Người trồng cũng thơm

11/04/201311:35(Xem: 5594)
Người trồng cũng thơm

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2012

cha-me


Người trồng cũng thơm


Melbourne đang run rẩy với cái lạnh lẽo của mùa đông rét mướt nhưng không hiểu vì sao mà bất chợt tôi lại cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc khi ngồi nhìn ra khu vườn qua song cửa nhớ đến Ba Mạ tôi ở quê nhà. Tôi đã trải qua nhiều mùa Vu Lan xa nhà, không được đến Chùa cùng Ba Mạ tôi trong ngày trọng đại này.
Năm nay cũng không ngoại lệ, với những lo toan tất bật của cuộc sống, công việc, con cái….tôi lại chỉ được phép ngồi đây để ôm ấp những kỷ niệm xa xưa, để chỉ ước mơ vẽ ra cho mình một bức tranh tương lai của những ngày tháng khi mà con cái của mình đã lớn khôn, trưởng thành, lúc đó mình mới có thể trở về cùng Ba Mạ đi Chùa dự đại lễ này. Tôi thiết nghĩ lúc đó tôi không cần phải cài lên ngực mình một bông Hồng đỏ nữa mà tự bên cạnh tôi đã có cả đóa Hồng rực rỡ biết đứng, đi, nói, cười rồi. Tôi bật cười vì sự tưởng tượng quá ư trẻ con ngây ngô của mình. Vội vàng tôi ghi lại những cảm xúc này để xem như là chứng tích thật đáng yêu mà trong một thoáng chạnh lòng nhớ đến Ba Mạ tôi nhân mùa Vu Lan đến.
Trong bảy cung bậc nghệ thuật của con người từ văn, thơ, âm nhạc, kịch, hội họa, điêu khắc cho đến nghệ thuật cuối cùng, thứ bảy, tinh hoa nhất là phim ảnh, điểm qua tất cả tôi thấy không một nghệ thuật nào mà không tận dụng hết khả năng của nó để ngợi ca vẻ đẹp, công ơn sanh thành dưỡng dục của các bậc Cha Mẹ trên thế gian này. Tôi chợt nhớ năm ngoái Thầy Trụ trì chùa tôi có mời Thượng Tọa Thích Nhật Tân (nhà thơ Mặc Giang) ở Queensland về Chùa thuyết pháp, tôi vô cùng bất ngờ và thú vị về sự cải biên của Thượng Tọa về các bài thơ nói về công ơn Cha Mẹ. Thầy ấy đã chuyển đổi từ lối so sánh bằng chẳng hạn "Công Cha như núi Thái Sơn, nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra" để nâng lên thành lối so sánh hơn nghĩa là công Cha còn cao hơn cả núi Thái sơn và nghĩa Mẹ còn lai láng hơn, mênh mông hơn cả nước trong nguồn chảy ra nữa.
Trong văn chương, thơ ca, hầu như người viết nào cũng phải hư cấu, cường điệu… cho tác phẩm của mình thêm thi vị, thật hấp dẫn để lôi cuốn người đọc cho dù trong đó có nhiều điều đi xa với thực tế hay thậm chí không hề xảy ra trong đời sống thường này nhưng với tôi khi nói về Cha Mẹ, cho dù mình có sử dụng hết tất cả những thủ pháp nghệ thuật đó đi nữa cũng không hề thừa mà không chừng vẫn còn thấy thiếu mãi?
Có người trong chúng ta thì cảm nhận công ơn của Cha Mẹ mình, tình cảm của mình dành cho Cha Mẹ qua những bài Ca dao, những câu Tục ngữ.
"Nuôi con chẳng quản chi thân
Chỗ ướt Mẹ nằm, chỗ ráo con lăn"
hoặc:
"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha....."
