Bà Nậu (Nội) của Tui

06/08/201920:03(Xem: 6102)
Bà Nậu (Nội) của Tui

me hien

Bà Nậu (Nội) của Tui



Vậy mà 12 năm đúng ngày VU LAN bà Nậu ra đi , thì ( thời )gian nó đi mau quá , mau đễn nẩu, tui cũng không nhớ ra luôn , sáng nay từ xì gòn ( sài gòn) dìa thăm quơ ( quê) , ghé chợ Ti Quà ( Tuy Hòa ) mua một ít bông và trái cây dìa cúng Nậu , bữa nay thành phố Ti Quà đẹp ghơ ( ghê ) luôn , con đường dẫn đến xã An Nghịp ( Nghiệp) sao mà rộng rãi , lán cón , không có một ổ gà ổ dịt ( vịt ) gì hết , hai bên đường nẫu xây nhà ngút ngàn san dã , me … so dí ( với ) hầu đó (hồi đó) bây giờ lớp nhỏ nó sướng thiệt , bây giờ lái xe chạy cái e là tới nhà luôn khỏi phải đi bộ .
Nậu tui quơ ( quê ) ở xã An Xưn ( Xuân ) nhưng lớn lên dà ( và ) lập nghịp ở xã An Nghịp , nghe Nậu nói, hầu đó, nẫu cứ nói Nậu là ngừ La Hai , ông nậu thì ngừ Đồng Cọ , dì ( vì )hai ông bà đều ẹp ( đẹp )
Ở quơ tui nẫu hay nói : Nhứt gái La Hai
Nhì trai Đồng Cọ

Bà nậu tui nói gái La Hai ẹp , chứ mấy cha nậu Đồng Cọ đâu có ẹp , ở xứ sở quần đùi một trem ( trăm ) hai , quần dài tém ( tám ) chục mà ẹp con khỉ gì , mấy ông nậu đó đen thui đen trậy , như cột nhà cháy mà ẹp cái dì
Ông Nậu qua đời sớm , bà Nậu ở một mình nuôi mấy cô ,chú , rầu lớn lên dựng dợ gả chồng ở xung quanh cái xã An Nghịp thâu, nhà của ông bà nậu bây giờ là nhà từ đường , xung quanh có cô Hai , chú Be ( Ba) , chú Bốn , cô Năm , chú Sáu dà ( và) chú Bãy ( Bảy )
Nhà từ đường bà Nậu ẹp lắm , bà Nậu ở một mình , nhưng tấu ( tối ) nào cũng có con chấu ( cháu) đến ngủ cho Nậu vui

Nhớ hầu điện mới có ở xã An Nghịp , Nhà nào cũng rộn ràng , ka rao kơ rầm trời rầm đất hết , đường đi ban đim ( đêm ), mẫu trụ đèn nó bắt mẫu ngọn đèn sáng hực hỡ ( hở ), nhà Nậu cũng mua ti di ( vi) ,máy quạt , tủ lạnh , bíp ga( bếp ga ) rầu bắt cho Nậu thệm cái điện thại , đở ( để ) mấy cô chú gọi hỏi thăm sớm tấu ( tối ) ,Nậu chơi sang lắm mua cái dì cũng tốt ,đở ( để ) xài lâu hơn.

Từ ngày có điện , Nậu tứ ( tưới )rau , tứ cây bằng nước máy từ giếng lên , nậu nói hay thiệt nước nó nhảy liên tục , Nậu không kịp tứ nó phun ướt quần ướt áo hết luôn , Nậu bị ướt những không dám nói sợ lũ nhỏ nó cừ ( cười ) đi thay đồ mà Nậu cứ cừ mỉm mỉm cừ quài ,

Bữa nọ Nậu ra nhổ cỏ, Nậu muốn rửa tay nên dô nhà tắm gần giếng đở ( để )rửa , thấy Nậu đi ra ướt quần áo hết , chú Be hỏi làm sao mà ướt hết dãy Mé ( Má )? Nậu nói tao dặn ( vặn ) cái nút chưa kịp rửa , me ở trên nó xấu (xối ) nước xuống ,hết hồn hết día ( vía) , tao đi ra không kịp ngáp , té ra Nậu không dặn con tắt dòi ( vòi ) nước, mà nậu dặn con tắt dòi qua sen ( hoa sen ), nên nó phun nước trên qua sen chớ sao ,nó xấu( xối ) nậu quảng ( hoảng ) tam tinh đi ra mà không kịp nhìn dô là cái dì

