Hai cha con & hai tô phở

10/04/201319:22(Xem: 6489)
Hai cha con & hai tô phở

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Hai cha con & hai tô phở

(Tác giả vô danh, Hereami chuyển dịch, tvvn.org)
Vào buổi chiều mùa hè, một người đàn ông đi cùng một cậu trai; hai người khách đặc biệt ấy xuất hiện trước một nhà hàng. Nhìn họ biết là hai cha con. Người cha mù lòa được đứa con cẩn thận nắm lấy tay trái dắt vào nhà hàng. Cậu trai còn rất trẻ, chỉ khoảng 17 tuổi, ăn mặc rất đúng thời trang, có vẻ như là một học sinh trung học. Cậu ta tới trước quầy tiếp khách nói to với nhân viên có mặt ở đó:
—Cho tôi hai tô phở.
Nhân viên tại quầy hý hoáy viết vào thẻ đăt hàng, nhưng cậu trai nhìn rồi ra hiệu khiến người ấy dừng tay, nhìn lại hơi ngờ ngợ. Cậu trai nở một nụ cười dễ thuơng rồi chỉ cho người nhân viên thấy tấm thực đơn treo trên tường. Câu nói nhỏ với người này để không ai nghe được. Cậu ta muốn một tô phở bò thôi, còn tô kia chỉ cần phở với vài lát hành là được. Thoạt đầu người nhân viên hơi “choáng váng” nhưng rồi hiểu ngay. Cậu trai muốn cho cha nghe thấy mình đã gọi hai tô phở bò đàng hoàng. Hình như cậu ta không đủ tiền.
Cô hầu bàn bưng đến bàn hai tô phở nóng. Cậu con trai đặt tô phở có thịt bỏ trước mặt cha.
—Cha à, tô phở trước mặt cha đó nghe; cẩn thận, phở còn nóng.
Rồi cậu bưng tô kia lên ăn. Người cha không vội ăn ngay, mà cầm đũa khoắng qua khoắng lại trong tô phở của mình. Sau đó, ông ta gắp một miếng thịt bỏ bỏ vào tô cho con mình.
—Ăn đi, ăn đi con! Con cần ăn như thế để có đủ sức học hành. Kỳ thi mãn khóa cận kề rồi đấy.
Giọng người cha ân cần và êm ái; hai mắt mờ đục và bất động nhưng nụ cười thật nồng nàn. Đứa con im lặng, cũng không ngăn cha gắp thịt bỏ vào tô mình. Cậu chỉ lặng lẽ gắp những miếng thịt ấy trả lại tô phở của cha. Ông ta cứ tiếp tục gắp thịt qua cho con, và cậu con lại cứ gắp trả lại cho cha. Hai cha con cứ tiếp tục gắp qua gắp lại mãi nên tô phở của cha chẳng bao giờ hết thịt. Ông ta nói giọng cảm động:
—Nhà hàng này tốt quá. Tô phở đầy những thịt là thịt!
Cô hầu bàn đứng gần đó, hơi ái ngại. Thật ra tô phở chỉ có vài lát thịt thôi. Cậu con tiếp ý cha, nói lớn:
—Cha à, ăn đi nào, tô của con cũng đầy thịt đây.
—Phải đó, ăn đi, nhanh lên con! Thịt bỏ rất bổ dưỡng cho sức khỏe con đấy.
Người hầu bàn thật xúc động trước việc làm và lời nói của hai người khách. Vừa lúc bà chủ nhà hàng bước tới, lặng lẽ đứng nhìn hai cha con; và rồi một cô hầu bàn từ trong bếp bưng đến một đĩa thịt. Bà chủ ra dấu cho cô này đặt đĩa thịt lên bàn của hai cha con làm cậu trai sửng sốt:
—Thưa. . . sai chỗ rồi, bàn này không gọi thêm thịt—Cậu trai nói.
Bà chủ mỉm cười, bước lại gần:
—Hôm nay là ngày đại khai trương của nhà hàng. Món này chỉ đãi thêm cho quý khách, không tính tiền.
Cậu trai mỉm cười, im lặng gắp thêm vài miếng thịt bỏ vào tô cho cha, rồi đổ hết phần còn lại vào một túi nhựa. Làm xong, cậu ta chào tạm biệt rồi lặng lẽ rời nhà hàng.
Khi đến dọn bàn, cô hầu bàn buột miệng kêu lên. Cậu trai dằn dưới tô tấm biên lai và số tiền trả đúng giá cho hai tô phở câu ta đã gọi. Cả bà chủ nhà hàng, cô hầu bàn và nhân viên tại quầy tính tiền không ai nói được nên lời, chỉ biết miên man với dòng suy nghĩ riêng của mình. . .



