Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Ba Người Mẹ - Một Tấm Lòng

07/08/201813:34(Xem: 1273)
Ba Người Mẹ - Một Tấm Lòng

threemoms


Ba Người Mẹ - Một Tấm Lòng


Nguyên tác: Mary Kathryn Lay

Việt dịch: Quảng Tịnh Kim Phương



Tình Mẹ thật bình an. Đó là tình cảm không cần mong cầu, không cần đền đáp. (Erich Fromm)
 

Gần đây gia đình chúng tôi ăn mừng Ngày Vĩnh Cửu thứ mười ba của con gái chúng tôi, cái ngày mà chúng tôi đứng trước tòa và đã hứa với quan tòa rằng chúng tôi sẽ yêu thương và chăm sóc con gái của chúng tôi mãi mãi. Bất luận những gì chúng tôi hứa với quan tòa hay bất cứ ai đã hiện diện trong tòa, chúng tôi thuộc về nhau như cha mẹ và con gái, thậm chí không có những ràng buộc luật pháp nhận con nuôi.

 

Gần mười lăm năm trước, chúng tôi đã bắt đầu hành trình làm cha mẹ, không phải theo cách  mà tôi đã tưởng tượng lâu xa về trước, khi tôi đứng bên cạnh Richard trước bàn thờ và tưởng tượng về tương lai cùng nhau. Tuy nhiên, kết quả của những thủ tục giấy tờ, những giờ học lớp hướng dẫn dành cho cha mẹ, viếng thăm nhà, phỏng vấn, những lúc chờ đợi căng thẳng là sự chiến thắng.

 

Michelle đã bước vào cuộc sống chúng tôi vào giữa tháng mười một và mọi thứ đều thay đổi. Đã mười hai năm trôi qua chúng tôi đã cầu nguyện để có đứa con của riêng mình. Richard và tôi biết rằng chúng tôi đã mong ước có một đứa con ngay giây phút quyết định đám cưới. Hoạch định của chúng tôi là có hai con và xin một đứa con nuôi. Phần thứ hai ước mơ của chúng tôi đã thành hiện thực và làm lu mờ sự mất mát của phần đầu.

 

Chỉ trong vòng vài tuần sau khi nhận cú điện thoại báo rằng một bé gái chín tháng đang chờ chúng tôi, chúng tôi đã đến nhà mẹ nuôi của đứa bé. Tôi đã không chuẩn bị trước là sẽ cảm giác như thế nào khi bé gái ngồi vào lòng của mình. Tên của con bé là Gayle Michelle. Richard và tôi đã chọn cái tên Micheal và Michelle lâu lắm rồi cho tên con đầu lòng của mình. Tôi hy vọng con bé có thể quen dần với tên mới, chúng tôi có ý định gọi bé là Michelle.

 

"Con bé thật xinh đẹp." Tôi nói.

 

Tina, người mẹ nuôi của con bé, mỉm cười cũng giống như tôi đã từng thấy mẹ tôi mỉm cười với niềm tự hào. Cô ta kể cho tôi nghe con bé thông minh và thân thiện như thế nào. Điều đó tôi có thể thấy được.

 

"Đứa bé thật tuyệt vời. Tôi mong đón con bé về nhà quá!" Tôi nói nhanh.

 

Người phụ nữ, người đã nuôi nấng con gái tôi tám tháng đầu mới chào đời, nhìn chằm chằm vào tôi, nụ cười chợt tắt và tôi thấy thái độ cô ta thay đổi. Cô ta bất ngờ đứng dậy và cho tôi biết cô có một thùng quần áo và đồ chơi mà chúng tôi có thể đem về.

 

Tôi nhận ra Tina thật khó lòng để xa đứa bé. Và tôi nhận ra mình cũng sợ hãi đến chừng nào. Không biết Michelle có thích gia đình mới không? Đứa bé sẽ yêu thích hay sợ hãi chúng tôi? Tôi muốn khóc. Tôi quay người hướng về Tina và thấy cô ta đang khóc.

 

Tôi khẽ nói: "Đứa bé giống như con của tôi vậy".

 

Chúng tôi đứng ở cửa phòng đứa bé, cùng nhau quan sát phòng. Tôi tự hỏi phải chăng cô ấy không hài lòng về tôi. Tôi ngạc nhiên khi thấy phòng trang trí hình những con ngựa gỗ chạy vòng vòng và tôi cho cô ta biết là phòng đứa bé chúng tôi cũng đã trang trí tương tự.

 

Tina cất lời: "Michelle sẽ cảm thấy như ở nhà".

 

Tới lúc đó tôi nhận thức rằng họ đã luôn gọi tên đứa bé là Michelle. Khi tôi bảo với Tina rằng chúng tôi đã chọn cái tên Michelle lâu lắm rồi, cô ấy mỉm cười và nắm lấy tay tôi. "Chị sẽ thật sự yêu thương đứa bé phải không?"

