Vài Dòng Tản Mạn Về Bố

10/04/201318:51(Xem: 6707)
Vài Dòng Tản Mạn Về Bố

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Vài Dòng Tản Mạn Về Bố

Linh Miêu

Nguồn: Linh Miêu

Nhân ngày của Cha, tổng thống của nước Cờ Hoa không nói gì nhiều, ông chỉ nhắn ngắn gọn với các bậc làm cha hãy hòa mình vào sinh họat của các con . Chính bản thân ông cũng không thấy bóng dáng cha trong phần lớn cuộc đời của mình . Dù được ông bà ngọai thay thế cha phụ mẹ chăm sóc tử tế nhưng sự thiếu vắng của người cha trong cuộc đời của ông vẫn là lổ hổng lớn không bù đắp được .
Đó là chuyện của vị tổng thống nước Mỹ . Còn chuyện của bản thân mình, mỗi ngày gọi điện vẫn còn được nghe tiếng bố nói thì mừng lắm. Bố tôi không nói nhiều chỉ lâu lâu nhắc nhở chuyện hồi xưa chỉ có mảnh vải che thân và cái quần xà lỏn làm vốn khi theo cô di cư vào Nam lập nghiệp . Một chữ bẻ đôi không có thế mà lo cho con ăn học nên hình nên vóc. Ông luôn nhắn nhủ với anh chị em chúng tôi là nhiệm vụ của các con là cố gắng chăm lo cho con cái đặc biệt là phải duy trì kỷ luật trật tự trong gia đình, con cái phải biết lễ phép vâng lời cha mẹ và người lớn tuổi ! Đẻ con đã khó, nuôi cho thành người càng khó hơn . Chúng tôi chỉ biết luôn vâng dạ nghe lời Người.
Làm người cũng như mọi thứ trong vũ trụ này phải tuân thủ luật tạo hóa và không tránh khỏi sự già nua. Tuổi càng cao sức càng yếu, bố tôi lẫn đi từ từ . Càng ngày càng trầm ngâm ít nói, biếng luôn cả ăn. Mẹ tôi năn nỉ lắm cũng nuốt được vài và cơm, chưa được lưng chén đã buông đũa. Các con năn nỉ cũng lắc đầu không ăn thêm. Sức khỏe như ngọn đèn cạn dầu trước gió .
- Sao bố không ăn được nhiều ? - Bố đã từng bị té coi như chết đi sống lại hai lần . Bây giờ đã hơn tám mươi . Thiết tưởng đời người sống tới đó là quá đủ . Chứ sống làm chi khi miệng nhạt nhẽo không biết mùi vị gì . Ăn thứ gi cũng như nhai giẻ . Ngon lành gì nữa mà ăn . Nói thế rồi bố cứ dứt khóat lắc đầu từ chối mọi lời năn nỉ mời mọc .
Một ngày nọ tôi đi làm răng cần chích thuốc tê mất cảm giác cả hai hàm răng . Lúc nói chuyện cắn lưỡi không hay, miệng nhạt thếch. Lúc đó tôi mới hiểu tâm trạng của bố tôi như thế nào. Thế mà bố chịu đựng không phàn nàn gì bao nhiêu năm nay.
Một năm trở về sau này, bố tôi muốn bỏ luôn đi bộ tập thể dục với mẹ tôi . Cả ngày chỉ thích nằm nghỉ. Thỉnh thỏang ai đi ngang nói hơi lớn tiếng hay đụng vào người thì ông hay giật mình hốt hỏang như hồn đang ở đâu đâu bị gọi về . Tôi ở xa lâu lâu mới về thăm được . Ngày đầu gặp gỡ ông vui thì cố gắng đi bộ với con cháu . Lúc ấy mẹ tôi mừng lắm, lặng lẽ đi sau nhìn hai cha con đi bộ song song đằng trước nói chuyện rì rào . Đường hồi nào năm ngóai đi được một vòng công viên không phải nghỉ . Thế mà bây giờ bố tôi đi được nửa vòng là đòi về.
Tôi còn nhớ mãi những ngày xa xưa thường thấy bố tôi chăm chỉ ngồi trên đống ván gỗ miệt mài bào. Lúc ấy còn bé lắm chưa được vào trường học nên suốt ngày tôi chỉ quanh quẩn bên chân bố nghịch với đám dăm bào cuộn tròn quăn tít . Nghịch chán chê tôi nhẩy lên miếng ván ngồi chung với bố .
- Bố cho con bào chung với bố, nhé bố ? - Không được đâu con, cực lắm . Con sẽ mỏi . - Đâu có sao đâu bố, bố cho con phụ với . - Ừ thì làm nhưng mỏi thì đừng có than nhé . - Dạ, con sẽ không than !
Thế là hai bố con đâu đầu nhau, hì hục đẩy tới lui cái bào lướt trên mặt ván. Chẳng được bao lâu thì hai cánh tay tôi mỏi đừ. Tôi vội nhảy xuống đất chạy biến. Bố tôi chỉ lắc đầu cười rồi cặm cụi bào tiếp cho hết đống ván . Ngay ngày hôm sau thì cánh tay tôi bị mỏi đơ đến nỗi giơ lên để mặc áo không được. Lúc ấy bố tôi mới nhẹ nhàng nói với tôi: - Bố thất học nên phải lao động cực nhọc kiếm tiền, con phải ráng học để sau này không phải cực như bố !
Tôi không dám rên la một lời. Chỉ biết trong trí óc non nớt của mình bố tôi làm cực lắm không phải dễ như mình thấy.
Vì thế những ngày phép được ở gần bố mẹ, hễ rảnh là tôi xoa bóp ông. Bóp cả ngày cũng đặng. Ông nằm yên lặng vì quá nửa đời hóa gỗ thành cơm giờ thân ông từ từ hóa thành gỗ rồi !



