Hãy về bên mẹ

10/04/201319:39(Xem: 5862)
Hãy về bên mẹ


Tuyển tập bài viết vred_rose_54ề Vu Lan - 2010

Hãy về bên mẹ


Mùa Vu Lan lại về! Cái lạnh buốt giá của mùa đông như se sắt thêm nỗi lòng của những người con đang tưởng nhớ đến Cha, đến Mẹ đã qua đời; Bếp lửa hồng như ươm nồng thêm hơi ấm hạnh phúc của đàn con đang quây quần chuyện trò cùng Cha Mẹ, với ánh mắt thương yêu của Cha, nụ cười hiền hoà của Mẹ; Và đồng thời cũng có những bà Mẹ nước mắt lưng tròng ngồi lắng nghe những câu văn, lời thơ thiết tha, chân tình của những người con nhắc nhớ đến công ơn Cha Mẹ được phát ra từ chiếc radio mà tủi thân, tan nát cả cõi lòng, bởi nhớ đến con của mình giờ này không biết đang lêu lõng ở phương nào ?
Thế giới văn minh, nhu cầu của con người càng ngày càng tăng với những vật chất hiện đại. Có bao nhiêu trẻ thơ khi bước chân vào ngưỡng cửa thành niên đã vì những nhu cầu vật chất ấy mà sa chân vào vũng lầy tội lỗi. Lòng ham muốn thoả mãn vật chất và đôi khi để thỏa mãn tự ái đã khiến các em rời xa vòng tay Mẹ, lăn xả vào những đam mê trụy lạc, mê say vui chơi bên người tình, bên ly rượu nồng, bên khói thuốc phù dung. Các em đang bước dần đến bờ vực thẳm nhưng em nào có hay. Mỗi con người đều có hoàn cảnh trưởng thành khác nhau, nhưng tình thương của người Mẹ hình như không khác. Người Mẹ nào cũng như bị cắt ruột khi thấy con mình lầm đường lạc bước.
Ở một nơi nào đó, em đang vui lắm phải không? Em có biết giờ này trên con đường vắng, Mẹ của em đang co rúm người vì cái lạnh của mùa đông phủ ập lên tấm thân nhỏ bé của Mẹ, Mẹ dường như không màng chỉ dõi đôi mắt buồn nhìn về cuối con đường nhà, ngóng trông. Ánh sáng dọi lên từ một chiếc xe, mắt Mẹ như sáng lên, hy vọng con mình đã về, nhưng chiếc xe đã không dừng lại, lòng Mẹ quặn đau, mắt mẹ lại u buồn điểm thêm vài giọt lệ, và qua bao lần hy vọng rồi thất vọng như vậy, đêm đã gần tàn, sức Mẹ cũng tàn theo...
Mẹ của em với đôi mắt thất thần nhìn dáo dát tìm kiếm con mình trên đường phố đông người qua lại. Tim nhói đau sợ hãi khi chứng kiến một cảnh không hay trên đường phố, lòng phập phồng lo sợ không biết con mình có rơi vào hoàn cảnh như vậy không ?
Đã bao lần chén cơm Mẹ bưng trên tay chan đầy nước mắt, nỗi thương lo cho con đang lêu lõng ngoài đường đã khiến cho quai hàm Mẹ cứng lại không thể nhai được bụm cơm...
Và còn nhiều, nhiều lắm nổi đau thương khốn khổ mà người Mẹ đã phải vương mang chỉ vì những người con đã quên mình còn có Mẹ.
Có bao nhiêu người Mẹ khổ đau như vậy ? chắc là nhiều lắm phải không em ?
Có bài hát này em đã bao giờ được nghe chưa ?
« Hôm nay đường phố rộn ràng, nhìn người qua lại tôi hỏi lễ gì đây ? Mother day, mắt tôi lệ bỗng dâng đầy. Mẹ tôi giờ không còn nữa, ngày của Mẹ sao lại đến, có ý nghĩa chi.
Ai ơi còn nhiều diễm phúc, còn có mẹ được mừng Mother day, xin cho tôi hưởng chung tình Mẹ, được vui lây, được thấy tình yêu Mẹ con tràn đầy.
Mẹ ơi ! khi mẹ còn con là con bất hiếu, xem chuyện đời quan trọng hơn Mẹ yêu, với bạn bè, người yêu cho rất nhiều, còn với mẹ con làm được bao nhiêu ?
Mẹ ơi ! ngày của Mẹ hôm nay Mother day, hối hận nhiều con làm được gì đây ?trước bàn thờ lệ con vẫn tuôn đầy, nhớ mẹ yêu con mơ lúc xum vầy
Hỡi người đời bạn bè tôi ơi, nếu còn Mẹ thì xin đừng như tôi, biết thương Mẹ khi mẹ đã mất rồi.
Hỡi những người còn mừng Mother day, xin yêu thương Mẹ và nhìn tấm gương tôi, khi Mẹ còn thì không thấy quý, khi mất đi hối hận chẳng được gì.

