Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Ba Người Mẹ - Một Tấm Lòng

07/08/201813:34(Xem: 1337)
Ba Người Mẹ - Một Tấm Lòng

threemoms


Ba Người Mẹ - Một Tấm Lòng


Nguyên tác: Mary Kathryn Lay

Việt dịch: Quảng Tịnh Kim Phương



Tình Mẹ thật bình an. Đó là tình cảm không cần mong cầu, không cần đền đáp. (Erich Fromm)
 

Gần đây gia đình chúng tôi ăn mừng Ngày Vĩnh Cửu thứ mười ba của con gái chúng tôi, cái ngày mà chúng tôi đứng trước tòa và đã hứa với quan tòa rằng chúng tôi sẽ yêu thương và chăm sóc con gái của chúng tôi mãi mãi. Bất luận những gì chúng tôi hứa với quan tòa hay bất cứ ai đã hiện diện trong tòa, chúng tôi thuộc về nhau như cha mẹ và con gái, thậm chí không có những ràng buộc luật pháp nhận con nuôi.

 

Gần mười lăm năm trước, chúng tôi đã bắt đầu hành trình làm cha mẹ, không phải theo cách  mà tôi đã tưởng tượng lâu xa về trước, khi tôi đứng bên cạnh Richard trước bàn thờ và tưởng tượng về tương lai cùng nhau. Tuy nhiên, kết quả của những thủ tục giấy tờ, những giờ học lớp hướng dẫn dành cho cha mẹ, viếng thăm nhà, phỏng vấn, những lúc chờ đợi căng thẳng là sự chiến thắng.

 

Michelle đã bước vào cuộc sống chúng tôi vào giữa tháng mười một và mọi thứ đều thay đổi. Đã mười hai năm trôi qua chúng tôi đã cầu nguyện để có đứa con của riêng mình. Richard và tôi biết rằng chúng tôi đã mong ước có một đứa con ngay giây phút quyết định đám cưới. Hoạch định của chúng tôi là có hai con và xin một đứa con nuôi. Phần thứ hai ước mơ của chúng tôi đã thành hiện thực và làm lu mờ sự mất mát của phần đầu.

 

Chỉ trong vòng vài tuần sau khi nhận cú điện thoại báo rằng một bé gái chín tháng đang chờ chúng tôi, chúng tôi đã đến nhà mẹ nuôi của đứa bé. Tôi đã không chuẩn bị trước là sẽ cảm giác như thế nào khi bé gái ngồi vào lòng của mình. Tên của con bé là Gayle Michelle. Richard và tôi đã chọn cái tên Micheal và Michelle lâu lắm rồi cho tên con đầu lòng của mình. Tôi hy vọng con bé có thể quen dần với tên mới, chúng tôi có ý định gọi bé là Michelle.

 

"Con bé thật xinh đẹp." Tôi nói.

 

Tina, người mẹ nuôi của con bé, mỉm cười cũng giống như tôi đã từng thấy mẹ tôi mỉm cười với niềm tự hào. Cô ta kể cho tôi nghe con bé thông minh và thân thiện như thế nào. Điều đó tôi có thể thấy được.

 

"Đứa bé thật tuyệt vời. Tôi mong đón con bé về nhà quá!" Tôi nói nhanh.

 

Người phụ nữ, người đã nuôi nấng con gái tôi tám tháng đầu mới chào đời, nhìn chằm chằm vào tôi, nụ cười chợt tắt và tôi thấy thái độ cô ta thay đổi. Cô ta bất ngờ đứng dậy và cho tôi biết cô có một thùng quần áo và đồ chơi mà chúng tôi có thể đem về.

 

Tôi nhận ra Tina thật khó lòng để xa đứa bé. Và tôi nhận ra mình cũng sợ hãi đến chừng nào. Không biết Michelle có thích gia đình mới không? Đứa bé sẽ yêu thích hay sợ hãi chúng tôi? Tôi muốn khóc. Tôi quay người hướng về Tina và thấy cô ta đang khóc.

 

Tôi khẽ nói: "Đứa bé giống như con của tôi vậy".

 

Chúng tôi đứng ở cửa phòng đứa bé, cùng nhau quan sát phòng. Tôi tự hỏi phải chăng cô ấy không hài lòng về tôi. Tôi ngạc nhiên khi thấy phòng trang trí hình những con ngựa gỗ chạy vòng vòng và tôi cho cô ta biết là phòng đứa bé chúng tôi cũng đã trang trí tương tự.

 

Tina cất lời: "Michelle sẽ cảm thấy như ở nhà".

 

Tới lúc đó tôi nhận thức rằng họ đã luôn gọi tên đứa bé là Michelle. Khi tôi bảo với Tina rằng chúng tôi đã chọn cái tên Michelle lâu lắm rồi, cô ấy mỉm cười và nắm lấy tay tôi. "Chị sẽ thật sự yêu thương đứa bé phải không?"

 

"Hơn cả chính cuộc sống của tôi". Tôi hứa.

 

Đó là tất cả những gì cô ta cần. Sự căng thẳng đã lắng xuống và chúng tôi nhanh chóng xem hình và phim ảnh của đứa bé.