 

"Hơn cả chính cuộc sống của tôi". Tôi hứa.

 

Đó là tất cả những gì cô ta cần. Sự căng thẳng đã lắng xuống và chúng tôi nhanh chóng xem hình và phim ảnh của đứa bé.

 

Những ngày đầu đời của con bé thật đau buồn: Con bé đã bị tách khỏi mẹ của mình sau khi sanh, có chất ma túy trong cơ thể bé xíu của con bé. Nhưng thực tế là chín tháng đầu đời của Michelle đã được sự phù hộ che chở. Cô bé được sự yêu thương của ba người mẹ. Một người mẹ sinh ra bé, một người mẹ cho bé một mái ấm thương yêu, và người thứ ba là tôi sẽ đem đến cho bé tình thương và trách nhiệm suốt đời của một người mẹ.

 

Đã bao nhiêu năm tôi khóc trong đau khổ, tự hỏi tại sao chúng tôi đã bị từ chối có một đứa con mà chúng tôi đã hết lòng mong cầu. Và mười hai năm trôi qua, tôi ngạc nhiên, ba cuộc đời của ba người mẹ nối tiếp nhau đã mang chúng tôi đến với nhau để cùng yêu thương một bé gái nhỏ.

 

Cô con gái nhỏ bé đã kết nối những tấm lòng của ba người phụ nữ bằng mối liên kết đặc biệt của tình mẹ, không bị giới hạn chỉ là người mang bầu và sinh ra, thay vào đó được kết nối bởi những ước mơ cho tương lai của Michelle. Mối liên kết không giới hạn và còn nhiều năm để chúc mừng Ngày Vĩnh Cửu của cô bé.



"Three Moms - One Heart", Mary Kathryn Lay. Chicken Soup for the Soul Celebrating Mothers and Daughters, 2007, Jack Canfiled, Mark Victor Hansen, Dorothy Firman, Julie Firman, Frances Firman Salorio, Health Communications, Florida, USA.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/08/201008:24(Xem: 1260)
Mỗi năm đến ngày rằm tháng bảy Âm lịch, toàn thể Phật tử Việt Nam chúng ta và Phật tử khắp năm châu đều tổ chức long trọng lễ Vu Lan, cúng dường Phật và chúng Tăng, dựa vào uy lực và Giới đức của đức Phật và chúng Tăng, cầu nguyện cho cha mẹ đang còn sống được an lạc và cha mẹ đã quá cố được siêu thăng cõi Tịnh Độ.
06/08/201002:55(Xem: 2578)
Nghi thức Bông Hồng Cài Áo trong dịp lễ Vu Lan (rằm tháng 7 Âm lịch) là một nghi thức đặc biệt của Phật Giáo Việt Nam. Càng đặc biệt hơn, nghi thức này do giới Phật tử trẻ tuổi tại miền Nam đưa vào Phật Giáo từ hơn 40 năm về trước. Sau đó không lâu. nó đã trở thành một nghi thức có tính cách truyền thống trong lễ Vu Lan. Gần đây, tuy có một số người như TT Vân Đàm (Tu viện Pháp Vương, Fairfax, Virginia) hay Cư sĩ Bình Anson (Chủ tịch Hội Phật Giáo Tây Úc) đặt vấn đề về việc lễ Bông Hồng Cài Áo có phù hợp với nghi thức Vu Lan của Phật Giáo hay không, cho tới nay nó này vẫn là một trong những nghi thức không thể thiếu của lễ Vu Lan tại hải ngoại.
06/08/201002:37(Xem: 1619)
Ta từng nghe lời tạc như vầy: Một thuở nọ Thế-tôn an-trụ Xá-vệ thành Kỳ-thụ viên trung, Mục-liên mới đặng lục-thông, Muốn cho cha mẹ khỏi vòng trầm-luân. Công dưỡng-dục thâm-ân dốc trả, Nghĩa sanh thành đạo cả mong đền, Làm con hiếu-hạnh vi tiên,
04/08/201008:26(Xem: 2587)
Đối với đa số, cái chết thường được quan niệm như một vách ngăn giữa hai thế giới: người mất–kẻ còn, hay cõi âm và dương thế. Trong cái nhìn của đạo Phật, cái chết được xem là một phần tự nhiên của cuộc sống. Trước sự ra đi của người thân, nhiều người thường rất đau buồn, đôi khi quên đi những sự chăm sóc và giúp đở cho người đã khuất một cách thiết thực và ý nghĩa. Nhân mùa Vu Lan–Báo hiếu PL.2546-2002, NSGN giới thiệu cùng bạn đọc về lời của một người ở thế giới bên kia, nguyên giáo sư Đại Học Y Khoa Geneve (Thụy Sĩ) với các con của ông, và vài gợi ý về phương pháp chăm sóc, giúp đở người thân trong tình trạng đặc biệt: ốm đau nặng hoặc lâm chung...