Bài hát thật cảm động phải không em ? Em có một thoáng băn khoăn nào nghĩ đến Mẹ không ? Nếu có xin hãy quay về bên Mẹ em nhé, Mẹ đang mong chờ em đó, Mẹ sẽ mở rộng vòng tay ôm em vào lòng, dù em đã gây bao nhiêu lầm lỡ, Mẹ cũng sẵn lòng tha thứ cho em. Em hãy về cho Mẹ có được sự bình an và bình an cho cả chính bản thân em. Cuộc vui nào rồi cũng tàn, tương lai em không thể để tàn theo những cuộc vui đó. Và đời người, em chỉ có một Mẹ thôi. Đừng bao giờ để phải ân hận em nhé !
Hãy hưởng một mùa Vu Lan thật vui bên tình thương của Mẹ nha em.

Melbourne, mùa Vu Lan 2010
Thanh Phi



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2011(Xem: 6833)
LTS: Thời gian trước, một số vị phật tử lớn tuổi, am hiểu cổ học, đưa ra ý kiến nói rằng, người xuất gia không hoặc khó làm đầy đủ câu hiếu để đối với song đường (bố mẹ). Vậy điều đó đúng không? Nếu đúng, thì hàng đệ tử xuất gia của đức Phật có đủ tư cách làm người hướng đạo cho cư sỹ tại gia cũng như mọi giới chăng? Nếu nhận thức trên của các phật tử là chưa thấu đáo, nguyên nhân do đâu?
11/08/2011(Xem: 7141)
Vu lan, tiếng Phạn gọi là Ullambana, còn được biết đến như là ngày lễ “Xá tội vong nhân” hay là ngày “Báo hiếu”, là một trong những lễ hội Phật giáo quan trọng của tín đồ theo đạo Phật ở Á châu. Theo truyền thống Phật giáo Đại thừa, lễ Vu lan được tổ chức vào ngày rằm tháng Bảy âm lịch. Ngày lễ Vu lan bắt nguồn từ sự tích ngài Mục Kiền Liên, một trong mười vị đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca, nhờ vào phước đức cúng dường phẩm vật lên chư Tăng trong ngày Tự tứ và sức chú nguyện của Tam bảo mà mẹ của ngài thoát được kiếp khổ ngạ quỷ, sinh về thiên giới.
11/08/2011(Xem: 6094)
T rước 1975, nơi thị xã Nguyên ở, hằng năm cứ vào đầu tháng 7 âm lịch, trên các góc đường của ngã tư lại thấy xuất hiện các anh chị trong Gia Đình Phật Tử làm công tác cài hoa lên áo cho dân phố, nhân mùa Vu Lan về.
11/08/2011(Xem: 10295)
Mùa Vu lan lại trở về, gợi nhắc chúng ta nhớ đến tình thương vô bờ bến của cha mẹ đã dành cho mình. Và đối với người Việt Nam, hiếu thảo là truyền thống quý báu được đặt lên hàng đầu. Tất cả chúng ta đều nhớ như in bài học vỡ lòng đã được dạy dỗ từ tấm bé: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.
10/08/2011(Xem: 12691)
