Thông Bạch Vu Lan PL 2569 của Hòa Thượng Hội Chủ Thích Tâm Minh

10/08/202506:38(Xem: 2435)
Thông Bạch Vu Lan PL 2569 của Hòa Thượng Hội Chủ Thích Tâm Minh



Muc Kien Lien-4


letterhead-2022-2026
Số 61-7/HĐĐH/HC/TB                           Phật Lịch 2569, Sydney ngày 10/08/2025


THÔNG BẠCH VU LAN PL 2569


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật



Kính gởi: Chư Tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni,
Quý thân hào nhân sĩ, thiện hữu tri thức,
Cùng quý đồng hương và chư thiện nam tín nữ Phật tử,

Kính bạch Chư Tôn Đức,
Kính thưa quý liệt vị,

Đông tàn gió lạnh thâu canh
Lá mùa rơi rụng, trên cành chớm hoa
Xa xôi con nhớ quê nhà
Tấm thân lữ thứ, lệ nhòa Mẹ ơi.

“Mẹ” tiếng nói đầu đời khi con còn nhỏ nằm ngủ trong nôi, nghe tiếng kêu bập bẹ từ miệng con trẻ là lòng Mẹ đã ấm áp lắm rồi. Nay đã xa xôi, nhìn về quê hương khuất nẻo chân trời mà lòng con bỗng nhớ lại tiếng ru của Mẹ ngày xưa:

"Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê Mẹ, ruột đau chín chiều”.

Từ tâm cảm của một người con hiếu thảo, Tôn Giả Mục Kiền Liên khi vừa chứng đắc thần thông, Ngài liền xuất định đứng dậy đi tìm Mẹ. Bà Thanh Đề, mẹ của Ngài đang thọ khổ báo nơi A Tỳ địa ngục do nghiệp nhân phỉ báng Tam Bảo, vu cáo chúng Tăng, bôi nhọ thanh danh của Phật pháp.

Không như những vị đại đệ tử khác của Đức Phật là đem giáo pháp truyền bá, giáo hóa chúng sanh. Riêng Ngài Mục Kiền Liên, công việc truyền giáo đầu tiên là Ngài lo cứu khổ cho những ai có nặng nhân duyên, nặng nghĩa tình với mình, đó là Mẹ. Người đã chịu nhiều khổ nhọc nhất vì ta, đó là Mẹ. Người đã luôn thao thức lo lắng cho ta, đó là Mẹ. Người có thể đánh đổi thân mạng, chấp nhận cái chết để cho ta được sống, đó là duy nhất, chỉ có Mẹ.

Vì vậy chữ "hiếu” chưa đủ bề rộng để bao trùm hết lòng Mẹ đã phủ lấy đời con.
Thần thông đạo lực của Ngài Mục Kiền Liên không cứu được Mẹ đang sa đọa, vì thần thông không thể vượt qua nghiệp lực. Sức mạnh của ác nghiệp thì phải lấy thiện nghiệp để giải quyết.

Tội lỗi bị ác báo thì phải dùng tu tập, phước báo để cứu khổ.

Sau khi được Đức Thế Tôn chỉ giáo, Ngài Mục Kiền Liên đã tự thân lạc quyên phẩm vật để cúng dường Trai Tăng, một lễ Trai Tăng được thực hành bằng sức người và lễ vật thật, không có sự can thiệp của thần thông. Một công đức tạo phước bằng công và của từ con người với tâm thâm trọng, tâm chí thành thì sẽ mang lại một năng lực kết quả tốt. Khi đã gieo nhân thì sẽ gặt lấy quả. Ngài Mục Kiền Liên xiển dương đạo lý nhân quả qua việc báo hiếu, cứu khổ giải nghiệp bằng pháp cúng dường Trai Tăng đầu tiên khi Đức Phật còn tại thế.

Ngày nay, những người con có hiếu noi theo gương của Tôn Giả Mục Kiền Liên, việc ưu tiên tối thượng trong đời là tìm phương giải thoát cho Cha Mẹ ra khỏi vòng luân hồi sanh tử. Ngoài những phương tiện vật chất trong cuộc sống, cung phụng Cha Mẹ tuổi già, dâng cơm ngon, canh ngọt hầu hạ sớm khuya, chăm sóc hỏi han ân cần.

