáp lễ rồi lùi sang bên, vén áo, ngồi xuống sau Thầy.

Khi ấy, đoàn thiền hành cũng đã khoanh chân ngồi yên.
Chẳng cần một lời mà thầy trò đang cho nhau ngàn lời.

Không gian mênh mông. Bầu trời cao, trong xanh, lửng lơ mây bạc. Rừng cây bát ngát hương tùng, hương bách. Chim hát trên cây. Hoa nở dưới đất. Tất cả lặng thinh thể hiện sự kỳ diệu của:

Đã về,
Đã tới,

Bây giờ,

Ở đây”

Thế thôi.

Không cần chi nhiều, chỉ cần từ bi với chính ta bằng cách biết cho ta đôi lúc ngồi yên, ta sẽ hạnh phúc như vị vua đời Trần, coi ngai vàng như đôi dép rách để trở thành Đại Thánh Trần Triều Trúc Lâm, Tuệ Giác Hoàng Điều Ngự :

Thị phi niệm trục triêu hoa lạc
Danh lợi tâm tùy dạ vũ hàn

Hoa tận vũ tình sơn tịch tịch

Nhất thanh đề điểu hựu xuân tàn” (2)

“Phải, trái, như hoa rụng sớm mai
Lợi danh buốt lạnh đêm mưa dài

Hoa rơi, mưa tạnh, non u tịch

Một tiếng chim ca, xuân dẫu phai!”(3)

Sau đêm mưa lạnh, hoa rụng tơi bời, ta thấy gì khi hửng đông vừa hé rạng? Là những ngọn núi xanh rì, lặng thinh, tươi mát mà mưa kia chẳng thể cuốn trôi, hoa kia chẳng thể nhuộm héo. Trong tịch mịch tinh khôi ấy, mùa xuân đã qua rồi mà con chim về muộn vẫn cất tiếng hót hân hoan, bài ca của xuân bất tận trong tâm Bát-nhã …

Hạnh Chi
(Độc-Cư-Am, nhớ về hương xuân Làng Mai năm trước)

(1) Thơ ht
(2) Trích bài “Sơn Phòng Mạn Hứng” của ngài Điều Ngự Giác Hoàng.
(3) ht tạm dịch
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2026(Xem: 410)
Tết đến xuân về chúc mọi người Tân xuân khỏe mạnh mãi vui tươi Quanh năm hưng thịnh bình an suốt Hạnh phúc rạng ngời luôn mỉm cười Chánh niệm đón xuân sống nghĩa tình Chan hòa ấm áp như bình minh Thân tâm thanh tịnh luôn an lạc Tỉnh giác từng giây với chính mình
26/02/2026(Xem: 514)
Thưa Ba, mấy tháng trôi qua thật nhanh, sau ngày chung thất của Ba (thứ sáu 23.8. 2024), hôm nay là ngày 4.1.2025 rồi. Đầu năm Dương Lịch lại đến nơi xứ người, tiếng pháo Giao Thừa còn văng vẳng đâu đây, những chùm pháo bông thật đẹp, soi sáng cả bầu trời đêm, đẹp lắm phải không Ba? nơi xứ Đức thanh bình này, mấy chục năm trời gia đình mình quây quần để đón Giao Thừa thật là hạnh phúc, được nghe Ba kể chuyện quê nhà, được nghe Ba hát cho chúng con, vậy mà năm nay không còn Ba nữa, chúng con cảm nhận được sự mồ côi Cha, trống vắng, buồn vô hạn, nhưng rồi có lẽ hương linh Ba đã dẫn dắt cho chúng con có được niềm tâm linh nơi Đạo pháp, làm những việc thiện lành để chúng con vui mà tạm quên đi sự mất mát to lớn này, chúng con cảm ơn Ba.
17/02/2026(Xem: 1204)
Khi chúa Xuân Bính Ngọ vừa chạm ngõ, Chọn bài pháp thoại mới post yêu thích lắng nghe (1) Chỉ bốn phút đầu thôi . cảm nhận đúng như đã tìm được nơi để chở che
17/02/2026(Xem: 674)
Tết Nguyên Đán tại Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc và nhiều quốc gia châu Á sẽ bắt đầu vào ngày 17/2. Đây là thời điểm chào xuân, đánh dấu khởi đầu của năm mới theo âm lịch. Người dân nhiều nước đã được nghỉ lễ từ trước vài ngày, tất bật sắm sửa, trang hoàng nhà cửa và thực hiện các nghi lễ truyền thống. Một số gia đình lại chọn phương án đi du lịch nghỉ dưỡng trong dịp này.
13/02/2026(Xem: 1054)
Có một mùa xuân không bắt đầu từ tiếng chim cũng không kết thúc khi hoa tàn hương sắc Mùa xuân ấy không ở trên cành mai mà ở trong khoảnh khắc
13/02/2026(Xem: 1187)
Lời chúc đầu năm không chỉ là xả giao mà là GIEO HẠT GIỐNG TÂM THỨC “ cho cả năm . Trong thời đại công nghệ hiện nay, con người vừa kết nối toàn cầu vừa nhiều lo âu trong nội tâm, thiết nghĩ lời chúc cho Xuân Bính Ngọ năm nay tuy vẫn phải mang vừa tính cách truyền thống ( giữ được cái hồn nhân gian và quê hương ) vừa phải chạm đến chiều sâu tiến hóa của hiện đại.
13/02/2026(Xem: 1561)
Quang Duc Monastery Lunar New Year Program 2026 ✻ Sunday, 08 February 2026: (21st day of the 12th Lunar Month) 11:00 am: Year-End Thanksgiving Ceremony and Raising of the New Year Pole; Prayers for Peace and Well-being; Offering to Ancestral Spirits. Marigold flowers and pure vegetarian food will be available at the Monastery. (For vegetarian food orders, please contact: Ms. Nguyên Như – 0451 603 248; Ms. Quảng Hạnh – 0431 179 568) ✻ Monday, 16 February 2026: (29th day of the Lunar Year) 11:00 am: Midday Offering to the Buddha; Offering to Enlightened Spirits and Ancestors. 5:00 pm: Offering Ceremony for Wandering Spirits. 8:00 pm: Year-End Repentance Ceremony. 9:30 pm: Lunar New Year Cultural Performance. 11:00 pm: New Year’s Eve Ceremony – Welcoming the Year of the Horse 2026. ✻ Tuesday, 17 February 2026: (1st Day of the Lunar New Year) 11:00 am: Midday Offering to the Buddha; Prayers for National Peace and Prosperity; Celebration of Maitreya Buddha’s Day; Devotees r
12/02/2026(Xem: 2928)
Bính Ngọ đang về trải khắp nơi Già lam Quảng Đức pháp trao đời Duyên trần mãi ước mong đều lợi Trí đức hoài vun nguyện thảy ngời. Nguyện Tạng trụ trì an kệ khởi Tâm Phương viện chủ sáng tình khơi Xuân sang vạn nẻo nhà nhà mới Bính Ngọ đang về trải khắp nơi…
10/02/2026(Xem: 787)
Người qua một giấc Đông miên Trở mình tỉnh thức, ngài hiền Xuân về Gió xuân lay nhánh Bồ-đề Chắp tay sen, chợt bốn bề ngát hương!