Mệ kính yêu

10/04/201318:49(Xem: 6539)
Mệ kính yêu

me-con-02Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Mệ kính yêu

Quảng Tịnh Kim Phương

Nguồn: Quảng Tịnh Kim Phương

Trời đang vào Đông với những cơn gió rét và những ngày mưa nhè nhẹ nhưng cũng đủ làm buốt giá con tim. Ngày hôm nay dù cũng là những cơn gió như rứa, dù cũng là những cơn mưa như rứa, nhưng con lại cảm thấy bầu trời u ám hơn, lạnh lẽo hơn, lòng con bỗng nặng trĩu khi nghe tin Mệ vừa qua đời. Nhìn những hàng cây chơ vơ trụi lá bên đường khi vào đông làm con liên tưởng đến đời người cũng như những chiếc lá vàng kia đến một lúc nào đó thì cũng sẽ xa lìa cành để rơi vào hư không... Con vẫn thường nghe là khi một người thân qua đời thì mình không nên khóc lóc sướt mướt vì làm như vậy sẽ làm cho người mất không được nhẹ nhàng ra đi, cũng như con được nghe Quý Thầy Cô vẫn thường giảng đời là vô thường, con người rồi một ngày nào đó cũng sẽ trở về với cát bụi, sinh lão bệnh tử, v. v… biết rứa, hiểu rứa thế nhưng con vẫn không ngăn được những dòng nước mắt tuôn trào… Quý Thầy Cô vẫn thường khuyến nhủ chúng đệ tử Phật tụng kinh cầu siêu, cúng dường Tam Bảo, in Kinh sách, bố thí, v. v… để hồi hướng công đức cho người quá cố. Con đã đọc thời kinh cầu siêu ngưỡng mong Chư Phật phù hộ độ trì cho Mệ con được sớm thác sanh về cõi giới an lành. Mệ ơi, có lẽ giờ này Mệ sẽ ở một nơi nào đó bên kia thế giới, sẽ không đọc được những dòng chữ này nhưng con tin rằng là Mệ sẽ vui vì con cháu đã dành cho Mệ những tình cảm sâu sắc nhất…
Mệ kính yêu, con vẫn nhớ mãi hình ảnh mà lần cuối cùng con vẫn còn có Mệ bên đời. Con nhớ Mệ đã ôm ghì con vào lòng và hôn lên má con và ra dấu bảo con cũng hôn Mệ như vậy và cười rất tươi dù không nói được một lời. Con nhớ là con đã rơm rớm nước mắt vào giây phút đó vì quá xúc động và khi nhìn thấy hình ảnh Mệ heo gầy trong những ngày tháng cuối đời, và con đã vội quay đi để Mệ không thấy những giòng nước mắt đang chảy dài trên má con…Con sợ là con sẽ làm cho Mệ sẽ khóc theo mình… Mệ có biết không, hồi Mệ còn khỏe mạnh, không chỉ riêng con mà con cháu trong nhà, mỗi lần về thăm Mệ đều khóc như sợ sẽ không còn có dịp để thấy lại con cháu của mình và ngày ấy đã đến thật rồi... Tình cảm của Mệ dành cho con cháu thật bao la, thật rộng lớn không thể nào diễn tả bằng lời…Mệ ơi, từ đây con sẽ không còn được nũng nịu ôm Mệ vào lòng, hôn lên má đã hằng vết nhăn của thời gian mà con vẫn thường biểu lộ từ khi còn bé xíu…
Mệ kính yêu, Mệ có biết không, chỉ cách đây vài tuần con đã chợt nghĩ tới là con sẽ viết về Mệ của con nhân Mùa Vu Lan sắp đến, nhưng con đã không kịp dâng tặng Mệ thì Mệ đã vĩnh viễn ra đi… Thường thì ai cũng viết về Ba, về Mạ nhưng lại ít ai viết về Ôn, về Mệ, nên con vẫn ước ao là sẽ viết nên đôi lời kính dâng tặng Mệ của con.
Mệ đã để lại trong con những dấu ấn khó phai mờ, về sự hy sinh, không quản ngại nhọc nhằn làm lụng vất vả để lo cho con cháu được no ấm, an vui mà không một lời than van, trách móc. Ôn mất sớm, nên Mệ một mình làm lụng để nuôi lớn đàn con. Suốt đời Mệ là cả một sự nhọc nhằn, thăng trầm, gian nan, vất vả lo cho con cháu, cho bà con, cho bá tánh mà không hề nghĩ đến bản thân mình. Đời người ai cũng có những lúc thăng trầm và cũng trong những năm tháng đó Mệ đã lo lắng cho gia đình Ba Mạ con để vượt qua những khúc quanh đầy gian nan của kiếp người, chính những lúc ‘ngặt’ đó mà mình có thể thấu hiểu hơn về người với người giữa thế gian, con vẫn nhớ mãi những mẫu chuyện được nghe kể lại về tấm lòng của Mệ đối với mọi người và chính điều đó đã gieo cho con hạt mầm học hiểu để biết mở rộng tấm lòng yêu thương.
Mệ kính yêu, con biết giờ này Mạ của con sẽ buồn và đau lòng lắm vì mãi mãi sẽ không còn có cơ hội để kêu lên tiếng Mạ nữa, sẽ không còn được cài hoa hồng đỏ trong ngày Vu Lan đi Lễ chùa, nhưng hình ảnh của một người Mạ, một người Mệ với tấm lòng nhân hậu sẽ mãi mãi ở trong lòng chúng con cho đến cuối cuộc đời. Chúng con ở phương trời xa hướng về hương linh Mệ đảnh lễ và nguyện cầu cho Mệ được vãng sanh vào cõi giới an lành.
Một chiếc lá vàng vừa rơi rụng…
Trời Nam khuất bóng một áng mây
Huế buồn vĩnh biệt Người xa xứ
Melbourne rơi lệ khóc thương ai…
Chấp tay quỳ trước Điện Phật Đài
Đảnh lễ Mười Phương, Phật Thế Tôn
Khấn nguyện cầu siêu Người nơi ấy
Thác sinh tịnh độ cõi an lành. (Hạnh Chi)

Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật

Melbourne, Mùa Vu Lan 2009
Quảng Tịnh Kim Phương



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2011(Xem: 6814)
LTS: Thời gian trước, một số vị phật tử lớn tuổi, am hiểu cổ học, đưa ra ý kiến nói rằng, người xuất gia không hoặc khó làm đầy đủ câu hiếu để đối với song đường (bố mẹ). Vậy điều đó đúng không? Nếu đúng, thì hàng đệ tử xuất gia của đức Phật có đủ tư cách làm người hướng đạo cho cư sỹ tại gia cũng như mọi giới chăng? Nếu nhận thức trên của các phật tử là chưa thấu đáo, nguyên nhân do đâu?
11/08/2011(Xem: 7137)
Vu lan, tiếng Phạn gọi là Ullambana, còn được biết đến như là ngày lễ “Xá tội vong nhân” hay là ngày “Báo hiếu”, là một trong những lễ hội Phật giáo quan trọng của tín đồ theo đạo Phật ở Á châu. Theo truyền thống Phật giáo Đại thừa, lễ Vu lan được tổ chức vào ngày rằm tháng Bảy âm lịch. Ngày lễ Vu lan bắt nguồn từ sự tích ngài Mục Kiền Liên, một trong mười vị đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca, nhờ vào phước đức cúng dường phẩm vật lên chư Tăng trong ngày Tự tứ và sức chú nguyện của Tam bảo mà mẹ của ngài thoát được kiếp khổ ngạ quỷ, sinh về thiên giới.
11/08/2011(Xem: 6048)
T rước 1975, nơi thị xã Nguyên ở, hằng năm cứ vào đầu tháng 7 âm lịch, trên các góc đường của ngã tư lại thấy xuất hiện các anh chị trong Gia Đình Phật Tử làm công tác cài hoa lên áo cho dân phố, nhân mùa Vu Lan về.
11/08/2011(Xem: 10295)
Mùa Vu lan lại trở về, gợi nhắc chúng ta nhớ đến tình thương vô bờ bến của cha mẹ đã dành cho mình. Và đối với người Việt Nam, hiếu thảo là truyền thống quý báu được đặt lên hàng đầu. Tất cả chúng ta đều nhớ như in bài học vỡ lòng đã được dạy dỗ từ tấm bé: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.
10/08/2011(Xem: 12690)
Hiếu thảo với cha mẹ là một đức tính tốt đẹp được mọi người ca tụng, đức tính ấy được coi như một nền tảng cho mọi đức hạnh, là nhân tố quan trọng để xây dựng đời sống hạnh phúc cho cá nhân, gia đình và xã hội. Đối với đạo Phật, thực hành hiếu thảo là con đường giải thoát của chánh pháp, là con đường của người Phật tử. Không hiếu thảo với cha mẹ thì không thể gọi là một người Phật tử chân chính được. Bởi vì người Phật tử thì phải thực hành các thiện pháp mà trong kinh "Nhẫn nhục" nói rằng: "Điều thiện tối cao là chí