Chuyện Tom đi tu

10/04/201318:55(Xem: 6984)
Chuyện Tom đi tu

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Chuyện Tom đi tu

Thích Viên Trí

Nguồn: Thích Viên Trí

Chùa Pháp Bảo mấy hôm nay bổng trở nên nhộn nhịp hơn mọi khi. Những sinh hoạt tu học sáng chiều sáu thời của 10 ngày An Cư đã khiến ngôi già lam này thật ấm cúng. An cư năm nay đông đảo hơn những năm trước. Nhìn danh sách chư Tăng Ni dán trên tường dài thường thược ai cũng vui. Thuần Tánh, một Sa Di còn khá trẻ lần đầu tiên được may mắn thầy cho đi tham dự khóa an cư này.
Khi chưa xuất gia, Thuần Tánh tên đời là Tom. Mặt dù trước đây còn ở ngoài đời, Tom cũng có tham dự những khóa tu học hoặc những khóa an cư của Giáo Hội, nhưng bấy giờ chỉ là một người Phật tử bình thường ít ai để ý đến. Và mỗi lần tham dự như vậy, Tom cũng chỉ âm thầm tới và âm thầm về. Có chăng Tom cũng chỉ chơi với mấy đứa bạn cùng trang lứa, ngoài ra, Tom cũng chẳng biết làm gì, thấy ai làm gì mình làm theo. Chắc cũng có lẽ nhờ những lần tham dự như vậy đã un đúc cho Tom có một ý thức xuất gia để có được như kết quả hôm nay.
Không giống như những đứa trẻ khác, từ thưở còn rất nhỏ, Tom không thích chơi những game có nội dung bạo động như bắn súng, đánh lộn, hay đập phá... Tom thích yên tĩnh, nơi vắng vẻ. Tuy cũng có những lúc chạy nhảy, vui đùa với bạn bè rất năng động. Vì tính con trai ai mà không vậy. Nhưng để ý một tí sẽ thấy trên mặt cậu con trai này vẫn giữ một nét trầm hơn những đứa khác. Chắc cũng có lẽ đã gieo trồng nhân duyên Phật Pháp trong nhiều kiếp trước, mà không biết sao cứ mỗi lần Tom nhìn thấy quý Thầy, quý Sư Cô đắp y vàng khi làm lễ hay khi đi kinh hành là lòng Tom khởi lên niệm sung sướng vô cùng, mắt chăm chăm nhìn mãi không thôi. Có những đêm Tom nằm mơ thấy mình được tham dự vào một trong những chiếc y vàng đó, và Tom như thấy mình như đang lạc vào cõi Linh sơn Vô Lượng Phật, Bồ Tát, đang sống trong ánh sáng hào quang sáng ngời của chư Phật. Niềm hạnh phúc dâng trào đến với Tom, một ý chí xuất gia đã bắt đầu hình thành trong tâm thức của cậu con trai hoàn toàn ngây thơ, trong trắng, chưa từng bị vướng bận một bụi trần nào.
Tuy còn nhỏ, nhưng Tom cũng biết so sánh cái vui của thế gian khác với cái vui của người tu hành như thế nào. Có lần nọ, Tom được thầy Giáo thọ khóa tu dạy cho Tom bài học như thế nào là hạnh phúc chân thật và không chân thật. Trong cuộc sống gia đình, Tom cũng đã chứng kiến một vài lần sự cãi vả qua lại giữa cha mẹ, anh chị em. Cách đây mấy năm ông nội của Tom mất vì quá già, bà nội và cả nhà ai cũng buồn khổ, than khóc. Biết bao nhiêu những chuyện xảy ra hằng ngày trên ti vi, ngoài xã hội. Tuy cái tuổi ngây thơ, nhưng Tom cũng đã cảm giác được cái khổ vô thường ngắn ngủi của cuộc đời. Cũng đã có lần Tom ước gì mình được ăn trái đào tiên để “trường sanh bất tử” và có 72 phép thần thông bay đi tự tại như Tề Thiên Đại Thánh, nhưng chắc là không bao giờ được. Dù ai có tài giỏi đến mấy thì cũng không khoát khỏi sự sanh tử của cuộc đời. Cùng với lời thầy Giáo thọ giảng giải rõ ràng, Tom đã hiểu được mục đích của người xuất gia là để thoát ra khỏi những mối lo âu mà lâu nay Tom đã từng suy nghĩ, thắc mắc.
