Cô học trò mới

10/04/201319:34(Xem: 6220)
Cô học trò mới

chickensoup_mothersanddaughters
Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Cô học trò mới

Người dịch: Quảng Tịnh Kim Phương

Nguồn: Nguyên tác tiếng Anh: Julie Firman

Tôi đã được thông báo là hôm nay sẽ nhận thêm một cô học trò mới vào lớp mình và cứ nghĩ đến có thêm học trò mới vào cái lớp đặc biệt này là tôi phát sợ, cái lớp vốn học trò cứ hơn thua, tranh giành lẫn nhau. Từ khi hành nghề gõ đầu trẻ, tôi chưa có dạy cái lớp nào hơn cái lớp này cứ hay ganh tị lẫn nhau và cả thế giới như thế này. Vào giờ ăn trưa tôi cứ nghe đi nghe lại: “Nó có nhiều hơn tao đó”, “Mày cứ để cho nó đứng đầu hai lần đi rồi tới phiên tao dẫn đầu”. Tôi cứ âm thầm cầu trời hãy giúp và chỉ cách cho tôi dạy giỗ làm sao để thay đổi những đứa học trò này, chỉ cho tôi làm sao dạy cho chúng biết yêu thương nhau.
Tôi đến lớp sớm hơn thường lệ và viết sẵn trên bảng là hôm nay sẽ đón một học sinh mới vào lớp chúng ta. Tên của bạn mới là Patty. Tôi đã đọc những dòng chữ trên bảng cho cả lớp cùng nghe và nói thêm: “Chúng ta hãy hân hoan chào đón bạn mới vào lớp nhé”. Kế đến hàng loạt câu hỏi của bọn trẻ giành cho tôi: “Trước đây bạn ấy học trường nào? Bạn ấy đọc được chứ? Bạn ấy có thích thể thao không?” Đó là tất cả những câu hỏi quan trọng mà một đứa trẻ bảy tuổi muốn hỏi.
Một lúc sau Patty bước vào lớp. Cô bé có mái tóc hung đỏ, khuôn mặt tàn nhang và người cô bé toát lên vẻ sung sướng hạnh phúc. Cô bé đứng trước lớp khi tôi giới thiệu từng bạn trong lớp và cô bé đã chào hỏi vài lời với từng bạn một. Cô bé hình như chẳng để tâm là ai sẽ là người cô muốn kết bạn hay lấy làm thích ai. Cô bé đón nhận tất cả mọi người trong lớp. Buổi sáng trôi qua mà không hề có một vấn đề gì xảy ra. Một ngày bình an đầu tiên của cả năm học.
Giờ giải lao đã đến, Patty đứng ở đầu hàng. Thật là quá lắm đối với Petey. Thằng bé la hét đòi đứng đầu hàng và bắt đầu đẩy Patty ra khỏi chỗ. Patty quay lại và nói: “Ồ, bạn muốn đứng đầu hàng phải không? Tôi không ngại. Bạn cứ đứng vào chỗ tôi đi.” Và chuyện như thế cứ lặp đi lặp lại vào giờ ăn trưa… một ngày trôi qua với những cử chỉ rộng lượng của cô bé bảy tuổi này…
Cuối giờ học có tiếng gõ nhẹ vào cửa. Tôi mở cửa và thấy một con chó có đeo dây xích ở cổ dắt theo một người phụ nữ trẻ vào lớp. Patty nhảy cẩng và reo lên: “Ồ, mẹ ơi đây là trường tốt nhất mà con được học từ đó tới giờ”. Kế đến cô bé quay lại lớp và giới thiệu mẹ của mình, không hề đề cập đến chuyện mẹ bị mù. Cả lớp trở nên yên lặng và kế đến những đứa trẻ ngồi ở hàng đầu đứng dậy và đi tới bắt tay mẹ Patty. Cả lớp cứ từ từ lặng lẽ thay phiên nhau làm chuyện đó mà không hề xô đẩy hay phàn nàn chuyện gì.
Mẹ Patty cám ơn cả lớp đã niềm nở chào đón Patty. Kế đến bà ôm con gái vào lòng và nói với cả lớp: “Cô hy vọng các cháu có thể đến thăm nhà chúng tôi. Mẹ con cô sống rất là vui vẻ với nhau. Có một đứa con gái là niềm hạnh phúc nhất trong đời cô.”
Và tôi nghiệm ra rằng lời cầu nguyện của tôi đã có câu trả lời khi cô học trò mới bước vào lớp học.

