Cây cổ Thụ

10/04/201318:44(Xem: 6749)
Cây cổ Thụ

cay co thu


Cây cổ Thụ

 Thích Thiện Lợi

Mẹ ơi, đã nhiều năm rồi mà thi thoảng con vẫn nằm mộng thấy Cha. Mỗi lần như vậy,lòng con thật hạnh phúc. Có lẽ Cha vẫn luôn bên cạnh con khi con một mình nơi chốn cửa Thiền u tịch. Nhưng rồi tỉnh dậy thì con lại nhớ Mẹ làm sao !... quyện vào nỗi nhớ là những âu lo và sợ hãi, sợ rằng tuổi Mẹ lúc già suy, sợ cho tấm thân càng lúc hao gầy. Ước gì Mẹ có thể đi ngược thời gian thêm vài chục năm nữa để con có cơ hội phụng dưỡng Mẹ nhiều hơn cho trọn tình Đạo Hiếu. Cánh cửa duyên phận đã mở ra khi con còn là một chú bé, chọn Thiền môn làm nếp sống của đời mình. Vì lẽ đó, tâm chỉ lo cho Đạo, lòng chỉ nghĩ đến chúng sinh. Còn với Mẹ, con vẫn trọn mang một món nợ những tưởng không bao giờ trả được, chỉ còn nguyện ngàn kiếp sau, mãi mãi xin được làm con của Mẹ vậy thôi.
“Những lúc canh khuya khi Mẹ sốt
Ai người chăm sóc Mẹ chu toàn?
Thân con một đời nương cửa Phật
Bao giờ mới thỏa đạo làm con?”

Trước sân chùa, nơi con đang sống, có một cây cổ thụ thật già nua. Mỗi ngày con đều ra ngắm. Càng ngắm con càng nghỉ về hình ảnh của Mẹ thiêng liêng. Vì Mẹ một đời thân cò bay khắp đó đây để lo cho đàn con lúc còn tấm bé. Thân cây nhiều cành nhiều lá, tàn lộng mênh mông như sẳn sàng chở che cho tất cả mầm non cỏ dại. Bên dưới, chúng cứ lớn dần một cách tự nhiên; dù giông bão ập từ trên cao, hay mưa gió thổi xuôi thổi ngược thì tàn cây vẫn xòe ra như một tình mẫu tử cao cả che hết mọi thử thách cho con. Mẹ cũng vậy, đâu ngại vì nắng mưa, đâu than thân trách phận gì, miễn sao các con ăn no mặc đủ thì Mẹ hạnh phúc rồi. Cành cây có khi ngoái nhìn các chồi non bên dưới như chìa ra đôi tay để vuốt ve và an ủi; thì Mẹ lại dang cánh tay gầy guộc của mình sờ đầu con khi con bị ốm. Rồi đôi mắt cứ rơm rớm chỉ vì con bị một cơn sốt nhẹ trong người. Có lúc sấm sét làm lung chuyển cành cây, mặt đất như bừng lên tiếng khóc,các mầm non run rẩy ngước mặt nhìn lên chỉ để thầm nguyện trong lòng cho thân cây bình yên vô sự. Sự bươn trải của Mẹ nào có khác gì!?nắng cháy da đen không màng lắm, chỉ sợ dòng đời ngược xuôi Mẹ phải gập ghềnh ba chìm bảy nổi thì đời Mẹ lại càng héo hon.
“Cây ơi đứng vững thêm lên nhé
Để đời còn mãi một màu xanh
Mẹ già từng phút giây đứng đợi…!
Phương trời xa, Mẹ mòn mỏi thâu canh.”

Rồi một ngày nọ trời bắt đầu vào Thu, cây cổ thụ toàn thân chuyển lá. Tôi vẫn ngắm mà lòng vẫn nghẹn ngào, thương cho thân cây, thương cho màu lá ngày nào xanh tươi khỏe mạnh. Thế rồi từng chiếc lại rơi, lượn trên không trung một vẽ thê lương vàng úa. Mẹ ơi, con không dám nhìn những đường gân cuộn tròn trên gò má Mẹ xanh xao, con không dám nhìn từng bước đi của Mẹ yếu dần! Con không dám vì con rất sợ, nỗi sợ này thật không nói thành câu…!
“ Hạnh phúc thay vì đời con còn Mẹ
Được Mẹ thương, mẹ dìu dắt nên người
Hạnh phúc thay, được nhìn đôi mắt Mẹ
Thật bao la như biển cả rạng ngời.
Con muốn mình mãi luôn còn trẻ dại
Tắm mỗi ngày trong mắt Mẹ mênh mông
Dù năm tháng qua nhanh như gió thoảng
Tình Mẹ con mãi mãi nguyện ghi lòng.”

Mẹ ơi, Mẹ có nghe thấy gì không? Tiếng chuông Vu Lan bắt đầu trỗi nhịp rồi đó, lòng con sung sướng lắm. Ở nửa vòng trái đất, con gọi về để chúc phúc cho Mẹ nhân mùa Vu Lan, nghe Mẹ cười thật vui, trái tim con như co bóp mạnh hơn vì xúc động. Mẹ nói mấy ngày trước Mẹ cứ trông con đã hơn 10 ngày. Mẹ đếm từng ngày một, trời ơi! Con thương Mẹ biết bao. Mẹ tiếp:” Chỉ cần nghe giọng nói của con thì Mẹ tự nhiên mạnh khỏe liền, Mẹ ăn ngon hơn và ngủ cũng thật ngon nữa.”
Các bạn ơi! Trên đời này chỉ có Mẹ và Cha là tất cả, không gì đánh đổi được, dù có sang giàu đến đâu, dù công danh có rạng rở thì cũng không gì thiêng liêng cao quý bằng tình Mẹ Cha. Kính chúc tất cả mọi người mãi mãi đừng quên Mẹ và Cha thì Vu Lan mới tràn đầy ý nghĩa.
Thích Thiện Lợi



