Mệ kính yêu

10/04/201318:49(Xem: 6517)
Mệ kính yêu

me-con-02Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Mệ kính yêu

Quảng Tịnh Kim Phương

Nguồn: Quảng Tịnh Kim Phương

Trời đang vào Đông với những cơn gió rét và những ngày mưa nhè nhẹ nhưng cũng đủ làm buốt giá con tim. Ngày hôm nay dù cũng là những cơn gió như rứa, dù cũng là những cơn mưa như rứa, nhưng con lại cảm thấy bầu trời u ám hơn, lạnh lẽo hơn, lòng con bỗng nặng trĩu khi nghe tin Mệ vừa qua đời. Nhìn những hàng cây chơ vơ trụi lá bên đường khi vào đông làm con liên tưởng đến đời người cũng như những chiếc lá vàng kia đến một lúc nào đó thì cũng sẽ xa lìa cành để rơi vào hư không... Con vẫn thường nghe là khi một người thân qua đời thì mình không nên khóc lóc sướt mướt vì làm như vậy sẽ làm cho người mất không được nhẹ nhàng ra đi, cũng như con được nghe Quý Thầy Cô vẫn thường giảng đời là vô thường, con người rồi một ngày nào đó cũng sẽ trở về với cát bụi, sinh lão bệnh tử, v. v… biết rứa, hiểu rứa thế nhưng con vẫn không ngăn được những dòng nước mắt tuôn trào… Quý Thầy Cô vẫn thường khuyến nhủ chúng đệ tử Phật tụng kinh cầu siêu, cúng dường Tam Bảo, in Kinh sách, bố thí, v. v… để hồi hướng công đức cho người quá cố. Con đã đọc thời kinh cầu siêu ngưỡng mong Chư Phật phù hộ độ trì cho Mệ con được sớm thác sanh về cõi giới an lành. Mệ ơi, có lẽ giờ này Mệ sẽ ở một nơi nào đó bên kia thế giới, sẽ không đọc được những dòng chữ này nhưng con tin rằng là Mệ sẽ vui vì con cháu đã dành cho Mệ những tình cảm sâu sắc nhất…
Mệ kính yêu, con vẫn nhớ mãi hình ảnh mà lần cuối cùng con vẫn còn có Mệ bên đời. Con nhớ Mệ đã ôm ghì con vào lòng và hôn lên má con và ra dấu bảo con cũng hôn Mệ như vậy và cười rất tươi dù không nói được một lời. Con nhớ là con đã rơm rớm nước mắt vào giây phút đó vì quá xúc động và khi nhìn thấy hình ảnh Mệ heo gầy trong những ngày tháng cuối đời, và con đã vội quay đi để Mệ không thấy những giòng nước mắt đang chảy dài trên má con…Con sợ là con sẽ làm cho Mệ sẽ khóc theo mình… Mệ có biết không, hồi Mệ còn khỏe mạnh, không chỉ riêng con mà con cháu trong nhà, mỗi lần về thăm Mệ đều khóc như sợ sẽ không còn có dịp để thấy lại con cháu của mình và ngày ấy đã đến thật rồi... Tình cảm của Mệ dành cho con cháu thật bao la, thật rộng lớn không thể nào diễn tả bằng lời…Mệ ơi, từ đây con sẽ không còn được nũng nịu ôm Mệ vào lòng, hôn lên má đã hằng vết nhăn của thời gian mà con vẫn thường biểu lộ từ khi còn bé xíu…
Mệ kính yêu, Mệ có biết không, chỉ cách đây vài tuần con đã chợt nghĩ tới là con sẽ viết về Mệ của con nhân Mùa Vu Lan sắp đến, nhưng con đã không kịp dâng tặng Mệ thì Mệ đã vĩnh viễn ra đi… Thường thì ai cũng viết về Ba, về Mạ nhưng lại ít ai viết về Ôn, về Mệ, nên con vẫn ước ao là sẽ viết nên đôi lời kính dâng tặng Mệ của con.
Mệ đã để lại trong con những dấu ấn khó phai mờ, về sự hy sinh, không quản ngại nhọc nhằn làm lụng vất vả để lo cho con cháu được no ấm, an vui mà không một lời than van, trách móc. Ôn mất sớm, nên Mệ một mình làm lụng để nuôi lớn đàn con. Suốt đời Mệ là cả một sự nhọc nhằn, thăng trầm, gian nan, vất vả lo cho con cháu, cho bà con, cho bá tánh mà không hề nghĩ đến bản thân mình. Đời người ai cũng có những lúc thăng trầm và cũng trong những năm tháng đó Mệ đã lo lắng cho gia đình Ba Mạ con để vượt qua những khúc quanh đầy gian nan của kiếp người, chính những lúc ‘ngặt’ đó mà mình có thể thấu hiểu hơn về người với người giữa thế gian, con vẫn nhớ mãi những mẫu chuyện được nghe kể lại về tấm lòng của Mệ đối với mọi người và chính điều đó đã gieo cho con hạt mầm học hiểu để biết mở rộng tấm lòng yêu thương.
Mệ kính yêu, con biết giờ này Mạ của con sẽ buồn và đau lòng lắm vì mãi mãi sẽ không còn có cơ hội để kêu lên tiếng Mạ nữa, sẽ không còn được cài hoa hồng đỏ trong ngày Vu Lan đi Lễ chùa, nhưng hình ảnh của một người Mạ, một người Mệ với tấm lòng nhân hậu sẽ mãi mãi ở trong lòng chúng con cho đến cuối cuộc đời. Chúng con ở phương trời xa hướng về hương linh Mệ đảnh lễ và nguyện cầu cho Mệ được vãng sanh vào cõi giới an lành.
Một chiếc lá vàng vừa rơi rụng…
Trời Nam khuất bóng một áng mây
Huế buồn vĩnh biệt Người xa xứ
Melbourne rơi lệ khóc thương ai…
Chấp tay quỳ trước Điện Phật Đài
Đảnh lễ Mười Phương, Phật Thế Tôn
Khấn nguyện cầu siêu Người nơi ấy
Thác sinh tịnh độ cõi an lành. (Hạnh Chi)

Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật

Melbourne, Mùa Vu Lan 2009
Quảng Tịnh Kim Phương



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2013(Xem: 5972)
Cứ mỗi độ Vu lan về lòng tôi lại trào dâng một nỗi buồn vô hạn, không diễn tả được. Mẹ tôi qua đời khi tôi vừa đúng 20 tuổi và cũng là lúc tôi là một Sa di ni. Vừa thọ giới chưa được bao lâu thì thân mẫu của tôi bệnh. Giới pháp chưa vững mà buộc lòng đảnh lễ xin phép Sư phụ và Đại chúng để về săn sóc Mẹ. Về đến quê thì Mẹ đã nằm điều trị tại bệnh viện Huế trước đó cả tuần. Tôi chưa kịp gặp các chị của mình, vội vả lo thu xếp lên bệnh viện để biết bệnh tình của Mẹ ra sao. Vừa vào giường bệnh thì Mẹ mở mắt ra nhìn và hai hàng nước mắt của mẹ tuôn trào làm cho tôi không tài nào ngăn được giòng nước mắt của mình và cứ để nó chảy tự nhiên.
13/12/2012(Xem: 7924)
Chúng ta có thể hiểu rằng chữ “THỌ” là chỉ cho những người có tuổi tác cao (tức là cao niên, sống lâu) nên con cháu trong gia đình hoặc là thân tộc làm lễ mừng thọ các Cụ. Đó là tấm lòng hiếu thảo của con người đối với Ông Bà Cha Mẹ. Ngày nay, trong nhà Đạo cũng có những đệ tử vì niềm hiếu đạo đối với các bậc Thầy Tổ, quí vị đệ tử thể hiện “Tâm Trung, Nghĩa Đạo” chân thành mà thỉnh thoảng có tổ chức mừng Thọ cho Thầy mình, đây là điều không bắt buộc. Lại cũng có những bậc thầy không muốn cho đệ tử tổ chức lễ mừng thọ, mà cốt mong sao đệ tử giữ đúng giới hạnh tu hành tinh tấn, dõng mãnh và giữ nguyện hy sinh đời mình, đem thân tâm phụng sự chánh Pháp, phụng sự chúng sanh, ấy là báo đáp công sanh thành dưỡng dục của Cha Mẹ, Ông bà và Thầy Tổ rồi vậy.
11/11/2012(Xem: 19242)
Một thuở nọ Thế-tôn an-trụ Xá-vệ thành Kỳ-thụ viên trung, Mục-liên mới đặng lục-thông, Muốn cho cha mẹ khỏi vòng trầm-luân.
26/10/2012(Xem: 13755)
Lễ Vu Lan là một ngày lễ đặc biệt quan trọng để tưởng nhớ tới công lao của đấng sinh thành. Hãy dành những lời chúc ý nghĩa nhất tặng cha mẹ nhé. 1. Con nhớ những ngày bé thơ rong ruổi cùng mẹ trên những chặng đường dài. Nhớ chiếc bánh mẹ nhịn ăn phần con ngày mưa bão. Nhớ những đêm đông mẹ thức trắng đêm đan áo len cho