Ở nhà một mình Nậu thích coi cãi lương ( cải lương ) dà phin tập , lâu lâu mấy cô mấy chú mới gọi hỏi thăm Nậu , bữa nay phin hay mà cứ gọi quài ,làm Nậu bực mình bực mẩy , nậu càm ràm dí chú Be , mấy đứa bây gọi dì mà gọi quài , tao đang coi phin mà hết đứa này gọi đến đứa khác gọi là sao ,
Chú Be đi hỏi, không có ai gọi Nậu hết , té ra Nậu đang coi phin tập , trong phin ,điện thại nó reo tiếng dúng ( giống ) tiếng điện thại nhà , Nậu tưởng ai gọi , nậu chạy đến bắt máy điện thại, alo quài mà không thấy ai trả lời , một chút nữa điện thại reo nữa , Nậu tới bắt máy mà không nghe trả lời , me …… Nậu tưởng đứa nào chọc Nậu , Nậu nẩu ( nổi ) giận chớ sao

Nhà từ đường làm hàng rào dí cửa sắt , quấn cọng dậy xích ,gắn một cái chuông , như chuông chùa Lan dà Địp ( Điệp ) dãy , đở( để ) ai đến bấm chuông thì Nậu nghe , Nậu đang coi cải lương , nghe cái chuông nó reo từ ti di ( TI VI ) , Nậu tưởng ai đến bấm chuông , nên ra quài nheo con mắt , nậu nhìn , đâu có đứa nào mà sao chuông nó cứ rổn rẻn quài , Nậu bắt đầu ngầu ( ngồi )rình coi thử có đứa nào phá không , Nậu ngầu ngay cái ti di rầu nhìn ra quài cổng , ti di nó kêu lên tiếng rổn rẻn như chuông , Nậu mỉm cừ , mắc cỡ muốn chết , Nậu ngầu rình mà thở không dám thở , ho không dám ho ,Nậu nói nãy giờ tưởng đâu có ăn trôm hay đứa nào phá chớ té ra trong tuồng cải lương , Nậu đâu dám kở ( kể ) ai nghe sợ nẩu cừ

Nậu thèm kơm ( cơm) cháy mà bây giờ nấu ga thâu, thì làm gì có kơm cháy mà ăn , Nậu biểu chú Bảy đắp cho một cái bíp nấu củi , ba bốn năm nay , Nậu đâu có nấu củi , bữa nay nấu lại bíp cũi ,cơm ngon , cơm chấy dàng ( vàng ) rụm , me nó ngon dãy thâu , nậu ngầu nhai hết , , rửa chén rầu đi ngủ , trên mặt Nậu chu cha lọ nầu nó quẹt qua quẹt lại , mà Nậu đâu có biết , chừng thằng Út con chú Bẩy ( Bảy ) , nó đến chơi , thấy Nậu mặt mày lem luốc , nó sợ quá , nó khóc , Nậu nói , bộ tao dúng Chung Dô Diệm lắm ha mà mày khóc hả , chú Bảy nói mặt mé ( má ) làm gì mà lọ nầu (nồi ) không dãy ? , nậu hỏi thiệt na ? , rầu nậu lẽn bẻn dô rửa mặt , nậu lầm bầm bữa nay ông táo ổng trát

Nậu ơi . Chiều nay dìa thăm nậu , ba con coi nhà từ đường , cũng trồng qua ( hoa ) dạn thọ ( vạn thọ ) loại qua nậu thích , cây bông địp dàng (điệp vàng) trổ bông, tư ( tươi ) quá , rầu mấy líp ( liếp ) rau xanh mơn mởn , nhưng con cũng dẫn ( vẫn ) thấy thiếu cái dì đó , Nậu ăn chay trường , nên Nậu làm tương đậu mèo ngon lắm , Nậu làm 12 thạp nhỏ cho một năm , mẫu ( mỗi ) lần con chạy qua nhà Nậu , hái một mớ rau , dô nướng bánh tráng , lấy bánh tráng sống ra nhúng nước , cuốn rau , bánh tráng nướng rầu chấm tương ăn , me ……….. nó ngon hết sức

