Hai cha con & hai tô phở

10/04/201319:22(Xem: 6591)
Hai cha con & hai tô phở

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Hai cha con & hai tô phở

(Tác giả vô danh, Hereami chuyển dịch, tvvn.org)
Vào buổi chiều mùa hè, một người đàn ông đi cùng một cậu trai; hai người khách đặc biệt ấy xuất hiện trước một nhà hàng. Nhìn họ biết là hai cha con. Người cha mù lòa được đứa con cẩn thận nắm lấy tay trái dắt vào nhà hàng. Cậu trai còn rất trẻ, chỉ khoảng 17 tuổi, ăn mặc rất đúng thời trang, có vẻ như là một học sinh trung học. Cậu ta tới trước quầy tiếp khách nói to với nhân viên có mặt ở đó:
—Cho tôi hai tô phở.
Nhân viên tại quầy hý hoáy viết vào thẻ đăt hàng, nhưng cậu trai nhìn rồi ra hiệu khiến người ấy dừng tay, nhìn lại hơi ngờ ngợ. Cậu trai nở một nụ cười dễ thuơng rồi chỉ cho người nhân viên thấy tấm thực đơn treo trên tường. Câu nói nhỏ với người này để không ai nghe được. Cậu ta muốn một tô phở bò thôi, còn tô kia chỉ cần phở với vài lát hành là được. Thoạt đầu người nhân viên hơi “choáng váng” nhưng rồi hiểu ngay. Cậu trai muốn cho cha nghe thấy mình đã gọi hai tô phở bò đàng hoàng. Hình như cậu ta không đủ tiền.
Cô hầu bàn bưng đến bàn hai tô phở nóng. Cậu con trai đặt tô phở có thịt bỏ trước mặt cha.
—Cha à, tô phở trước mặt cha đó nghe; cẩn thận, phở còn nóng.
Rồi cậu bưng tô kia lên ăn. Người cha không vội ăn ngay, mà cầm đũa khoắng qua khoắng lại trong tô phở của mình. Sau đó, ông ta gắp một miếng thịt bỏ bỏ vào tô cho con mình.
—Ăn đi, ăn đi con! Con cần ăn như thế để có đủ sức học hành. Kỳ thi mãn khóa cận kề rồi đấy.
Giọng người cha ân cần và êm ái; hai mắt mờ đục và bất động nhưng nụ cười thật nồng nàn. Đứa con im lặng, cũng không ngăn cha gắp thịt bỏ vào tô mình. Cậu chỉ lặng lẽ gắp những miếng thịt ấy trả lại tô phở của cha. Ông ta cứ tiếp tục gắp thịt qua cho con, và cậu con lại cứ gắp trả lại cho cha. Hai cha con cứ tiếp tục gắp qua gắp lại mãi nên tô phở của cha chẳng bao giờ hết thịt. Ông ta nói giọng cảm động:
—Nhà hàng này tốt quá. Tô phở đầy những thịt là thịt!
Cô hầu bàn đứng gần đó, hơi ái ngại. Thật ra tô phở chỉ có vài lát thịt thôi. Cậu con tiếp ý cha, nói lớn:
—Cha à, ăn đi nào, tô của con cũng đầy thịt đây.
—Phải đó, ăn đi, nhanh lên con! Thịt bỏ rất bổ dưỡng cho sức khỏe con đấy.
Người hầu bàn thật xúc động trước việc làm và lời nói của hai người khách. Vừa lúc bà chủ nhà hàng bước tới, lặng lẽ đứng nhìn hai cha con; và rồi một cô hầu bàn từ trong bếp bưng đến một đĩa thịt. Bà chủ ra dấu cho cô này đặt đĩa thịt lên bàn của hai cha con làm cậu trai sửng sốt:
—Thưa. . . sai chỗ rồi, bàn này không gọi thêm thịt—Cậu trai nói.
Bà chủ mỉm cười, bước lại gần:
—Hôm nay là ngày đại khai trương của nhà hàng. Món này chỉ đãi thêm cho quý khách, không tính tiền.
Cậu trai mỉm cười, im lặng gắp thêm vài miếng thịt bỏ vào tô cho cha, rồi đổ hết phần còn lại vào một túi nhựa. Làm xong, cậu ta chào tạm biệt rồi lặng lẽ rời nhà hàng.
Khi đến dọn bàn, cô hầu bàn buột miệng kêu lên. Cậu trai dằn dưới tô tấm biên lai và số tiền trả đúng giá cho hai tô phở câu ta đã gọi. Cả bà chủ nhà hàng, cô hầu bàn và nhân viên tại quầy tính tiền không ai nói được nên lời, chỉ biết miên man với dòng suy nghĩ riêng của mình. . .