Có người tìm thấy sự hy sinh của Cha Mẹ mình một cách thấm thía qua những bài hát như "Thương con Mẹ hát câu êm đềm quản gì khi thức trắng đêm, bao năm nước mắt như suối nguồn chảy vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương..." "Lòng Mẹ" của nhạc sĩ Y Vân, hay "Mẹ ngồi ru con nước mắt nhọc nhằn xót xa đời mình..........." của Trịnh Công Sơn trong "Ca dao Mẹ", hoặc từ những lời ru buồn man mác của các bà Mẹ quê trong bài dân ca "Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ, năm canh chầy thức đủ vừa năm…" vv....và...vv...
Có người thực tế hơn, không văn chương, không nhạc điệu, họ tìm thấy công lao của Cha Mẹ mình qua hình ảnh "mình nuôi con mình cực khổ bao nhiêu thì Cha Mẹ mình càng khổ cực hơn mình bội phần vì ngày xưa ở quê nhà, hàng ngày Cha Mẹ mình phải bương chải, tần tảo một nắng hai sương mới có thể đổi lấy được miếng cơm, manh áo cho đàn con thơ dại!"
Nhưng có người lại lặng lẽ, ầm thầm chôn kín những tình cảm thương yêu nhất, trân quý nhất của mình dành cho Cha Mẹ bằng những hình ảnh của những ngày tháng khi mình còn bé thơ mà Cha Mẹ mình đã âu yếm dành cho mình hay để lại cho mình những ấn tượng không thể phai nhòa trong ký ức!...........
Trên trái đất này, hàng triệu triệu con người với hàng triêu triệu trái tim đang cảm nhận và trân trọng tình cảm của họ dành cho Cha Mẹ với nhiều vẻ khác nhau nhưng tôi không biết rằng có khi nào những trái tim ấy, những con người ấy nghĩ đến những cảm giác của Cha Mẹ họ ra sao khi nhìn thấy hành động, tình cảm, lối sống…. của bản thân họ đối với những người chung quanh, đối với xã hội, cuộc đời này không? Tất cả những điều đó đã đem lại cho Cha Mẹ họ hoặc là những nỗi đau khôn xiết hoặc là những món quà vô vàn quý báu như thế nào không? Riêng tôi, với cái tuổi chập chững bước vào lứa tuổi ngũ tuần của một đời người, tôi đã không khỏi nhiều lần phải đè nén sự xúc động dâng trào khi chứng kiến những nụ cười thật rạng rỡ trên gương mặt của Ba Mạ tôi, những lời thổ lộ tâm sự một cách tự hào, sung sướng về những lời khen tặng đầy chân tình của mọi người dành cho các người con. Cũng như những gương mặt thật vui tươi, hãnh diện của những bậc Cha Mẹ khác khi nghe mọi người chung quanh ngợi khen con mình. Và tôi cũng đã từng cố nuốt những dòng lệ khô vào lòng khi nhìn thấy những vẻ mặt áo não đầy nước mắt trên gương mặt già nua của các bác, các dì tủi cho thân phận bạc bẽo của họ khi những đứa con mà họ rứt ruột đẻ ra, đã từng thương yêu, lo lắng như những viên ngọc quý nay đang sống một cuôc sống không hề mang lại lợi lạc cho bản thân cũng như cho cuộc đời này.
Trong tôi luôn thầm trân kính những người làm Cha làm Mẹ, đã hy sinh không quản gian nan, đã dẫm lên tất cả những đắng cay, khổ đau, phiền muộn của cuộc đời để một mực lo lắng nuôi dưỡng, dạy dỗ các con của mình, để rồi chỉ mong, chỉ cầu đổi lấy được một nụ cười mãn nguyện khi nghe thấy một tiếng khen tặng chân thật, một lời nhận xét tốt lành về con cái mình từ cửa miệng của người khác. Tôi bỗng dưng nhớ tới câu ca dao mà mình được học năm xưa:

