Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Kinh Báo Ân Cha Mẹ

30/11/201003:54(Xem: 6339)
Kinh Báo Ân Cha Mẹ

Bo_Tat_Muc_Kien_Lien


KINH BÁO ÂN CHA MẸ

(Bản văn vần của tỳ kheo Thích Trung Đạo.

Chuyển từ bản dịch của Hòa thượng Thích Trí Quang)

***

Tôi nghe chắc thật như vầy

Đức Phật đã dạy kinh này tại đây

Thành Vương Xá, quả không sai

“Chiến thắng thiện chí” đủ đầy nhân duyên

Chúng tỳ kheo, ngàn trên số đếm

Với Thanh Văn, Bồ Tát rất đông

Thế Tôn xuất định thung dung

Dẫn hàng đệ tử, giáo hành phương Nam

Qua bãi trống, bàng hoàng trông thấy

Đống xương khô, để bấy lâu nay

Thế Tôn thoáng chút ai hoài

Gối quì sát đất, tỏ bày kính cung

A Nan thấy vậy thưa rằng

Ngài là Từ Phụ, không ai sánh bằng

Cớ sao lại lạy đống xương

Đức Phật khi ấy, cội nguồn bảo ban

Tỳ kheo Tôn giả A Nan

Con là đệ tử tu hành đã lâu

Cũng là hiểu rộng biết sâu

Nhưng chưa thông suốt đuôi đầu nhân duyên

Xương này có thể tổ tiên

Hoặc là cha mẹ, cửu huyền của ta

Luân hồi sanh tử bao la

Như Lai kính lạy để mà niệm ân

A Nan, con hãy rõ phân

Xương trai xương gái, hai phần dễ coi

A Nan ngơ ngẫn trông vời

Làm sao phân biệt xương người nữ nam

Thế Tôn bèn dạy lời rằng

Xương trắng mà nặng, của hàng nam nhân

Của người nữ, xương thâm đen

Lại còn rất nhẹ, mười phần khác nhau

A Nan thưa hỏi do đâu

Đức Thế Tôn dạy, trước sau rõ ràng

Người đàn ông, nghiệp nhẹ hơn

Vào chùa lạy Phật, tụng kinh tham thiền

Lại còn thân kết thắng duyên

Với ngôi Tam Bảo, cùng Hiền Thánh Tăng

Cho nên khi chết chắc rằng

Xương trắng mà nặng, mười phần tốt hơn

Người phụ nữ, sống bình thường

Mang thai con trẻ, vui buồn chẳng yên

Đứng đi, ăn uống khó khăn

Ngày đêm trăn trở, nhọc nhằn vì thai

Khi sinh, tưởng mất mạng người

Con đau xé dạ đất trời chứng tri

Sinh con máu huyết dầm dề

Mà nghe con khóc, lòng thì an vui

Nụ cười kịp nở trên môi

Con yêu dấu, đã ra đời vui thay

Chẳng nề rằng gái hay trai

Đều là con mẹ, ai hoài cưu mang

Quí con hơn cả bạc vàng

Nhìn con tha thiết, chẳng màng việc chi

Dù mệt lã, hay ngất đi

Mạng mình chẳng nhớ, yêu vì con thôi

Đến khi đã tỉnh táo rồi

Thì dòng sữa mẹ ngọt bùi nuôi con

Uống dòng sữa ngọt ba năm

Thân mẹ hao tổn, như tằm nhả tơ

Cho nên khi chết, quả là

Xương đen, dễ bị gãy và nhẹ tênh

Đức A Nan, lệ tràn đau xót

Quì xuống thưa, xin Phật chỉ bày

Làm sao báo đáp ơn dày

Mẹ cha nuôi dưỡng, cao tày Thái Sơn

Phật ngồi xuống, ân cần chỉ dạy

Chúng tỳ kheo nghe kỹ lời ta

Cưu mang mười tháng thật là

Muôn phần khó nhọc, khổ mà ít đâu

Như giọt sương, của tháng đầu

Mong manh dễ vỡ, nông sâu giữ gìn

Tháng thứ hai, dường như váng sữa

Tháng thứ ba, như cục huyết ngưng

Bốn tháng mới tượng ra hình

Năm tháng đầu nhú, tay chân rõ ràng

Tháng thứ sáu, giác quan đầy đủ

Bảy tháng thì đã có xương lông

Tám tháng, ngũ tạng nên hình

