Đức trọng, ân sâu

19/09/202507:35(Xem: 1821)
Đức trọng, ân sâu


cha me
Đức trọng, ân sâu


Cha mẹ sinh con là một đại ân khó đáp. Ví như có người dời núi, vén mây, đi trên nước, tay nắm hư không thì vẫn không so được ân tình cao lớn của cha mẹ.

Công mẹ cha đã là trời biển. Ví như ai đó từ miền đất lạ đến trao tay mình một món quà thì cũng là lẽ thường. Nhưng từ nơi nào, kiếp nào mà Cha mẹ đến được với nhau để sinh mình ra, mới thật là một kỳ tích khó đoán.

Hãy ngẫm thử, chỉ cần ngày đó, phút giây ấy, nếu cha lỡ hẹn với mẹ thì “đò đã rời bến” lấy đâu mà có mình trên đời? Vậy sự có mặt của ta là một phép lạ mà chính cha mẹ đã hóa phép cho ta.

Cha mẹ thương con không điều điện, không cân đo tính đếm. Từ thuở hộ thai đến lúc lọt lòng rồi chăm nôm, săn sóc, lo toan hết mực, nuôi dạy tận tình; tất cả đều dành hết cho con. Vậy con phải làm gì để đền đáp ân sâu ấy?

Chư Phật xưa, thánh nhân xưa cũng là những đứa con từ thai mẹ sinh ra. Thế thì các ngài đền đáp thâm ân bằng cách nào? Đây là một câu hỏi để chúng ta trả lời. Nhờ tìm rõ cội nguồn ân đức của cha mẹ thì may ra phần nào mới thỏa cách báo ân.

Lại có những đứa con vượt ngoài lễ giáo, xem nhẹ ân tình. Cha mẹ dù cắt ruột đẻ ra thì đứa con đã trở thành “vong bản”. Không còn biết đến cội nguồn, chẳng màn cơ phương báo đáp. Nó đi xa như vậy chỉ vì chút bả lợi danh, nghe theo bạn dữ, khinh thường khuôn nếp kỷ cương.

Hỗn với cha mẹ là một trừng phạt của lương tri. Khinh miệt luân thường là kẻ đạp lên nhân nghĩa. Sống thiếu đức như cây khô thiếu nước, là sa mạc khô khan, là nhân tình cơ khổ. Bao đời ít có kẻ nhởn nhơ, bất hiếu mà được thảnh thơi; chẳng qua nghiệp tội vẫn chưa đáo đầu vậy.

Người hiếu tử nên ghi lời Phật, đối đáp nhân tình cho phải lẽ. Học lấy phép đạo mà tu trì, miễn sao không thẹn với lòng là được. Ai cho mình điều chi thì nên giữ lễ. Có nhiều loại ân cao, nghĩa cả mà kẻ phàm như ta đây cần phải khắc sâu. Đó là ân cha mẹ, ân thầy tổ, công đất nước và nghĩa của muôn người.