 

Những ngày đầu đời của con bé thật đau buồn: Con bé đã bị tách khỏi mẹ của mình sau khi sanh, có chất ma túy trong cơ thể bé xíu của con bé. Nhưng thực tế là chín tháng đầu đời của Michelle đã được sự phù hộ che chở. Cô bé được sự yêu thương của ba người mẹ. Một người mẹ sinh ra bé, một người mẹ cho bé một mái ấm thương yêu, và người thứ ba là tôi sẽ đem đến cho bé tình thương và trách nhiệm suốt đời của một người mẹ.

 

Đã bao nhiêu năm tôi khóc trong đau khổ, tự hỏi tại sao chúng tôi đã bị từ chối có một đứa con mà chúng tôi đã hết lòng mong cầu. Và mười hai năm trôi qua, tôi ngạc nhiên, ba cuộc đời của ba người mẹ nối tiếp nhau đã mang chúng tôi đến với nhau để cùng yêu thương một bé gái nhỏ.

 

Cô con gái nhỏ bé đã kết nối những tấm lòng của ba người phụ nữ bằng mối liên kết đặc biệt của tình mẹ, không bị giới hạn chỉ là người mang bầu và sinh ra, thay vào đó được kết nối bởi những ước mơ cho tương lai của Michelle. Mối liên kết không giới hạn và còn nhiều năm để chúc mừng Ngày Vĩnh Cửu của cô bé.



"Three Moms - One Heart", Mary Kathryn Lay. Chicken Soup for the Soul Celebrating Mothers and Daughters, 2007, Jack Canfiled, Mark Victor Hansen, Dorothy Firman, Julie Firman, Frances Firman Salorio, Health Communications, Florida, USA.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/08/201918:12(Xem: 1719)
Tháng bảy mưa không tạnh giọt Ngâu Buồn cho đôi lứa phải vương sầu Ngưu Lang nuối tiếc tình nồng cuối Chức Nữ hoài mơ mộng thắm đầu
16/08/201917:49(Xem: 1365)
Một năm thấm thoắt trôi qua Vu lan báo hiếu tràn về trong con Hôm nay bông trắng cài lên Thay bằng bông đỏ năm nào con đeo
16/08/201916:05(Xem: 2008)
Lễ Vu Lan PL 2563 (2019) tại Tổ Đình Minh Quang, Sydney (Thứ Năm, Rằm Tháng 7 năm Kỷ Hợi, 15-8-2019)
15/08/201921:53(Xem: 902)
Chú Nguyên Thọ thân kính, Hôm nay, ở chùa Làng chúng con đang chuẩn bị Lễ Vu Lan và làm Bông Hồng Cài Áo cho lễ Báo Hiếu Mẹ. Chúng con là thế hệ G-3, G-4 vẫn thường thắc mắc rằng: Ngài Mục Kiền Liên là một vị đại đệ tử và đệ nhất thần thông của Đức Phật. Ngài cũng là đứa con chí hiếu đã cứu Mẹ mình ra khỏi địa ngục. Nhưng rồi cuối đời vẫn bị bọn cướp giết chết phanh thây khi Đức Phật đang còn tại thế. Như vậy là Phật không ĐỘ cho đệ tử của mình sao anh? Nhắc đến đây con lại vừa buồn cười vừa xót xa khi cái bài hát “Sao Phật độ ta mà không độ Nàng” ngày nào cũng nghe hát đủ kiểu trên đài, TV, online.
13/08/201908:45(Xem: 1500)
Sáng nay con về… không thấy mẹ, Biết mẹ con quang gánh phiên chợ xa, Lòng con vui, thể nào cũng có quà, Nhưng đỏ mắt, nghĩ đường xa thương mẹ.
13/08/201906:57(Xem: 1500)
Ra đi... "cải tạo" suốt ba năm... (1) Cái giá "H.O." rất khó khăn Bác Sĩ thanh niên, trai thế hệ Kỹ Sư, nữ phái, gái cô Hằng
12/08/201915:22(Xem: 1713)
Sông quê man mác hơi thu Đồng mông quạnh bủa hoang vu bóng chiều Cánh cò đo vạt cô liêu Gió quơ gãy sợi khói phiêu lãng buồn..! Cành đau lá xuống lệ tuôn Cây trơ tàn tạ sâu non bàng hoàng Gọi mùa lũ đập mưa chan Tội bầy chiền chiện vút van không nhà!
12/08/201908:53(Xem: 770)
Là người xuất gia cắt ái từ thân, xuất gia học đạo, thường bị người đời chê trách là không hiếu thuận, đây chẳng qua vì người thế gian hiểu sai nhầm về người xuất gia, cho rằng người xuất giabỏ gia đình không chăm sóc cha mẹ. Thật ra, loài chim mà còn hiếu thảo biết mớm mồi lại mẹ khi được cho ăn, cừu còn biết cảm ân quỳ tạ khi bú sửa mẹ. Người xuất gia là thầy của Thiên nhân, sao không hiếu thuận được nhỉ? Nếu như người xuất gia thật sự là không hiếu thuận, há nào chẳng bằng con chim, con cừu sao? Vậy thì nói gì đến tự lợi lợi tha, độ mình độ người?