Người con hiếu thảo phải biết tạo điều kiện hỗ trợ phương tiện để Cha Mẹ gặp được chánh pháp, thực hành tu tập theo lời Phật dạy, sắp xếp ổn định để cho Cha Mẹ không bận rộn lo toan đời thường, ngõ hầu có được một cuộc sống nhẹ nhàng an lạc để mai sau lâm mạng chung thời được tự tại giải thoát, sanh về cõi Tịnh.

Dù ở phương trời nào, xứ sở nào thì con vẫn là con của Mẹ, của Cha. Đã là người, bất kể nam hay nữ, màu da nào hay tôn giáo nào, thì con vẫn là con, đang mang ơn trời cao biển rộng của Cha Mẹ. Người biết công ơn Cha Mẹ là tự tìm cách báo ơn. Người không biết ơn và báo ơn Cha Mẹ là người bất hiếu. Với Cha Mẹ mà đã bất hiếu thì đối với chúng sanh, xã hội lại cũng bất nhân.

Hôm nay chúng ta, những người con trôi dạt phương xa nơi góc biển chân trời, còn lại bên kia đại dương là hình bóng Mẹ già đang mỏi mòn mờ lệ ngóng trông con. Có người bất hạnh, Mẹ đã mất thì như bầu trời phủ màu tang trắng. Ai còn Mẹ thì đời tươi như hoa mới nở sớm mai.

Dù còn Mẹ hay mất Mẹ, mỗi người con chúng ta đến ngày Rằm tháng Bảy mùa Vu Lan báo hiếu, xin chắp tay hướng lên Đức Phật nhất tâm cầu nguyện, tụng kinh bái sám, cúng dường tạo phước hồi hướng công đức cho Cha Mẹ hiện còn phước lạc, không bệnh không khổ; Cha Mẹ đã quá vãng được siêu sanh Tịnh Độ. Đồng thời cũng cầu cho Cửu Huyền Thất Tổ, Cha Mẹ nhiều đời, bà con nhiều kiếp, lục thân quyến thuộc, nội ngoại liệt vị tiên linh; cầu nguyện các chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn; các nạn nhân biến cố chiến tranh, thiên tai địa chấn vong thân mất mạng; các âm linh cô hồn hoạnh tử yểu mạng, nhân ngày Vu lan thắng hội gặp đặng hào quang Đức Phật, tội nghiệp tiêu trừ, vãng sanh Lạc quốc.

Cầu nguyện thế giới sớm hòa bình, đao binh chiến sự mau chấm dứt. Mưa thuận gió hòa, nhân dân an lạc.

Khuyến thỉnh Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, quý thành viên tự viện hoan hỉ mở bày phương tiện pháp môn, thiết lập đàn tràng Vu Lan thắng hội để thập phương bá tánh làm nơi y cứ vọng hướng Vu lan.

Khánh chúc Chư Tôn Hòa Thượng, Thượng tọa, Đại Đức Tăng Ni tự tứ mãn phần, đạo thọ diên trường, đạo phong trác tuyệt.
Kính chúc quý Phật tử nam nữ các giới mãn niệm báo ân, viên thành hiếu đạo.


Nam Mô Vu Lan Duyên Khởi Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.
TM. Hội Đồng Điều Hành
Hội Chủ
(Xem phiên bản pdf có ấn ký)
Hòa Thượng Thích Tâm Minh