Chín tháng nương mẹ, hút nguyên khí và

Mười tháng, chuyển bụng sinh ra

Đứa con hiếu thuận, quả là êm xuôi

Bằng ngỗ nghịch, đất trời điên đảo

Mẹ quặn đau, khóc thét từng cơn

Tay cào chân đạp mọi đường

Thân mẹ mềm lã, đau hơn xé lòng

Vì đau đớn, tâm thần hoảng hốt

Nhưng vừa nghe con khóc chào đời

Mắt môi của mẹ đều cười

Hai dòng lệ chảy, khôn nguôi khó cầm

Mẹ cho con, một tấm thân

Biết bao phước đức, vô cùng thiện duyên

***

Ơn cha mẹ, cao sâu vô kể

Tạm nói ra, có thể mười điều

Một là gìn giữ thương yêu

Từ trong trứng nước, sớm chiều đứng đi

Gió ngần ngại, mưa thì tránh né

Giữ cho con, đâu nệ thân mình

Quên rồi gương lược phấn son

Áo quần trang điểm, chẳng còn quan tâm

Ơn thứ hai, đến kỳ sản nạn

Đêm với ngày, lo lắng bất an

Tử thần rình rập sớm hôm

Có khi khóc lóc, áo khăn ướt nhòa

Ơn thứ ba, sinh ra con trẻ

Đau đớn như ai xé ruột gan

Sinh con máu huyết tuôn tràn

Mẹ không để ý, không màng tấm thân

Nghe con khóc, vui mừng như thể

Vừa đi qua cõi chết trở về

Nhìn con như tỉnh như mê

Mà bao trìu mến, sơn khê không bằng

Ơn thứ tư, chuyên cần bú mớm

Nuốt đắng vào nhả ngọt cho con

Đắng cay không một nét nhăn

Miễn con no ấm, nệm chăn êm đềm

Ơn thứ năm, triền miên che chở

Nóng mẹ ru, chẳng kể ngày đêm

Trời khuya lạnh, có chăn mền

Lỡ con đái ướt, mẹ nghiêng phía nằm

Bên khô ráo, con lăn thoải mái

Ngủ giấc tròn, môi mỉm cười ngoan

Tay mẹ che chở gió sương

Vú mẹ sữa ngọt, dịu êm ẵm bồng

Ơn thứ sáu, đất trời che chở

Dù cho con, không đủ hình hài

Ra đời thiếu mắt, thiếu tay

Mẹ không ghét bỏ, ai hoài tình thâm

Ơn thứ bảy, phù dung tươi tốt

Môi son hồng, mày tợ liễu sanh

Bây giờ tắm giặt cho con

Thân mẹ biến đổi, chẳng còn phấn hoa

Ơn thứ tám, cách xa thương nhớ

Đời bao la, vạn nẻo tan bồng

Xa con một bước mẹ trông

Ngày ngày thương nhớ, đêm không yên lòng

Đường mây rẽ, công danh sự nghiệp

Mẹ dõi theo thành quả từng khi

Nếu con thất bại vậy thì

Khóc than đau khổ, khác chi đoạn trường

Ơn thứ chin, vì con làm ác

Kiếm miếng ăn, khó nhọc mọi bề

Sát sanh, gian dối nọ kia

Con đau, mẹ nấu, chẳng chừa món chi

Con khôn lớn, định kì cưới gả

Mẹ yên lòng, vất vả chẳng than

Mong con cuộc sống thanh nhàn

Đời mẹ khốn khổ, cũng cam chịu mà

Ơn thứ mười, thật là cùng tận

Con tám mươi, cha mẹ vẫn thương

Chỉ khi theo luật vô thường

Hết duyên, tử biệt, nhớ thương mới ngừng

***

Bây giờ Phật dạy A Nan

Như Lai nhìn thấy chúng sanh ngơ đần

Ân cha mẹ, khó lòng kể hết

Phận làm con, bất hiếu sao đành

Kẻ nào bội nghĩa, vong ân

Kẻ nào bất thuận, bất nhân giữa đời

Mẹ mang thai, mười tháng trời

Đi như gánh nặng, đứng ngồi chông gai

Lòng lo sợ, đêm ngày gìn giữ

Lở tử thần đến cướp con đi

Nhân duyên biến chuyển đến thì

Sinh con máu huyết, dầm dề tuôn theo

Sinh thân rồi, lại còn nuôi dưỡng

Dòng sữa thơm, của mẹ tinh anh