Như một giọt nước cuối cùng rót vào ly nước vốn đã đầy tràn, Tom đã được cha mẹ đồng ý cho đi xuất gia với Thầy Huệ Hỷ và được Thầy cho pháp danh Thuần Tánh. Với căn tánh có sẵn, không bao lâu sau khi được sư phụ xuống tóc, Chú tiểu Thuần Tánh đã học thuộc các bài kinh và các lễ nghi cần thiết cho một người tập sự xuất gia. Giấc mơ đã thành sư thật, chú đã được Sư phụ cho thọ Sa Di Giới. Được đắp lên mình chiếc man y, tức chiếc y không điều. Khi mặc phải đọc bài kệ “Lớn thay áo giải thoát, áo ruộng phước vô tướng, mặc kính đúng giới hạnh, hóa độ mọi chúng sanh”. Hiểu được ý nghĩa cao siêu bài kệ, sư chú rất hạnh phúc. Sư chú thấy mình được lớn lên rất nhiều trong sự bảo hộ, thương yêu của quý Thầy và những huynh đệ cùng giới. Mùa an cư năm nay là mùa an cư đầu tiên sư chú được tham gia tập sự với rất nhiều điều mới lạ ngỡ ngàn đến với sư chú. Từ những sự rất bình thường không cần phải dạy, sư chú phải tự học lấy, như ăn cơm bằng bình bát khi quá đường là một điều chú phải học. Cho đến những việc giao tiếp với bạn bè mà sư chú đã quen từ khi chưa xuất gia, bây giờ cũng phải có một chút cách biệt giữa người xuất gia và tại gia. Sư chú phải học tất cả các cung cách từ Chư Tôn Đức lớn đến quý sư cô quý thầy Tỳ Kheo trẻ, sư chú phải học cách đi đứng nằm ngồi sao cho thích hợp với người xuất gia. Nói chung sư chú phải học mọi thứ để bắt đầu cho cuộc sống mới, một cuộc sống lấy Tăng đoàn khắp nơi làm quyến thuộc của mình.
Hôm nay sư chú đã thấy hướng đi và mục đích đến của mình. Hướng đi của sư chú là những bước chân thực tại vững chãi mỗi ngày, và mục đích là nguồn chánh niệm an lạc vô biên mà sư chú tận hưởng trong những thời công phu tu tập, chấp tác mỗi ngày. Niềm vui ấy là niềm vui đích thực do sự thực tập của sinh ra.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/08/2025(Xem: 2123)
Dù ở phương trời nào, xứ sở nào thì con vẫn là con của Mẹ, của Cha. Đã là người, bất kể nam hay nữ, màu da nào hay tôn giáo nào, thì con vẫn là con, đang mang ơn trời cao biển rộng của Cha Mẹ. Người biết công ơn Cha Mẹ là tự tìm cách báo ơn. Người không biết ơn và báo ơn Cha Mẹ là người bất hiếu. Với Cha Mẹ mà đã bất hiếu thì đối với chúng sanh, xã hội lại cũng bất nhân.
08/08/2025(Xem: 2417)
Mang ý niệm ngậm ngùi, nhìn xa xa về ngoài không gian đất trời vô tận, tất cả những hình tượng trước mắt, cái có thể thấy được, trời thét, sấm chớp, cây cối, chiếc lá vàng, bụi bậm, đường đi, con chim, vầng mây trắng bay, mây đổi màu... Cái thấy viễn vọng, cái nghe vô tận của con người. Rồi đến những tiếng biết nghe như lá hoa vươn mình đang thì thầm trong gió! Những tiếng rên của những con thạch sùng! Con dế mèn! Những âm động lao xao đông đảo của nhiều họ thú, họ mối, họ kiến, họ giun trùn...hòa cùng với cái khí lạnh tê tái hắt hiu trong mùa tiết thu, đông! Với bao sắc màu ảm đạm đều chìm trong bối cảnh đìu hiu.