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 6315)
"Khúc ngâm cùa người con đi xa" - Sợi chỉ trong tay của người Mẹ hiền. Nay đang ở trong chiếc áo người con đi xa mặc trên người. Lúc mới lên đường, Mẹ khâu từng mũi chỉ kỹ càng dày dặn hơn. Có ý sợ con đi lâu mới trở về. Ai dám bảo rằng tấm lòng của của tấc cỏ, Lại có thể báo đáp được ánh nắng cảu ba tháng trời xuân?
11/04/2013(Xem: 9350)
Trên thế gian nầy có nhiều kỳ quan, Có thật nhiều kỳ quan, Nhưng kỳ quan đẹp vẫn là Mẹ của ta, Mẹ của ta là kỳ quan đẹp nhất, ....
11/04/2013(Xem: 8868)
Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu, Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng, Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay, Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
11/04/2013(Xem: 7014)
Mới cuối Hè, đầu Thu mà Bắc Kinh đã lụt bão. Chúng tôi vội vã rời Bắc Kinh về Tô Châu để đến viếng Hàn Sơn Tự chứ không phải để “mua lụa Tô Châu biếu em” như một nhạc sĩ nào đó lãng mạn dàng trời đã từng mơ mộng. Một nhà sư trong chùa Hàn Sơn nói: “Bài thơ mới giữ được ngôi chùa, chớ không phải ngôi chùa giữ được bài thơ”.
11/04/2013(Xem: 7242)
Hãy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học trình, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng các bài học bạn học được thì sẽ kéo dài suốt đời...
11/04/2013(Xem: 5151)
Nói đến lễ Vu Lan là nói đến Hiếu hạnh; nói đến Hiếu hạnh, chúng ta nghĩ ngay đến ân nghĩa Cha Mẹ. Không người con nào trên đời mà không được sinh ra bởi cha mẹ. Bởi vậy, từ ngàn xưa đến nay, từ đông sang tây, bất luận ở nền văn hóa nào, quốc gia nào, dân tộc nào, con người đều thương yêu, tôn quí và báo ân cha mẹ. Thương yêu cha mẹ là tình cảm tự nhiên, còn sự tôn quí và báo ân thì cũng tùy theo hoàn cảnh và nền văn hóa mỗi nơi mà có sự ứng dụng đậm hay nhạt; có khi phải có sự kêu gọi, nhắc nhở. Nhưng tựu trung, con cái lúc nào cũng cần ý thức về nguồn cội của mình.
11/04/2013(Xem: 7146)
Trong nền văn hóa dân tộc Việt Nam, đạo hiếu làm con là di sản văn hóa tinh thần vô giá, di sản này truyền thừa từ thời mới lập quốc, đến khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, thì đạo đức dân tộc hòa chung với đạo đức Phật giáo như nước và sữa. Bản chất của người Việt Nam là yêu chuộng hiếu đạo, mà giáo lý của Phật giáo là giải thoát, vì vậy hai luồng tư tưởng gặp nhau đã làm thăng hoa giá trị văn hóa tinh thần của người dân Việt. Làm người ai cũng có cha và mẹ, hai đấng sinh thành dưỡng dục ta nên người, cho ta thân thể hình hài này, cho ta đạo đức làm người, cho ta biết yêu thương và chia sẻ.
11/04/2013(Xem: 6817)
Truyền thống Vu Lan không còn xa lạ với quần chúng Phật giáo thuộc các quốc gia Á Châu, nhất là Trung Hoa và Việt Nam. Truyền tích về Vu Lan, mùa Báo hiếu, mùa xá tội vong nhân, mùa cúng cô hồn đã thấm sâu vào huyết quản dân tộc, cho dù không là Phật tử.
11/04/2013(Xem: 8030)
Đức Phật hỏi các vị Sa Môn (śramaṇa): “Cha mẹ sinh con thì người mẹ mang thai mười tháng, thân bị bệnh nặng. Đến ngày sinh thì người mẹ gặp nguy cấp, người cha sợ hãi, tình cảnh ấy thật khó nói. Sau khi sinh xong thì mẹ nằm chỗ ẩm ướt nhường lại chỗ khô ráo cho con, tinh thành cho đến máu huyết hoá làm sữa. Ngày ngày lau xoa tắm gội, chuẩn bị quần áo, dạy bảo con trẻ, tặng lễ vật cho thầy bạn, dâng cống quân vương với bậc trưởng thượng…
11/04/2013(Xem: 8775)
Pháp Thoại: Vô Thường, bài giảng của HT Thích Trí Hoằng