"Hoa thơm lan cả vườn Hồng
Thơm cây, thơm rễ, người trồng cũng thơm"
Mùa Vu Lan báo hiếu Cha Mẹ gần kề rồi, có gì trân quý hơn, đẹp hơn khi mỗi người con Phật trong chúng ta cùng nhau dâng lên các đấng sanh thành, dưỡng dục của chúng ta những "Đóa hoa" thật thơm ngát, phải thơm từ ngọn cây, lá cây cho tới gốc rễ mới được nghe. Tôi chợt thật vui khi liên tưởng tới những gương mặt già nua theo bụi trần của các bậc làm Cha Mẹ đã, đang và sẽ đón nhận thật nhiều nụ cười do các bông hoa mà họ đã bỏ hết cả cuộc đời để vun trồng, chăm bón, tạo ra.
Tôi xin được mượn lời nhạc trong "Nhắc nhở em tôi" của nhà thơ Mặc Giang đã nhắn nhủ chúng ta:
"Em đừng để tóc Mẹ bạc thêm trên đầu đã trắng
Thân Mẹ yếu già em đừng để thêm những vết nhăn"
Cũng như trong kinh Phật:
"Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không"
….để tôi được hy vọng và tin tưởng rằng những người con Phật chúng ta sẽ không những chỉ dừng lại ở chỗ đừng làm những điều gì khiến tóc Ba Mẹ mình thêm bạc hay phải buồn lòng nhỏ lệ mà chúng ta cần bước cao hơn, xa hơn nữa là tạo cho những gương mặt thân thương, đáng yêu ấy luôn luôn nở những nụ cười thật rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc, an lạc bằng sự lan tỏa hương thơm ngào ngạt từ trong mỗi bông hoa chúng ta mà ra.