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 7934)
Vu-Lan lại về. Vu-Lan về với người con Phật. Đặc biệt với người con Phật tha hương, những người con thảo cháu hiền còn nghĩ đến ân sâu nghĩa nặng của mẹ cha, thì nỗi nhớ niềm thương trong mùa Vu-Lan lại càng thắm thiết hơn bao giờ! Nhưng Vu-Lan mang ý nghĩa gì?
11/04/2013(Xem: 6259)
Rằm tháng bảy đối với đạo Phật mang ý nghĩa đặc thù, tưởng cũng nên lược nêu ra đây vài đặc điểm: 1) Ngày tự tứ: Khi đức Phật còn ở đời, ngày ngày Ngài đi hoằng pháp khắp đó đây, nhưng đến mùa mưa từ khoảng rằm tháng tư đến rằm tháng bảy, trong suốt thời gian ba tháng mùa hạ nầy, đức Phật và hàng đệ tử xuất gia đều tập trung ở một chỗ chuyên tâm tu học không ra ngoài.....
11/04/2013(Xem: 6726)
Nói đến Vu-Lan là nói đến hiếu. Nói đến hiếu, người ta liên tưởng đến hình ảnh ngài Mục-Kiền-Liên bưng bát cơm dâng mẹ, cơm hóa thành lửa. Sau đó cầu xin Phật chỉ dạy phương pháp báo hiếu, tôn-giả Mục-Kiền-Liên vâng theo lời Phật dạy thực hành cứu được mẹ là bà Thanh-Đề thoát kiếp ngạ quỷ đói khát khổ đau. Nên Vu-Lan mang ý nghĩa giải-đảo-huyền, tức là cứu tội khổ bị treo ngược.
11/04/2013(Xem: 7327)
Cha mẹ là nguồn sống của con. Người sống trên đời ai mà không do từ cha mẹ sanh thành, ai mà không được cha mẹ nuôi nấng lớn khôn? Cha mẹ đã trải dài năm tháng tốn hao biết bao là tâm huyết tiền của để lo cho con ăn ngon mặc đẹp mạnh khỏe nên người. Cha mẹ đã ngày đêm nhọc nhằn cưu mang quên ăn bỏ ngủ để vỗ về săn sóc con.
11/04/2013(Xem: 7111)
Hằng năm đến rằm tháng bảy, không ai bảo ai, mọi người đều cảm thấy nơi lòng sống dậy nỗi nhớ niềm thương, tưởng nhớ đến ông bà cha mẹ, làng nước quê hương, nhớ thương đến những ân nhân thương thân xa cách.
11/04/2013(Xem: 8110)
Mỗi năm đến ngày rằm tháng bảy, đó đây những người con thảo cháu hiền, tự nhiên cảm thấy lòng bâng khuâng se thắt, man mác nỗi nhớ niềm thương. Lòng thương nhớ cha mẹ, thân bằng quyến thuộc hiện còn trên dương thế. Nỗi tiếc thương ông bà cha mẹ anh em đã qua đời. Để cho nỗi lòng thương nhớ được phần nào thâm trầm êm dịu, những người con thảo cháu hiền dâng trọn nén tâm hương khấn nguyện trong chiều thu Vu-lan thắng hội.
11/04/2013(Xem: 6510)
Mỗi năm đến rằm tháng bảy không ai bảo ai, thiên hạ đều biết đó là mùa Vu-Lan báo hiếu. Dù cho người đang sống ở chân trời góc biển, tha hương lưu lạc phương nào, hễ mỗi khi tiết trời thu về, là biết sắp đến rằm tháng bảy, ngày Vu-Lan báo hiếu, tự nhiên cảm thấy lòng nao nao bùi ngùi thương nhớ mẹ cha, quê nhà, làng nước và những người thương thân.
11/04/2013(Xem: 6583)
Mỗi năm đến rằm tháng bảy, dù những ai đó có đang sống ở nơi xa xăm chân trời gốc biển nào đi nữa, không ai bảo ai, nhưng mọi người con thảo cháu hiền đều cùng chung dòng tâm tưởng cảm thấy lòng mình nao nao se thắt trào dâng nỗi niềm bùi ngùi thương nhớ mẹ cha, nhớ nơi chôn nhau cắt rún, nhớ làng nước, nhớ nơi tiếng khóc chào đời. Không ai bảo ai, nhưng mọi cõi lòng con thảo cháu hiền đều tự biết mùa thu về, rằm tháng bảy, ngày Vu-Lan báo hiếu đến.
11/04/2013(Xem: 6325)
Mỗi năm đến rằm tháng bảy, mọi người con thảo cháu hiền không ai bảo ai, tự nhiên cảm thấy lòng mình lâng lâng nỗi niềm bâng khuâng tưởng nhớ đến ông bà cha mẹ. Đặc biệt là những vùng khí hậu bốn mùa rõ rệt, khi lá thu vàng lác đác nhẹ rơi, lại càng khơi dậy lòng người cái cảnh sanh ly tử biệt, nỗi nhớ niềm thương.
11/04/2013(Xem: 7658)
Hôm nay chúng ta đang ở trong mùa Vu-Lan, mùa lá vàng rụng về cội, mùa khói hương mù sương nghi ngút quyện lấy lời nguyện cầu mang đến thế giới tâm linh, thế giới vô hình u hoài mầu nhiệm của các bậc ân đức sanh thành quá cố. Mỗi lần Vu-Lan đến khiến cho lòng người con thảo cháu hiền sống dậy nỗi nhớ niềm thương, mong được gần gũi với cha mẹ cùng những người thương thân ân đức của mình. Vu-Lan có nghĩa là giải-đảo-huyền, tức là giải cứu tội nhân bị khốn khổ được giải thoát an vui.