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5703)
Giác ngộ tuy đồng Phật Đa sanh tập khí thâm Phong đình ba thượng dũng Lý hiện niệm tương xung (Tô Đông Pha)
10/04/2013(Xem: 7049)
Vu Lan về trên vùng đất lạnh Sương tuyết rơi phủ trắng cả chân đồi Gió chiều nhẹ nâng hồn người lữ thứ Mây lang thang phiêu bạt giữa trời Không.
10/04/2013(Xem: 7564)
Barossa Em ở Đâu? Trở về đây giữa một chiều nắng chói Trời Adelaide trong mây dõi bước chân êm Xa xa, Barossa[1], phủ đầy cát bụi Nắng rớt nhẹ theo những tán thông xanh Đêm buông xuống Barossa u tịch Tìm gặp em, Barossa! Barossa! Ta mãi gọi em giữa đêm thâu lặng lẻ Như vọng về từ địa đàng xa tít Ta thấy em rồi! Vẫn trên môi một nụ cười hoang dại
10/04/2013(Xem: 6990)
Con biết gọi tiếng Ba Từ hồi chưa biết nói Con biết kêu tiếng Mạ Từ thủa mới thôi nôi. Nay con đã lớn rồi Đến phương trời xứ lạ Hai tiếng Ba và Mạ Vẫn ngọt ngào êm ã! Như trưa hè nắng lóa Ngâm mình bên suối sâu, Như mùa đông lạnh giá Đắp chăn phủ kín đầu.
10/04/2013(Xem: 6364)
Truyền thống hiếu đạo lâu đời của đạo Phật và của dân tộc Việt hòa quyện vào nhau thành một thực thể không thể phai mờ trong tâm khảm của người con Phật, dù sống ở bất cứ quốc độ nào trong cõi Ta bà gọi là kham nhẫn này. Theo như Tăng Chi Bộ Kinh, chương ba Pháp có nêu kẻ Hiền trí và bậc Chân nhân hàm dung đủ bố thí, xuất gia và hầu hạ cha mẹ theo như lời đức Phật dạy.
10/04/2013(Xem: 6816)
ưới đây là một bài Pháp ngắn do Ngài Ajahn Chah thuyết giảng cho một cụ bà người Anh vừa trải qua thời gian hai tháng, vào cuối năm 1978 và đầu năm 1979, tu học dưới sự hướng dẫn của Ngài, trước khi cụ bà lên đường về xứ
10/04/2013(Xem: 7249)
Làm Thơ thanh thản mà làm, Nếu như cố sức là ham ngôn từ; Bỏ bớt loạn động tâm tư, Học Phật là chính cầu Sư giải bày.
10/04/2013(Xem: 12243)
Ngày 15-2-1965, tôi và thầy Chơn Thanh cũng như các học Tăng khác từ các nơi tập trung về Phật học viện Huệ Nghiêm dự thi tuyển vào khóa II của Phật học viện. Thầy thì từ Phật học đường Phổ Quang Gia Định đến, tôi thì từ Phật học đường Lưỡng Xuyên- Trà Vinh lên, tất cả cùng một chí hướng, một mục đích và một ước nguyện là thi đậu vào Phật học viện. Kết quả, thầy thi đậu lớp Sơ trung 2, tôi thi đậu vào lớp Sơ trung 1
10/04/2013(Xem: 7468)
Năm lên mười mấy tuổi Tôi đã vội xa nhà Bên hàng cau nhớ mẹ Chiều chiều bỗng xót xa
10/04/2013(Xem: 6658)
Cơn trốt tàn nhẫn quét ngang cánh đồng trống, ngang qua những căn nhà gỗ mong manh, xoáy mạnh và bốc lên cao những người, thú, đất đá và cây cối…, rồi vô tình thả xuống lại trên những đồng cỏ và mặt đất xác xơ. Trốt qua rồi, không gì còn nguyên vẹn. Trên những dặm vuông dài là hoang tàn, đổ nát.