Thích Thiện Lợi


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 6754)
Tôi được nghe Mẹ kể rằng vào năm 1954, sau hiệp-định Genève chia đôi nước Việt-Nam thành hai miền Nam-Bắc ngay tại vĩ-tuyến 17. (Nơi có cây cầu Hiền-Lương bắc ngang giòng sông Bến-Hải, ngăn hai tỉnh Quảng-Trị và Quảng-Bình), Mẹ đã khăn gói theo Bố tôi đi bằng "Tàu Há Mồm" di-cư vào Nam rời Bắc Việt, vì vậy mà tôi được sinh ra và lớn lên trong miền Nam Việt-Nam, được sống sung sướng như một đứa trẻ "Đẻ Bọc Điều".
11/04/2013(Xem: 5924)
Mô tả: Bài này rất rất hay,và đáng trân trọng.Mình sưu tầm lại và hi vọng những ai đọc nó sẽ yêu thương người mẹ hơn.Mẹ thật vĩ đại!
11/04/2013(Xem: 5533)
Thưa mẹ, mẹ có biết không, thời gian, không gian làm cho con run sợ và phẫn uất. Đó là những biên giới đã phân chia tất cả, đã ngăn cách tất cả và làm cho con người lẻ loi và cuộc sống bơ vơ. Con muốn tạo ra trong quả tim nhỏ bé của con một thế giới mà nơi đó không có không gian và cũng chẳng có thời gian, tất cả những gì con ôm ấp đều gần gũi với nhau.
11/04/2013(Xem: 5619)
Melbourne đang run rẩy với cái lạnh lẽo của mùa đông rét mướt nhưng không hiểu vì sao mà bất chợt tôi lại cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc khi ngồi nhìn ra khu vườn qua song cửa nhớ đến Ba Mạ tôi ở quê nhà. Tôi đã trải qua nhiều mùa Vu Lan xa nhà, không được đến Chùa cùng Ba Mạ tôi trong ngày trọng đại này.
11/04/2013(Xem: 6512)
Chủ nhật 12/08/2012 (GDVN) - Bất chấp mối nguy hiểm từ ngọn lửa đang thiêu rụi ngôi nhà, nó vẫn lao vào để di chuyển những đứa con mới 10 ngày tuổi của mình đến nơi an toàn.
11/04/2013(Xem: 12291)
Trong xã hội loài người, không có mối quan hệ nào thiêng liêng hơn mối quan hệ giữa Mẹ và con. Tuy nhiên, có những trường hợp cá biệt mà mối liên hệ thiêng liêng này đã bị phá vỡ một cách đau đớn, man rợ và tàn nhẫn bởi những đứa con ngu muội và ác độc. Câu chuyện Trái Tim Của Mẹ, được trích dẫn từ truyện cổ Ý (Italia) sau đây kể về một đứa con đã cố tình dẫm nát mối thâm tình khiến cho bao nhiêu người, kể cả những kẻ thô bạo và cứng rắn nhất đều phải rơi lệ.
11/04/2013(Xem: 6550)
Mùa thu hiền dịu và thân thương lại trở về với muôn loài cỏ cây vạn vật, mùa thu hắt hiu gợi cho hồn thi nhân nguồn cảm hứng dạt dào bởi những chiếc lá úa vàng rơi, mặt nước hồ thu trong veo, yên bình dễ phản chiếu một bầu trời ảm đạm. Nhưng đối với người con Phật, thì mùa thu là mùa Vu Lan, là mùa báo hiếu.
11/04/2013(Xem: 9307)
Ven. Weragoda Sarada Thero Thích Nguyên Tạng (dịch) Trong bối cảnh xã hội hiện đại, nếu cho rằng đạo đức và hành vi xã hội của trẻ em ngày nay chỉ được quyết định bởi cha mẹ và thầy cô, thì đó là một kết luận quá đơn giản. Trẻ em ngày nay sinh hoạt trong một cuộc sống đầy những phức tạp. Cuộc sống hồn nhiên đã bị can thiệp và định hình bởi các phương tiện truyền thông đại chúng. Phương tiện này đang tấn công người đọc, người xem và người nghe, một cách hết sức khéo léo, bằng những kỹ thuật truyền thông tiên tiến đến ngay cả người lớn cũng thấy khó có thể cưỡng lại được sức quyến rũ của chúng. Sự hấp dẫn của truyền thông hiện đại đang chinh phục người tiêu thụ, bóp nghẹt họ trong sự khuất phục vô vọng.
11/04/2013(Xem: 31405)
Bao giờ chúng sanh còn đau khổ còn sanh tử luân hồi, thì lòng từ ứng hiện của Bồ Tát Quán Âm vẫn biến hiện mãi mãi để cứu độ dẫn dắt chúng sanh ra khỏi luân hồi đau khổ.
11/04/2013(Xem: 7028)
Người con chưa đầy 20 kg, cao 90cm, sớm hôm lặn lội nhặt rác nuôi cha già suốt 20 năm qua. Câu chuyện hiếu nghĩa được lan truyền, cảm động lòng người Vĩnh Phúc.