Vu Lan Thu về với Ai

22/08/201822:10(Xem: 6258)
Vu Lan Thu về với Ai



hoa_hong (11)

Vu Lan Thu về với Ai

Tĩnh lặng tự tâm chốn cửa Thiền

Thời gian lắng đọng cho mình nhớ Ai

Đôi bàn tay chạm vào nhau chắp ngang trước ngực, những nếp nhăn vệt ngắn vệt dài xếp từng hàng ngang dọc trên làn da nhăn nheo theo thời gian, từng đốm đồi mồi nâu đen che phủ màu da ngày nào. Mẹ ngồi lặng lẽ bên những bạn đồng tu, đôi mắt ngước nhìn Đức Phật, xa xăm.

Thu về, mùa Vu Lan tới với ai ai. Mẹ cũng nhớ về một thủa thiếu thời, về một thủa trưởng thành, và về hiện tại mẹ đang dần già đi theo tháng năm. Thời gia đã qua bao nhiêu rồi, mẹ chẳng đếm nữa, giờ mẹ ngại đếm thời gian khi nó cứ qua đi vùn vụt mỗi ngày.

Nhật Bản đón chào mẹ những ngày mái đầu mẹ còn xanh, sóng sánh mướt dài làn tóc. Mẹ cũng từ bỏ quê nhà theo bước tương lai tươi sáng mà mẹ nghĩ sẽ cho tất cả một cuộc đời mới. Mẹ bước đi để lại dòng sông, bờ giếng, lũi tre, cánh đồng và để lại người đã sinh ra mẹ, đấng Sinh thành. Đường mẹ đi dài theo năm tháng, mẹ bị cuốn vào dòng đời nơi đây như một lẽ tự nhiên. Mẹ càng hối hả khi các con của mẹ ra đời, và đấng Sinh thành của mẹ mỗi ngày một xa xôi.

Để cho con một con đường bớt sỏi, mẹ nhặt nhạnh những viên sỏi ngáng chân con, cho con tất cả, mẹ bất giác quên một nơi có người đang chờ mẹ.

Rồi đến lúc nào đó khi mọi việc ổn định, đôi tay mẹ buông xuống, đôi chân mẹ dừng đi, thì cũng là lúc mẹ nhìn lại một khoảng trời. Quê hương, đấng Sinh thành của mẹ đã xa mẹ quá rồi. Mẹ muốn quay lại thủa xa xưa ấy, quay lại như một cánh chim nhỏ bé về với tổ nơi mình sinh ra.

Hoàng hôn xuống chuông chùa buông nhè nhẹ

Kinh Vu lan trầm ấm vọng vang lời

Dù mai này đời chia rẽ đôi nơi

Con mãi nhớ tiếng ru hời của mẹ

Ai ngược xuôi trong cuộc đời dâu bể

Vu lan về lòng nhớ mẹ chẳng an

Giọt nước mắt đùng đục lăn chậm trên đôi má hóp của mẹ. Nước mắt cũng nhọc nhằn rơi, dường như nước mắt cũng không còn nhiều như ngày mái đầu mẹ xanh tóc. Tất cả đối với mẹ giờ đây đều vơi cạn. Mẹ thấy trong mẹ giờ đây là tâm trạng có lẽ cũng giống đấng sinh thành của mẹ khi còn tại thế. Nhân sinh vô thường nhưng tình cảm cha mẹ cho con mãi chẳng đổi thay.

 