Melbourne, Vu Lan 2010
Quảng Tịnh Kim Phương dịch từ tài liệu tiếng Anh dịch từ tài liệu tiếng Anh: "The new girl" , Julie Firman. Chicken Soup for the Soul Celebrating Mothers and Daughters", 2007 John T, Canfield and Hansen and Hansen LLC, Health Communications, Florida, USA



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2013(Xem: 8268)
Khát vọng lớn nhất của con người khi hiện hữu ở cõi đời là được sống hạnh phúc. Có thể nói, hạnh phúc là sự mong ước và chờ đợi một điềm lành đến với chính mình và mọi người xung quanh ta.
14/08/2013(Xem: 6592)
“Thôi đi em, em muốn mẹ sống với em hoài, em thì hạnh phúc vì có mẹ bên cạnh, còn mẹ, mình mẩy lở loét, đau đớn từng giây, từng phút, bệnh tật đã hành hạ mẹ hơn hai mươi mấy năm rồi. Đừng ích kỷ chỉ nghĩ đến hạnh phúc của mình mà quên nỗi thống khổ của mẹ, em hãy để mẹ ra đi cho nhẹ nhàng thân xác”.
14/08/2013(Xem: 11310)
Đức Phật dạy tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Lời dạy ấy đã nhắc nhở chúng ta tầm quan trọng của tâm hiếu, hạnh hiếu trên bước đường tu; nhưng thực hiện tâm hiếu, hạnh hiếu như thế nào cho đúng Chánh pháp để cha mẹ và ta đều được lợi lạc.
13/08/2013(Xem: 8549)
gày Vu Lan được gọi là ngày truyền thống báo hiếu. Tất cả mọi người con đến ngày này về chùa được quý thầy nhắc lại trách nhiệm của mình đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Là phật tử, lẽ tất nhiên phải sống một đời hiền lương đạo đức. Nếu chúng ta sống bất hiếu với cha mẹ thì chắc chắn chúng ta sẽ không thương ai một cách chân tình.
13/08/2013(Xem: 16971)
Mẹ ta buôn tảo bán tần Dầm mưa dãi nắng muôn phần vì con Dẫu rằng thân thể héo mòn Da nhăn tóc bạc nhìn con trưởng thành
13/08/2013(Xem: 13525)
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
12/08/2013(Xem: 12065)
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào, Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào, Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu. Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ. Thương con thao thức bao đêm trường, Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
12/08/2013(Xem: 8586)
Cha mẹ ơi! Giờ đây khi con đã làm cha làm mẹ thì con mới thấu hiểu một phần nào tất lòng của người. Chẳng ngôn từ nào có thể diễn được sự hy sinh tột cùng ấy.
12/08/2013(Xem: 10122)
Xưa ở Nhật Bản, có một người tên Kisuke chăm sóc cha mẹ rất kính cẩn. Anh thường bị bạn bè lôi vào chốn trà đình tửu quán, nhưng anh cương quyết từ chối với một lý do rất thú vị: “Một đứa con có được thân thể là nhờ mẹ và tinh thần là nhờ cha. Vì thế không thể dẫn cha mẹ đi uống rượu”.[1] Thời nay ít ai lập luận như thế khi bị cuốn vào những trò đen đỏ, rượu chè. Có người còn cho lòng trung tín và kính cẩn đối với cha mẹ là lạc hậu. Có người, vì cờ bạc rượu chè đã giết cả cha lẫn mẹ.