Melbourne, Vu Lan 2012.
Quảng Hương Phương Giang




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2014(Xem: 6628)
Theo phong tục Rằm tháng 7 Âm lịch, người Hàn Quốc gọi là Bách Trung (Baekjung-백중-百中) hay Bách Chủng (Baekjong-百種), tức là 100 chủng loại hạt ngũ cốc, vì đây là thời điểm có nhiều loại rau củ quả có thể thu hoạch trong năm. Ngoài ra, người Hàn Quốc còn gọi ngày rằm tháng 7 Âm lịch là ngày lễ Hội Vu Lan Bồn (우란분회-盂蘭盆會), cũng gọi là ngày lễ hội Trung Nguyên (Jungwon-중원). Còn theo quan niệm của Đạo giáo rằng, các vị thần linh trên thiên giới một năm có ba đợt suy xét về cái thiện cái ác của người trần gian. Đó là ngày rằm tháng Giêng, ngày hội Thượng Nguyên (Sangwon-상원), rằm tháng 7, ngày hội Trung Nguyên (Jungwon-중원) và rằm tháng 10, ngày hội Hạ Nguyên (Hawon-하원). Vào những ngày này, người ta làm mâm cơm cúng để lễ tạ các vị thần linh trên thiên giới. Đây cũng là ngày cúng cho các vong hồn được siêu thoát.
08/08/2014(Xem: 12907)
Tâm hay trách móc, hay hờn tủi, tâm đó sẽ làm cho chúng ta khổ đau. Không sợ già, không sợ chết, chỉ sợ chúng ta không có trí tuệ, chúng ta không biết tu tập, nên chúng ta không có khả năng để vẽ đời sống của chúng ta, cái dáng dấp đẹp đẽ của chúng ta trong tương lai. Chúng ta phóng sanh loài khác chính là phóng sanh cho chính chúng ta, chúng ta cứu giúp sự sống của người khác chính là cứu giúp sự sống của chính chúng ta. Chúng ta có thể tiếp xúc, cảm nhận được hạnh phúc và an lạc ở bất cứ thời gian và không gian nào. Khi chúng ta ý thức rõ về sự sống, chúng ta biết gạn lọc tất cả những cái gì làm cho sự sống của chúng ta bị cáu bẩn, thì sự thanh trong của cuộc sống tự nó sẽ hiện ra.
07/08/2014(Xem: 10134)
Rằm tháng Bảy còn gọi là ngày lễ Vu lan. Đây không chỉ là ngày lễ của riêng Phật giáo mà còn là ngày lễ lớn cho những người con nước Việt, thể hiện tấm lòng hiếu thảo đối với các đấng sinh thành dưỡng dục của mình. Vu lan là ngày lễ của cha mẹ. Vì vậy vào những ngày này mỗi người con đều cảm nhận sự da diết trong lòng. Bởi có người may mắn thì cha mẹ còn sống, nhưng có người cha mẹ đã qua đời. Dù cha mẹ còn sống hay đã qua đời, nghiệm lại chúng ta vẫn chưa đền đáp được phần nào thâm ân dưỡng dục cao thâm, mà niềm lo nỗi nhớ mình đem đến cho cha mẹ thì chất chồng đầy vơi. Nên mỗi khi nhắc đến, lại thấy tủi thân, nhớ thương và nuối tiếc khôn nguôi.
06/08/2014(Xem: 9254)
Mẹ : Trong vũng tối thả buồn hiu hắt, Mẹ bây giờ là hạt sương rơi, Sao cầm được đôi dòng nước mắt, Phận lẻ loi trong chốn chợ đời. Con : Còn nợ trần bờ vai đeo nặng, Con u buồn giữa phố đông vui. Vu Lan tới, Phật Đường thầm lặng, Nghe tiếng chuông, nhớ mẹ ngậm ngùi.
06/08/2014(Xem: 9678)
Nhạc phẩm: Tháng Bảy Vu lan Nhạc sĩ: Chúc Linh Trình bày: Ca Sĩ Thanh Thúy.
06/08/2014(Xem: 8036)
Âm nhạc Phật giáo ở đây đang được nói đến là âm nhạc của cộng đồng và trình diễn, không phải là âm nhạc của nghi lễ. Trước tiên cũng xin được mạn phép minh định như vậy bởi vì chuyện tuy nhỏ nhưng lâu nay có rất nhiều ngộ nhận và đánh đồng hai thể loại này với nhau khiến hình thức âm nhạc trình diễn và cộng đồng của Phật giáo chúng ta trở nên nặng nề dưới mắt quần chúng, nhất là với những ai lần đầu tiên tiếp xúc nghe thấy (hay “phát hiện”) Phật giáo cũng có một thể loại âm nhạc như vậy.
06/08/2014(Xem: 7259)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Bảo Minh, Victoria, Úc Châu Chủ nhật 3-8-2014 Trụ Trì : ĐĐ Thích Viên Tịnh
06/08/2014(Xem: 5855)
Mùa Vu Lan, đọc báo trong nước thấy thiên hạ bây giờ bỗng khoái chuyện vàng mã hơn bao giờ hết. Một ông triệu phú miền Bắc chỉ trong một đêm đã đốt sạch 1000 con ngựa giấy và hình nhân trị giá 400 triệu đồng Việt Nam. Đổi sang tiền Mỹ, số vàng mã đó trên 20 ngàn dollar. Lại thêm một chuyện để suy nghĩ...
06/08/2014(Xem: 7003)
Nhớ một câu chuyện đăng trên báo về một bà mẹ làm ruộng ở một nơi xa xôi nào đó để nuôi đứa con trai duy nhất đi học. Đến lúc đứa bé vào được lớp cuối tiểu học thì bà mẹ bị đau cột sống không thể làm việc được. Đứa con muốn bỏ học để làm việc giúp mẹ nhưng bà nhất định không chấp nhận nên cuối cùng cậu bé “đành” phải cắp sách đi học.
06/08/2014(Xem: 18821)
Mỗi người chúng ta được ở trên quả đất này là nhờ công sanh ra và công dưỡng dục của cha mẹ. Trong dân gian VN có những câu ca dao bất hủ như: Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra, Một lòng thờ Mẹ kính Cha, Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con...