02/08/2025(Xem: 2249)
~ Một bài viết để thương nhớ, để thức tỉnh, và để biết ơn… Một lời nhắc trong mùa Vu Lan cho những ai còn may mắn được gọi hai tiếng “Cha Mẹ” ~ “Ơn cha mẹ sâu như biển trời, Dẫu đi trọn kiếp, trả chưa vơi một phần.” Trong cõi nhân gian mênh mông này, giữa bao la những thứ đổi thay, vật vờ theo dòng đời trôi nổi, chỉ có tình yêu thương của cha mẹ là vĩnh cửu, là một ngọn hải đăng soi sáng cuộc đời con, là chiếc bóng dịu dàng theo suốt hành trình trưởng thành của mỗi người con. Chúng ta, những đứa trẻ từng nép vào vòng tay mẹ khi hoảng sợ, từng nhảy lên vai cha cười giòn tan giữa tuổi thơ; rồi một ngày lớn lên, rời xa mái nhà, mang theo ước mơ, hoài bão, tham vọng, và cả những toan tính mưu sinh. Ta mải mê bận rộn, mải mê với đời mà quên mất rằng, nơi quê nhà, vẫn còn hai con người lặng lẽ dõi theo, chờ đợi, chỉ mong một tiếng gọi thân quen từ con: “Cha ơi, Mẹ ơi…”
30/07/2025(Xem: 3420)
Tháng Bảy về, lòng con bồi hồi, Ơn cha mẹ, biển trời mênh mông Công cha nghĩa mẹ, xin ghi tạc, Báo hiếu vuông tròn, ước nguyện mong Đạo tràng Tu Viện Quảng Đức sẽ long trọng tổ chức Lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 31/08/2025, nhằm ngày Mùng 9 tháng 7 âm lịch Ất Tỵ. Thay mặt đạo tràng Tu Viện Quảng Đức, trân trọng kính mời quý ân nhân, quý thân hữu đồng hương Phật tử xa gần nhín chút thời gian quí báu, đồng về tham dự góp phần cầu nguyện chung trong ngày Lễ Báo Hiếu Tổ tiên, Ông bà, Cha Mẹ. Kính chúc quý vị cùng gia quyến luôn được an lành trong ánh hào quang của Chư Phật. Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát, Tác Đại Chứng Minh. Trân Trọng Kính Mời. Viện Chủ HT. Thích Thông Mẫn Trụ Trì TT. Thích Nguyên Tạng
26/06/2025(Xem: 3232)
Nếu không có linh hồn, thì địa ngục có hay không? Ngạ Quỷ là ai ? Nhà họ ở đâu ? Họ sống bằng cách nào ? Lễ Vu Lan có phải cũng là lễ cúng cô hồn hay không? Ngày đại lễ Vu Lan có phần cúng Mông Sơn Thí Thực, người hay đi chùa chỉ nghe nói cúng Mông Sơn, mà ít nghe nói cúng thí. Vậy Mông Sơn Thí Thực, bốn chữ này phải có ý nghĩa gì đặc biệt mà người ta phải dùng?. Một mâm lễ nhỏ, một nồi cháo trắng gọi là cúng cháo. Tại sao phải cúng cháo?
30/05/2025(Xem: 2376)
“Công chúa tóc mây” bộc bạch, phim ca nhạc "Cha" không chỉ là sản phẩm đặc biệt mà em muốn gửi đến cha mẹ nhân mùa Vu Lan, mà còn là món quà tri ân dành tặng những khán giả đã luôn yêu mến và ủng hộ em trong thời gian qua.
03/05/2025(Xem: 2856)
Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba, Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má. Tôi vẫn là một đứa trẻ chưa hề lớn bao giờ, dù cho tuổi đời đã chồng chất đến bạc đầu.
05/02/2025(Xem: 7360)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.