Chảy vào huyết quản của con

Cho con khỏe mạnh, lại còn cười vui

Thương con trẻ, sá gì cay đắng

Mẹ nuốt vào, đủ sức nuôi con

Lại thêm tắm rửa ẵm bồng

Chẳng từ dơ bẩn, nhọc nhằn điều chi

Trọn ba năm, yêu vì chăm chút

Ngưng sữa rồi, dưỡng dục chăm lo

Dạy con chuyện nhỏ, chuyện to

Đến khi đủ tuổi, lại cho học thầy

Mong con thành đạt sau này

Hiển vinh sự nghiệp, mẹ rày cam tâm

Rồi khôn lớn, lo bề gia thất

Dành cho con, vốn liếng làm ăn

Cho dù đời sống khó khăn

Tảo tần hôm sớm, để dành cho con

Khi đau ốm, mẹ cha khổ sở

Lo tìm thầy, không kể gần xa

Chân trời, góc biển, bao la

Đèo cao núi thẳm, tìm mà thuốc thang

Lòng lo sợ, ruột gan bối rối

Tưởng chừng như, mắc bệnh theo con

Tới khi bệnh được chữa lành

Mẹ cha khi ấy, mới an tâm hồn

Nhưng có kẻ, lớn khôn tới tuổi

Lại ngu đần, bất hiếu mẹ cha

Mê hoang chẳng giữ nếp nhà

Du côn, phóng đãng, cùng là ăn chơi

Cãi cha mẹ, phùng mang trợn mắt

Chửi anh em, chẳng nghĩa chẳng tình

Lâu dần thói xấu càng thêm

Xem thường cha mẹ, người trên kể gì

Huân tập tính, cuồng si ngu muội

Nghe theo lời, dụ dỗ quân hoang

Bỏ cha, bỏ mẹ lên đàng

Đi buôn đi lính, dặm trường bôn ba

Rồi thất bát, xứ người lẩn quẩn

Lỡ bệnh đau, tứ cố vô thân

Hoặc theo thói ác hung hăng

Đầu trộm, đuôi cướp, mất dần thiện căn

Sa vào ngục, ăn năn chẳng kịp

Một kiếp người, chịu khổ thế sao

Ngày đêm nước mắt tuôn trào

Mới hay cha mẹ, biết bao ân tình

Loại người nữa, cũng là bất hiếu

Không bỏ đi, nhưng mãi lang thang

Đầu đường, cuối chợ, miên man

Tháng ngày sớm tối, chẳng màng lập thân

Khiến cha mẹ, nghĩ suy hao tổn

Mai về sau, con sống ra sao

Thế là nước mắt dâng trào

Thương con, cha mẹ cồn cào ruột gan

Rồi già yếu, xác thân tiều tùy

Bạc phận người, kể lể cùng ai

Chiếu chăn, rách nát tàn phai

Áo quần tơi tả, trong ngoài lấm lem

Con bất hiếu, đành cam phận khổ

Mặc mẹ cha, ăn ở thế nào

Không màng đói lạnh ra sao

Không màng sớm tối, bệnh đau ốm gì

Lại xấu hổ, bạn bè lối xóm

Chúng nhẫn tâm, gửi mẹ khỏi nhà

Vào ký túc xá, vậy là

Không nhìn thấy mặt con, và từ đây

Đời còn đó, khác gì đã hết

Cho đến ngày, thần chết mang đi

Đứa con bất hiếu lại vì

Vợ chính, vợ phụ, việc gì cũng theo

Lo phục dịch, áo cơm cung phụng

Nói lời gì, chúng cũng phải vâng

Nhọc nhằn, cày cực tấm thân

Chúng không oán trách, lại còn cười vui

Đứa con bất hiếu giữa đời

Khiến cho cha mẹ, ngậm ngùi tủi thân

Đấy là nói, trai phần bất hiếu

Phận nữ nhi, lối sống ra sao

Khi còn nhỏ dại, thanh tao

Hiếu cùng cha mẹ, ngọt ngào anh em

Cho đến lúc, tình duyên sâu nặng

Theo chồng về, xứ lạ làm ăn

Chúng còn bất hiếu nhiều hơn

Lời cha ý mẹ, chẳng tuân bao giờ

Chồng đánh mắng, nhởn nhơ chúng chịu

Với mẹ cha, cãi vã oán hờn

Khác dòng khác họ của mình

Mà cam chịu khổ, nặng tình keo sơn

Với cha mẹ, trề môi trừng mắt