 Oklahoma, mùa Vu Lan 2019
THÍCH NGUYÊN NGUYỆN


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 6495)
"Khúc ngâm cùa người con đi xa" - Sợi chỉ trong tay của người Mẹ hiền. Nay đang ở trong chiếc áo người con đi xa mặc trên người. Lúc mới lên đường, Mẹ khâu từng mũi chỉ kỹ càng dày dặn hơn. Có ý sợ con đi lâu mới trở về. Ai dám bảo rằng tấm lòng của của tấc cỏ, Lại có thể báo đáp được ánh nắng cảu ba tháng trời xuân?
11/04/2013(Xem: 9597)
Trên thế gian nầy có nhiều kỳ quan, Có thật nhiều kỳ quan, Nhưng kỳ quan đẹp vẫn là Mẹ của ta, Mẹ của ta là kỳ quan đẹp nhất, ....
11/04/2013(Xem: 8901)
Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu, Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng, Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay, Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
11/04/2013(Xem: 7046)
Mới cuối Hè, đầu Thu mà Bắc Kinh đã lụt bão. Chúng tôi vội vã rời Bắc Kinh về Tô Châu để đến viếng Hàn Sơn Tự chứ không phải để “mua lụa Tô Châu biếu em” như một nhạc sĩ nào đó lãng mạn dàng trời đã từng mơ mộng. Một nhà sư trong chùa Hàn Sơn nói: “Bài thơ mới giữ được ngôi chùa, chớ không phải ngôi chùa giữ được bài thơ”.
11/04/2013(Xem: 7265)
Hãy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học trình, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng các bài học bạn học được thì sẽ kéo dài suốt đời...
11/04/2013(Xem: 5168)
Nói đến lễ Vu Lan là nói đến Hiếu hạnh; nói đến Hiếu hạnh, chúng ta nghĩ ngay đến ân nghĩa Cha Mẹ. Không người con nào trên đời mà không được sinh ra bởi cha mẹ. Bởi vậy, từ ngàn xưa đến nay, từ đông sang tây, bất luận ở nền văn hóa nào, quốc gia nào, dân tộc nào, con người đều thương yêu, tôn quí và báo ân cha mẹ. Thương yêu cha mẹ là tình cảm tự nhiên, còn sự tôn quí và báo ân thì cũng tùy theo hoàn cảnh và nền văn hóa mỗi nơi mà có sự ứng dụng đậm hay nhạt; có khi phải có sự kêu gọi, nhắc nhở. Nhưng tựu trung, con cái lúc nào cũng cần ý thức về nguồn cội của mình.
11/04/2013(Xem: 7181)
Trong nền văn hóa dân tộc Việt Nam, đạo hiếu làm con là di sản văn hóa tinh thần vô giá, di sản này truyền thừa từ thời mới lập quốc, đến khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, thì đạo đức dân tộc hòa chung với đạo đức Phật giáo như nước và sữa. Bản chất của người Việt Nam là yêu chuộng hiếu đạo, mà giáo lý của Phật giáo là giải thoát, vì vậy hai luồng tư tưởng gặp nhau đã làm thăng hoa giá trị văn hóa tinh thần của người dân Việt. Làm người ai cũng có cha và mẹ, hai đấng sinh thành dưỡng dục ta nên người, cho ta thân thể hình hài này, cho ta đạo đức làm người, cho ta biết yêu thương và chia sẻ.
11/04/2013(Xem: 6840)
Truyền thống Vu Lan không còn xa lạ với quần chúng Phật giáo thuộc các quốc gia Á Châu, nhất là Trung Hoa và Việt Nam. Truyền tích về Vu Lan, mùa Báo hiếu, mùa xá tội vong nhân, mùa cúng cô hồn đã thấm sâu vào huyết quản dân tộc, cho dù không là Phật tử.
11/04/2013(Xem: 8069)
Đức Phật hỏi các vị Sa Môn (śramaṇa): “Cha mẹ sinh con thì người mẹ mang thai mười tháng, thân bị bệnh nặng. Đến ngày sinh thì người mẹ gặp nguy cấp, người cha sợ hãi, tình cảnh ấy thật khó nói. Sau khi sinh xong thì mẹ nằm chỗ ẩm ướt nhường lại chỗ khô ráo cho con, tinh thành cho đến máu huyết hoá làm sữa. Ngày ngày lau xoa tắm gội, chuẩn bị quần áo, dạy bảo con trẻ, tặng lễ vật cho thầy bạn, dâng cống quân vương với bậc trưởng thượng…
11/04/2013(Xem: 9152)
Pháp Thoại: Vô Thường, bài giảng của HT Thích Trí Hoằng