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 7280)
Trời đã sang tháng bảy, cái nắng oi bức của mùa hè cũng đã vơi đi, để thay vào đó là những cơn mưa lất phất, thời tiết cũng bắt đầu se lạnh, làm cho tâm hồn con người cũng dạt dào cảm xúc. Và cũng lúc này chúng con biết rằng một mùa Vu Lan mới đã đến. Vu Lan báo hiếu mẹ cha, dường như đã in sâu trong tiềm thức của mỗi người con Đức Phật, nhưng sao mỗi khi Vu Lan về, trong lòng của chúng con lại bồi hồi cảm niệm về công ơn của hai đấng sinh thành.
11/04/2013(Xem: 6779)
Tôi được nghe Mẹ kể rằng vào năm 1954, sau hiệp-định Genève chia đôi nước Việt-Nam thành hai miền Nam-Bắc ngay tại vĩ-tuyến 17. (Nơi có cây cầu Hiền-Lương bắc ngang giòng sông Bến-Hải, ngăn hai tỉnh Quảng-Trị và Quảng-Bình), Mẹ đã khăn gói theo Bố tôi đi bằng "Tàu Há Mồm" di-cư vào Nam rời Bắc Việt, vì vậy mà tôi được sinh ra và lớn lên trong miền Nam Việt-Nam, được sống sung sướng như một đứa trẻ "Đẻ Bọc Điều".
11/04/2013(Xem: 5934)
Mô tả: Bài này rất rất hay,và đáng trân trọng.Mình sưu tầm lại và hi vọng những ai đọc nó sẽ yêu thương người mẹ hơn.Mẹ thật vĩ đại!
11/04/2013(Xem: 5916)
Thưa mẹ, mẹ có biết không, thời gian, không gian làm cho con run sợ và phẫn uất. Đó là những biên giới đã phân chia tất cả, đã ngăn cách tất cả và làm cho con người lẻ loi và cuộc sống bơ vơ. Con muốn tạo ra trong quả tim nhỏ bé của con một thế giới mà nơi đó không có không gian và cũng chẳng có thời gian, tất cả những gì con ôm ấp đều gần gũi với nhau.
11/04/2013(Xem: 5786)
Melbourne đang run rẩy với cái lạnh lẽo của mùa đông rét mướt nhưng không hiểu vì sao mà bất chợt tôi lại cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc khi ngồi nhìn ra khu vườn qua song cửa nhớ đến Ba Mạ tôi ở quê nhà. Tôi đã trải qua nhiều mùa Vu Lan xa nhà, không được đến Chùa cùng Ba Mạ tôi trong ngày trọng đại này.
11/04/2013(Xem: 6524)
Chủ nhật 12/08/2012 (GDVN) - Bất chấp mối nguy hiểm từ ngọn lửa đang thiêu rụi ngôi nhà, nó vẫn lao vào để di chuyển những đứa con mới 10 ngày tuổi của mình đến nơi an toàn.
11/04/2013(Xem: 12709)
Trong xã hội loài người, không có mối quan hệ nào thiêng liêng hơn mối quan hệ giữa Mẹ và con. Tuy nhiên, có những trường hợp cá biệt mà mối liên hệ thiêng liêng này đã bị phá vỡ một cách đau đớn, man rợ và tàn nhẫn bởi những đứa con ngu muội và ác độc. Câu chuyện Trái Tim Của Mẹ, được trích dẫn từ truyện cổ Ý (Italia) sau đây kể về một đứa con đã cố tình dẫm nát mối thâm tình khiến cho bao nhiêu người, kể cả những kẻ thô bạo và cứng rắn nhất đều phải rơi lệ.
11/04/2013(Xem: 6582)
Mùa thu hiền dịu và thân thương lại trở về với muôn loài cỏ cây vạn vật, mùa thu hắt hiu gợi cho hồn thi nhân nguồn cảm hứng dạt dào bởi những chiếc lá úa vàng rơi, mặt nước hồ thu trong veo, yên bình dễ phản chiếu một bầu trời ảm đạm. Nhưng đối với người con Phật, thì mùa thu là mùa Vu Lan, là mùa báo hiếu.
11/04/2013(Xem: 9321)
Ven. Weragoda Sarada Thero Thích Nguyên Tạng (dịch) Trong bối cảnh xã hội hiện đại, nếu cho rằng đạo đức và hành vi xã hội của trẻ em ngày nay chỉ được quyết định bởi cha mẹ và thầy cô, thì đó là một kết luận quá đơn giản. Trẻ em ngày nay sinh hoạt trong một cuộc sống đầy những phức tạp. Cuộc sống hồn nhiên đã bị can thiệp và định hình bởi các phương tiện truyền thông đại chúng. Phương tiện này đang tấn công người đọc, người xem và người nghe, một cách hết sức khéo léo, bằng những kỹ thuật truyền thông tiên tiến đến ngay cả người lớn cũng thấy khó có thể cưỡng lại được sức quyến rũ của chúng. Sự hấp dẫn của truyền thông hiện đại đang chinh phục người tiêu thụ, bóp nghẹt họ trong sự khuất phục vô vọng.
11/04/2013(Xem: 31531)
Bao giờ chúng sanh còn đau khổ còn sanh tử luân hồi, thì lòng từ ứng hiện của Bồ Tát Quán Âm vẫn biến hiện mãi mãi để cứu độ dẫn dắt chúng sanh ra khỏi luân hồi đau khổ.