con... Con nhớ tất cả và càng kính trọng, thương mẹ hơn. Mẹ ơi, con kính chúc mẹ không chỉ ngày Lễ Vu Lan mà tất cả 365 ngày đều vui vẻ, hạnh phúc! Để cho con luôn được nhìn thấy nụ cười, ánh mắt, cho con được cảm nhận tình yêu thương của mẹ suốt cuộc đời... Và nhiều hơn thế nữa. 2. Ngày Lễ Vu Lan, ngày của mẹ mà con không thể ở gần để trực tiếp tặng hoa, quà cho mẹ hay đơn giản là dọn dẹp giúp mẹ căn nhà nhỏ thân yêu. Con xin lỗi mẹ! Con rất nhớ mẹ, mẹ là nguồn sống của con. Mẹ luôn theo sát những bước đi của con. Cảm ơn mẹ và chúc mẹ luôn khỏe mạnh.
12/10/2012(Xem: 8003)
Chữ hiếu trong đạo Phật mang tính toàn diện và siêu việt hơn những quan niệm hiếu thảo thông thường. Hiếu thảo là một truyền thống đạo đức quý báu của người Việt Nam nói riêng và người Á Đông nói chung.
11/10/2012(Xem: 6111)
À ơi con ngủ cho tròn Mẹ ru.. bể cạn non mòn vẫn ru Ơi à.. giấc ngủ mùa thu Mẹ đưa qua những sương mù tháng năm. Bàn tay lót chỗ con nằm Dịu dàng ấp ủ, âm thầm sớm khuya Lời ru thắm đượm tình quê Ầu ơ.. lặng cả tiếng ve muộn phiền.
14/09/2012(Xem: 7748)
Tình cảm giữa con cái với cha mẹ luôn là tình cảm ấm áp thiêng liêng nhất trong tất cả những tình cảm của con người. Những ngày còn cắp sách đến trường, học trò tuổi ấu thơ đã ra rã thuộc lòng
30/08/2012(Xem: 12317)
Vu Lan của người xuất thế ngoài lắng sâu trong tiềm thức tưởng nhớ mẹ cha, hiếu nghĩa ông bà còn phải làm những việc hiếu mà người ngoài thế khó có thể đảm đương nổi...
28/08/2012(Xem: 7366)
Hôm nay là mùa Vu lan báo hiếu, chúng ta dành thì giờ nghĩ đến Phật, Bồ-tát, Hiền Thánh Tăng và tất cả những người thân của chúng ta, ông bà, cha mẹ, anh em… Sanh ta ra là cha mẹ và chúng ta lớn lên, trưởng thành nhờ thầy bạn. Vì vậy, chúng ta tưởng niệm họ và gần chúng ta nhất, thân thương nhất là người mẹ.
27/08/2012(Xem: 8165)
Đây là mùa Vu Lan đầu tiên trong đời mẹ tôi không còn. Cảm giác này chỉ khi nào tự thân mình trải nghiệm thật sự thì mới cảm nhận được trọn vẹn ra sao. Bao nhiêu năm, tôi chỉ vay mượn cảm giác của người khác về trạng huống tâm thức của người con mất mẹ làm cảm thức cho mình. Đôi khi tôi bị lôi cuốn vào