hiếu, điều ác cực ác là bất hiếu". Vì vậy, báo hiếu là bản chất của người Phật tử và đã trở thành truyền thống tốt đẹp của người Phật tử Việt Nam nói riêng, Á Đông nói chung. Quan niệm về hiếu đạo của đạo Phật được thể hiện rõ nét qua hai cuốn kinh phổ biến là Kinh Vu Lan và Kinh Báo Ân Cha Mẹ, kinh mà không người Phật tử nào không biết, thường được đọc tụng vào dịp tháng bảy, lễ Vu Lan.
10/08/2011(Xem: 7841)
Chứng được sáu phép thần thông, nhớ mẹ Mục Liên Tôn Giả xuống A Tỳ tìm cứu mẫu thân. Phật dạy nương oai thần Tự Tứ, thiết trai cúng dường, đảo huyền thọ khổ chúng sanh được siêu thoát. Lại một lần nữa Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu lại trở về với người con Phật trên khắp năm châu bốn bể, tâm hiếu nguyện cầu lan tỏa bao trùm cả đại địa thời không.
09/08/2011(Xem: 7950)
Rằm tháng Bảy theo tục lệ nhân gian Việt Nam gọi là ngày xá tội vong nhân. Ngày rằm tháng Bảy có nhiều ý nghĩa: Thứ nhất, ngày Phật hoan hỷ. Ngày rằm tháng bảy gọi là ngày đức Phật hoan hỷ, bởi lẽ trong thất chúng đệ tử của Phật, chúng Tỷ-kheo là chúng đệ tử gần gũi nhất, chúng thừa đương Phật pháp để truyền bá giáo hóa cho chúng sinh, chúng mang hình dáng của Phật làm gương mẫu ở thế gian, chúng mà trong ba tháng an cư kiết hạ đã viên măn và kết thúc vào ngày rằm tháng bảy âm lịch. Thông thường, khi chư Tăng thọ giới pháp xong là tu niệm
09/08/2011(Xem: 12092)
Về phương diện đền ơn cha mẹ, Đức Phật có dạy: "Dù là tại gia hay xuất gia, dù là Thanh Văn hay chư Phật đều có bổn phận đền ơn cha mẹ. Vì tâm hiếu là tâm Phật".
09/08/2011(Xem: 10365)
Tôn giả Xá Lợi Phất xuất thân từ giai cấp Bà la môn, nổi tiếng thông tuệ từ khi còn thơ ấu. Ngài là niềm tự hào, là hy vọng của gia đình, dòng tộc và nhất là mẹ ngài, bà Xá Lợi...
09/08/2011(Xem: 13571)
“Ầu ơ…….. Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi, Khó đi Mẹ dắt con đi Con đi trường học, Mẹ đi trường đời” Đó là lời hát ru con mà tôi thường hò để dỗ con vào giấc ngủ trong những ngày tháng khi chúng còn trẻ thơ và rồi ngày mỗi ngày lời ru ấy thấm dần, thấm dần đến tận tâm can của tôi! Tôi thật sự đã ngỡ ngàng và bàng hoàng khi phát hiện ra sự khác biệt qúa chênh lệch giữa “Trường học” và “Trường đời”. Có lẽ chỉ những người có thiên chức làm mẹ mới hiểu được rạch ròi về vạn lần đắng cay của “trường đời”.