Hoàng Trang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6660)
Đức Phật dạy, được sinh làm người là một phước báu lớn. Bởi vì trong muôn loài, con người có nhiều tình thương yêu, hiểu biết hơn các loài khác. Đức Khổng Tử nói: Nhân chi sơ, tính bản thiện - Mỗi em bé sinh ra đều có tính thiện. Em bé lớn lên thành người tốt hay xấu đều tùy thuộc vào môi trường xã hội, sự giáo dục của gia đình và học đường.
10/04/2013(Xem: 7848)
Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất là đôi bạn tâm giao, thời niên thiếu cùng học đạo Bà La Môn, vì không tìm được chân lý ở đạo này nên cả hai ông đồng quy y Phật giáo. Chỉ 7 ngày sau quy y Phật, Mục Kiền Liên đắc quả A La Hán, được Thế Tôn khen là thần thông đệ nhất trong hàng mười đại đệ tử lớn của Phật.
10/04/2013(Xem: 11293)
Trung nguyên ngày hội vọng Vu lan Bến giác chiều thu sóng đạo ngàn Những ai là kẻ mang ơn nặng Đều vận lòng thành đón Vu lan.
10/04/2013(Xem: 7657)
Trên hàng loạt những thềm đá ở ngọn núi Tohamsan rậm rạp cây xanh, ngôi chùa Bulguksa (có nghĩa là Đất Phước) mọc lên an nhiên như mặc thị một niềm tin sấu sắc về miền đất hiếu sinh an lành, như để hiện diện hết sức tinh tế về một nền nghệ thuật Phật giáo của một dân tộc…
10/04/2013(Xem: 6891)
Văn bút "Bông hồng cài áo" của thượng tọa Thích Nhất Hạnh, trở thành một kiệt tác và được truyền thừa rộng rãi ở Việt Nam. Cho tới ngày nay, đã hơn 20 năm, chưa có một bản văn nào nói về mẹ được mọi giới ưa chuộng, hoặc thay thế được. Lời lẽ trong bài "Bông hồng cài áo", không phải súc tích ở lời văn chải chuốt, triết lý cầu kỳ. Sở dĩ, được mến mộ, vì bản văn vừa khế lý lẫn khế cơ. Đạo hiếu là đạo của con người và ai cũng muốn trả ơn cha mẹ.
10/04/2013(Xem: 7245)
Hằng năm cứ đến ngày rằm tháng bảy, khi trời đất chuyển sang thu, thì trong mỗi trái tim của người con Phật xuất gia thường in đậm bằng 2 dấu ấn. Đó là ngày lễ Tự tứ, kết thúc 3 tháng An cư kiết hạ và dịp lễ báo hiếu đối với ân đức sinh thành. Nói đến sự báo hiếu, chúng ta không thể không nhớ đến hình ảnh hiếu thảo chấn động thiên địa của tôn giả Đại hiếu Mục-kiền-liên.
10/04/2013(Xem: 7949)
Rất phổ biến là các huyền thoại khai nguyên tộc người, những sáng thế luận của các tôn giáo đều giống nhau ở chỗ sáng tạo ra một cặp nam nữ đầu tiên ở buổi hồng hoang xa xăm của lịch sử. Một người đàn ông, một người đàn bà và con cái của họ là hình ảnh của tế bào gia đình nguyên sơ mà ngày nay, trong xã hội hiện đại, đang trở thành mô hình thời thượng. Thật ra, trong lịch sử chúng ta đều biết cấu trúc gia đình có những quy mô lớn hơn: bầy đàn, thị tộc, bộ lạc, tông tộc, cộng đồng làng xóm…
10/04/2013(Xem: 6107)
Thầy kính thương của con ! Thấm thoát mà ngày tháng qua mau , con đi xa đã gần ba tháng và một mùa hạ nữa cũng sắp đi qua . Trời vào thu thật buồn , nắng hiu hắt, gió heo may báo hiệu lễ Vu Lan đã về . Tâm trạng của đứa con xa nhà nào có khác gì một kẻ mồ côi, chiều xuống sao nghe lòng buồn chi lạ!
10/04/2013(Xem: 6293)
Boong boong… Hỡi hồn hoang Trong chiều vàng màu lửa Tàn tạ tiêu điều Trong một kiếp cô liêu !
10/04/2013(Xem: 9302)
Phải, ngọn núi này đã đi vào lòng người như một tuyệt tác không lời nhưng vẫn còn mãi âm vang. Âm vang ấy lưu vọng từ đời này sang đời khác, kiếp này sang kiếp nọ. Con người không thể nghe được bằng tai thường, mà chỉ nghe bằng một thứ tiềm thức sâu thẳm, đầy gợi nhớ, gợi thương, thầm kín mà chẳng bao giờ quên được.