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2014(Xem: 7743)
Đã có nhiều lo ngại trước làn sóng xâm thực văn hóa ngoại nhập, không chỉ riêng từ thời mở cửa vào nửa cuối thập niên 80 của thế kỷ trước; mà trước đó, vào những năm 70, nhất là ở các đô thị Miền Nam, có nhiều yếu tố phó mặc, vận mệnh văn hóa dân tộc vì thế đã đứng trước bờ vực lung lay. Nhiều tổ chức kêu gọi phục hưng và đấu tranh cho văn hóa dân tộc ra đời, nhưng tất cả cũng nhanh chóng hòa tan vào thời cuộc, có chăng chỉ dừng lại chỉ ở kết quả khiêm tốn.
04/08/2014(Xem: 9665)
Vào lúc 10g ngày 03-8-2014 (mùng 8 tháng 7 năm Giáp Ngọ), chùa Phật Quang tại thành phố San Jose, tiểu bang California, Hoa Kỳ đã long trọng tổ chức Đại lễ Vu Lan năm 2014, Phật lịch 2.558.
04/08/2014(Xem: 23180)
Rằm Tháng Bảy là ngày Vu Lan Lunar mid-July Ullambana Ngày hạnh hiếu kính dâng Mẹ hiền Filial piety day tribute to Mother Mẹ vì con bao ngày tần tảo ‘Cause Mother you’ve sacrificed Xả thân mình nuôi đàn con thơ Tirelessly for your children
04/08/2014(Xem: 6761)
Buổi trưa hôm đó, trời đẹp, tôi đang đi dạo phố, bỗng có một người đàn bà Pháp vượt lên, quay đầu lại, nhìn tôi, rồi ôm chầm lấy hôn trên hai má ! Bà người bé nhỏ, gầy còm, nét mặt xinh đẹp, quần áo gọn gàng nhưng trông hơi mệt mỏi. Tôi trố mắt nhìn bà, vì người này lạ hoắc, chắc chắn tôi chưa bao giờ gặp. Bà nói (tiếng Pháp) : - Anh là người Việt phải không ? - Dạ, phải ! Bà tiếp : - Tên anh có phải là N'guyen không ? - Dạ đúng, họ tôi là Nguyễn. Ở quanh tôi lúc đó, có vài người Á Đông. Người Á Đông thì đủ thứ. Bà hỏi là phải. Xin thưa tôi là người Việt. Còn người Việt mà tên là Nguyễn thì có chi lạ. Vậy mà bà tỏ ra rất vui : - Tôi đã nói chuyện với anh trong một buổi họp. Anh người Việt, tên là N'guyen. Vậy là anh chứ còn là ai nữa. Tôi tìm anh từ lâu lắm rồi, mừng quá ! Bà ngưng lại, đỏ mặt : - Tôi mời anh đi uống cà phê được không ?
04/08/2014(Xem: 7728)
Mẹ sinh con ra nhưng khi con còn rất nhỏ, mẹ lại không có điều kiện để chăm sóc con. Mọi thứ đều phải nhờ vào bà ngoại và mấy dì. Việc ấy khiến giữa con và mẹ luôn có khoảng cách. Con không thể nói với mẹ về những gì con muốn nói, cũng không mấy khi chịu lắng nghe về những gì cần lắng nghe. Khi mẹ hỏi một điều gì đó, con không trả lời. Con đối với mẹ hơn cả người dưng nước lã. Nhưng mẹ vẫn bình thường. Mẹ vẫn làm những gì mẹ có thể làm, bù cho những ngày mẹ đã bỏ lỡ trước đây.
04/08/2014(Xem: 7723)
Không có một nét đẹp văn hóa du nhập nào được đón nhận một cách rộng rãi và nhanh chóng cho bằng tục Bông hồng cài áo! Sở dĩ nét đẹp này lan tỏa là vì ý nghĩa Bông hồng cài áo vô cùng thích hợp với lễ Vu lan Báo hiếu, và cũng bởi vì trước tiên từ một người, một vị sư: Thầy Nhất Hạnh.
04/08/2014(Xem: 11313)
Lễ Vu Lan 2014 tại Niệm Phật Đường An Lạc Hạnh, Victoria, Úc Châu Chủ nhật 3-8-2014 Trụ Trì : SC Thích Nữ Nguyên Khai
04/08/2014(Xem: 11769)
Lễ Vu Lan 2014 tại Chùa Giác Nhiên Tân Tây Lan Chủ nhật 3-8-2014 Trụ Trì : HT Thích Trường Sanh
04/08/2014(Xem: 20672)
Con quỳ dưới ánh đạo vàng Vu lan tình mẹ đậm đà thương yêu Li hương mấy nẽo sơn khê Nhớ da diết nhớ lối về quê xưa…
03/08/2014(Xem: 8536)
Vu-lan (盂蘭; sa. ullambana), còn được hiểu là mùa báo hiếu, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo. Lễ Vu Lan trùng với Tết Trung nguyên, ngày Rằm tháng 7 Xá tội vong nhân của phong tục Á Đông. Vào ngày Vu-lan, mọi tù nhân ở Địa ngục có cơ hội được xá tội, được thoát sinh về cảnh giới an lành. Theo tín ngưỡng dân gian, là ngày mở cửa ngục, ân xá cho vong nhân nên có lễ cúng Cô Hồn (vào buổi chiều) cho các vong linh không nhà cửa không nơi nương tựa, không có thân nhân thờ cúng.