Hiếu thảo với cha mẹ là một đức tính tốt đẹp được mọi người ca tụng, đức tính ấy được coi như một nền tảng cho mọi đức hạnh, là nhân tố quan trọng để xây dựng đời sống hạnh phúc cho cá nhân, gia đình và xã hội. Đối với đạo Phật, thực hành hiếu thảo là con đường giải thoát của chánh pháp, là con đường của người Phật tử. Không hiếu thảo với cha mẹ thì không thể gọi là một người Phật tử chân chính được. Bởi vì người Phật tử thì phải thực hành các thiện pháp mà trong kinh "Nhẫn nhục" nói rằng: "Điều thiện tối cao là chí hiếu, điều ác cực ác là bất hiếu". Vì vậy, báo hiếu là bản chất của người Phật tử và đã trở thành truyền thống tốt đẹp của người Phật tử Việt Nam nói riêng, Á Đông nói chung. Quan niệm về hiếu đạo của đạo Phật được thể hiện rõ nét qua hai cuốn kinh phổ biến là Kinh Vu Lan và Kinh Báo Ân Cha Mẹ, kinh mà không người Phật tử nào không biết, thường được đọc tụng vào dịp tháng bảy, lễ Vu Lan.
10/08/2011(Xem: 7842)
Chứng được sáu phép thần thông, nhớ mẹ Mục Liên Tôn Giả xuống A Tỳ tìm cứu mẫu thân. Phật dạy nương oai thần Tự Tứ, thiết trai cúng dường, đảo huyền thọ khổ chúng sanh được siêu thoát. Lại một lần nữa Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu lại trở về với người con Phật trên khắp năm châu bốn bể, tâm hiếu nguyện cầu lan tỏa bao trùm cả đại địa thời không.
09/08/2011(Xem: 7953)
Rằm tháng Bảy theo tục lệ nhân gian Việt Nam gọi là ngày xá tội vong nhân. Ngày rằm tháng Bảy có nhiều ý nghĩa: Thứ nhất, ngày Phật hoan hỷ. Ngày rằm tháng bảy gọi là ngày đức Phật hoan hỷ, bởi lẽ trong thất chúng đệ tử của Phật, chúng Tỷ-kheo là chúng đệ tử gần gũi nhất, chúng thừa đương Phật pháp để truyền bá giáo hóa cho chúng sinh, chúng mang hình dáng của Phật làm gương mẫu ở thế gian, chúng mà trong ba tháng an cư kiết hạ đã viên măn và kết thúc vào ngày rằm tháng bảy âm lịch. Thông thường, khi chư Tăng thọ giới pháp xong là tu niệm
09/08/2011(Xem: 12098)
Về phương diện đền ơn cha mẹ, Đức Phật có dạy: "Dù là tại gia hay xuất gia, dù là Thanh Văn hay chư Phật đều có bổn phận đền ơn cha mẹ. Vì tâm hiếu là tâm Phật".
09/08/2011(Xem: 10367)
Tôn giả Xá Lợi Phất xuất thân từ giai cấp Bà la môn, nổi tiếng thông tuệ từ khi còn thơ ấu. Ngài là niềm tự hào, là hy vọng của gia đình, dòng tộc và nhất là mẹ ngài, bà Xá Lợi...
09/08/2011(Xem: 13575)
“Ầu ơ…….. Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi, Khó đi Mẹ dắt con đi Con đi trường học, Mẹ đi trường đời” Đó là lời hát ru con mà tôi thường hò để dỗ con vào giấc ngủ trong những ngày tháng khi chúng còn trẻ thơ và rồi ngày mỗi ngày lời ru ấy thấm dần, thấm dần đến tận tâm can của tôi! Tôi thật sự đã ngỡ ngàng và bàng hoàng khi phát hiện ra sự khác biệt qúa chênh lệch giữa “Trường học” và “Trường đời”. Có lẽ chỉ những người có thiên chức làm mẹ mới hiểu được rạch ròi về vạn lần đắng cay của “trường đời”.