Theo chồng về, đất khách làm ăn

Bỏ cha mẹ, bỏ quê hương

Không hề nuối tiếc, quay lưng là rồi

Từ khuất bóng, núi đồi cách biệt

Là bặt tin, bặt tiếng, bặt hình

Làm cho cha mẹ đinh ninh

Nhớ thương con trẻ, chẳng hình dung ra

Đêm đêm thắp nến lệ nhòa

Thương con, gan ruột phơi mà tỏ phân

Ơn cha mẹ, vô cùng vô tận

Bất hiếu thì, tội nghiệp vô biên

***

Nghe xong đại chúng hiện tiền

Rúng động thân thể, biết mình tội nhân

Xót đau từng lỗ chân lông

Tưởng chừng xuất huyết, tưởng chừng tái tê

Lại có kẻ, như mê như tỉnh

Thở than rằng, khốn khổ cho mình

Xưa nay vốn dĩ vô minh

Bất hiếu cha mẹ, quả tình nghiệp sâu

Nay mới biết, đuôi đầu cớ sự

Xin Thế Tôn, chỉ giáo chúng con

Làm sao báo đáp thâm ân

Làm sao đền được, nghĩa ân sinh thành

Thế Tôn vận hết bi tâm

Cao sâu tám loại, Phạm âm dạy rằng

Đại chúng lắng đọng tâm thần

Nghe rồi suy nghĩ, kĩ càng lời ta

Ngài dùng pháp, giả sử và

Tám điều ví dụ, để mà dạy răn

Dù cao như núi Thái Sơn

Cũng không cao kịp, công ơn sinh thành

Phật lại dạy, tinh anh thiện pháp

Sáu hạnh lành, có thể làm theo

Đó là đọc tụng sớm chiều

Hoặc là in ấn, thật nhiều chơn kinh

Lại sám hối, tội tình trót lỡ

Cũng như là, trai giới thọ trì

Cúng dường Tam Bảo thiết thi

Bố thí kẻ khổ, từ bi mở lòng

Được như vậy, hướng dâng cha mẹ

Thì quả là, con hiếu hiền lương

Nhược bằng, ngỗ nghịch, ngạnh ương

Làm điều bất thiện, ba đường ác theo

Địa ngục, ngạ quỉ, trâu heo

Chánh y song báo, là điều hiển nhiên

Vào rồi khổ não triền miên

Ngày không ngơi nghỉ, suốt đêm chẳng dừng

Kẻ bất hiếu, muôn phần thảm thiết

Nói không cùng, chẳng biết ngày ra

Nhục hình máu lệ chan hòa

Thế Tôn đã dạy có mà sai đâu

Như nam, nữ làm đầu chữ hiếu

Tạo kinh này, phát khắp mọi nơi

Đền ơn cha mẹ cao vời

Tạo bao nhiêu bản, phước trời thêm cao

Tạo một bản, Như Lai một đấng

Được ngàn muôn, Phật chứng muôn ngàn

Mẹ cha, người đã tạo kinh

Mau rời cảnh khổ, sớm lên cõi trời

Lúc bây giờ, A Nan chấn động

Cùng Long Thiên, đại chúng hiện tiện

Hướng về Đức Phật chứng minh

Cung nhau quì lạy, phát nguyền như sau

Thì gian vô tận mai sau

Tan xương nát thịt, mất đầu mất thân

Vì ma nghiệp, chúng con thà chết

Thề một lòng, kính giữ hiếu kinh

Lại còn bất kể ngày đêm

Hộ trì hiếu tử, càng thêm ghi lòng

Đức A Nan, khẩn cầu tha thiết

Hỏi Thế Tôn, kinh đặt tên gì?

Lại thêm phương pháp phụng trì

Để đời sau có, lễ nghi phụng hành

Đức Thế Tôn dạy rõ rành

“Báo Ân Cha Mẹ” tinh anh kinh này

Cả đại chúng, nơi đây quì lạy

Xin nhất tâm, y giáo phụng hành

Một lòng báo hiếu thâm ân

Kính tin lời Phật, ân cần bảo ban

Chúng đệ tử, bốn ban trang trọng

Lạy Phật rồi, cáo thoái ra về

Không còn vọng tưởng si mê

Cha mẹ như Phật, quả là cao thay.

***

Thành phố Cairns 04/10/2013

28 tháng 9 Quí Tỵ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn