Hai Vị Bồ Tát

01/08/201407:04(Xem: 6582)
Hai Vị Bồ Tát
cha me-2

Hai Vị Bồ Tát
Chân Tâm



 
Đức Phật đã nói chẳng có tình yêu thương nào lớn bằng tình yêu thương của một người mẹ dành cho con, và kêu gọi đệ tử của ngài hãy yêu thương tất cả chúng sinh như một người mẹ yêu đứa con của mình vậy! Ta mang danh là đệ tử Phật, là con Phật hằng ngày thề nguyện yêu thương tất cả sinh, nhưng hãy nhìn thật sâu sắc tình yêu thương ấy, ta phải yêu thương được cha mẹ ta trước mới yêu anh chị, yêu họ hàng, bạn bè, làng xóm, yêu đến đất nước được...đừng suy nghĩ đâu xa, đừng nói lời xáo rỗng, hãy thực hiện nó bằng cách thể hiện đạo hiếu của một người con đối với cha mẹ, đối với 2 vị bồ tát sống yêu thương, hy sinh cho chúng ta hết mực, như vậy ta mới xứng đáng là một người đệ tử, 1 người con Phật đúng nghĩa!

Nói đến công lao của cha mẹ chúng ta thường hay nghĩ đến câu ca dao: 

"Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con"

Câu ca dao đã quá quen thuộc đối với tất cả chúng ta, hầu như ai cũng thuộc lòng ngay từ thuở bé, cho đến khi rời khỏi cõi đời này khó có ai có thể quên được câu ca dao ấy. Thế nhưng đã bao giờ chúng ta thật sự hiểu sâu về công Cha nghĩa Mẹ? tại sao lại được gọi là như núi Thái Sơn,như nước trong nguồn chảy ra? Chúng ta thường mắc căn bệnh hiểu cạn cợt, suy nghĩ cạn cợt, hời hợt để rồi chẳng hiểu thật đúng ý nghĩa to lớn ấy.

Xin phân tích 1 chút để chúng ta thấy được Núi Thái Sơn Và Nước Trong nguồn ấy cao cả và to lớn như thế nào.! Từ bé cho đến lúc lớn lên chúng ta thường mặc nhiên suy nghĩ một điều đơn giản cha mẹ đã sinh ta phải cho ta ăn, nuôi ta lớn, đưa ta đến trường lớp học tập, cho đến khi dựng vợ gả chồng...là điều đương nhiên cho nên ta ít nhìn khi thấy hết được công cha nghĩa mẹ trong từng khoảng khắc cuộc sống.

Chúng ta hãy thử nghĩ xem, nếu một lúc nào đó ta đang chạy trên đường vắng bỗng nhiên xe bị hư, khi đó trong túi chẳng còn đủ tiền để sửa xe, bỗng nhiên có 1 người lạ đến ân cần hỏi han, còn giúp cho ta ít tiền để sửa xe mà không đòi hỏi gì, thì có lẽ ta ghi nhớ công ơn ấy suốt cuộc đời không quên! Hay một lúc xa cơ nào đó, ta bơ vơ không nơi nương tựa, làm ăn thất bại, bỗng nhiên có 1 gia đình, hay một người bạn, cưu mang giúp đỡ ta suốt những ngày tháng đó, nuôi ta ăn, lo cho ta chỗ nghĩ ngơi chu đáo có lẽ công ơn ấy cũng đủ làm ta khắc cốt ghi tâm mong có ngày báo đáp...!

Bây giờ nhìn lại những gì Cha Mẹ đã làm cho ta thì có lẽ những ơn nghĩa kia chỉ như hòn đa nhỏ so với núi Thái Sơn, hố nước nhỏ so với nước trong nguồn mà bấy lâu nay ta chẳng biết. Khi ta còn trong bụng mẹ, cha mẹ nâng niu yêu thương, mang ta nặng trĩu trên người 9 tháng 10 ngày như thế nhưng mẹ nào có nhăn nhó, phiền hà. Đến khi sinh ra trong đau đớn tột độ, rứt từng khúc ruột, nhưng mẹ cha đâu có than trách mà thay vào đó ôm hôn ta trong niềm vui sướng hạnh phúc. Rồi khi ngủ, mỗi khi đái dầm ta đâu có biết cha mẹ lại nằm vào chỗ ướt ấy để ta được nằm chỗ khô ráo, vì mong cho con có được giấc ngủ an lành.

Cứ thế ta lớn lên trong tình yêu thương, bảo bọc của cha mẹ, mẹ cha hằng ngày phải làm lụm tảo tầng 1 nắng hai sương ngoài đồng ruộng, cũng chỉ mong đem đến cho ta cuộc sống tốt đẹp hơn...
trong khi ta vô tư lo ăn chơi vui vầy với bạn bè...thôn xóm. Cả cuộc đời, cả một đời cha mẹ chỉ dành tình thương lo lắng, nuôi nấng và mong cho chúng ta thành người...đối với một người mà hy sinh cả một cuộc đời vì ta như vậy công ơn ấy có đáng vì như núi Thái Sơn, như nước trong nguồn hay không?

Vậy mà nhìn lại và suy xét kỹ chúng ta sẽ thấy trong cuộc sống hằng ngày chúng ta có rất nhiều lỗi với cha mẹ, còn tức giận, còn nặng lời, còn dằn dỗi mỗi khi không hài lòng hay chê cha mẹ nghèo khó không được như người khác... người đã hay sinh, dành cả cuộc đời cho chúng ta liệu có đáng được đối xử như vậy? cha mẹ chúng ta xứng đáng có được nhiều hơn thế, xứng đáng có được sự yêu thương, chiều chuộng hơn một anh chàng, hay cô nàng lạ hoắc nào đó chưa nuôi chúng ta được một ngày, ân cần chu đáo lo cho chúng ta một bữa cơm...!

Mùa Vu Lan này chúng ta hãy cùng thể hiện đạo hiếu bằng những việc làm công đức, những lời yêu thương, những chăm sóc ân cần chu đáo đối với cha mẹ, đừng để cha mẹ phải buồn vì ta thêm 1 lần nào nữa, hãy trở thành một con người tốt, tu tập để đạo đức chúng ta ngày càng tăng trưởng trở thành con người thánh thiện, làm một người có ích cho xã hội, đem công đức ấy hồi hướng cho cha mẹ chúng ta được khỏe mạnh, được nương nhờ Phật Pháp quy y tam bảo! đó mới thật là một người con có hiếu xứng đáng để noi theo tấm gương cao vời của ngài Mục Kiền Liên Bồ Tát!

- Chân Tâm-
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6601)
Bên cạnh chùa có một dòng sông, ngày xưa tôi còn nhỏ con sông rất nhỏ, có thể gọi là con suối. Bắt qua suối là chiếc cầu bằng tre, chông chênh lắt lẻo. Thỉnh thoảng tôi đi qua phía bên kia suối trên chiếc cầu tre gập ghềnh, đung đưa như chiếc võng để qua bên kia buôn làng đồng bào Thượng mua bí ngô,bắp ,măng le, về ăn.
10/04/2013(Xem: 7197)
Một con người xuất khẩu thành thơ, đi mua chịu rượu và đồ nhậu, ghi vào sổ nợ cũng ghi bằng thơ, viết văn và làm thơ với một tốc độ kinh hồn, ông để lại cho nền văn học Việt Nam một số lượng tác phẩm đồ sộ, giá trị. Vậy mà số phận thật hẩm hiu, ông có vợ, có người yêu nhưng không tìm thấy hạnh phúc, ông chia tay với vợ, với người yêu và giong ruỗi đi tìm, đi tìm giai nhân khắp bốn phương trời, tìm trong mộng, trong thi ca và trong cả những ngôi chùa mà ông có duyên đến và được đón nhận, không mặn nồng nhưng vẫn không lạt lẽo.
10/04/2013(Xem: 6278)
Con không thể nào tin rằng mẹ đang muốn con đi làm với mẹ -- Đang là mùa hè, con không phải đi học, và thậm chí chỉ mới 7 giờ sáng! Mẹ, mẹ nghĩ sao vậy? Con biết là tính con cũng hay phá lệ và có những vấn đề trục trặc, nhưng con chỉ mới 14 tuổi thôi!.......
10/04/2013(Xem: 6934)
Giải trừ cái khổ bị treo ngược vừa là ý nghĩa thâm diệu của Vu Lan nhưng cũng vừa là sứ mệnh thiêng liêng trọng đại của hàng đệ tử đức Như Lai. Mùa Vu Lan là mùa báo hiếu. Báo hiếu chỉ có ý nghĩa đích thực khi đại nguyện cứu khổ độ sanh được thể hiện trọn vẹn, bởi thế, ở đâu có khổ đau, ở đó cần đến năng lực từ bi cứu độ.
10/04/2013(Xem: 5835)
Đạo Phật là đạo như thật, người Phật tử tôn trọng sự thật, và sống đúng theo tinh thần sự thật ấy. Mùa hiếu hạnh lại trở về với người con Phật ở khắp quốc độ Ta Bà này, ai mà không có ông bà cha mẹ sanh thành dưỡng dục cho ta nên vóc nên hình, góp mặt với đời xây dựng tương lai kiến tạo nếp sống gia đình lành mạnh an lạc.
10/04/2013(Xem: 6289)
Nắng đã lên cao khi gã tới ven sông. Dọc theo con nước, hàng phượng tím rủ bóng êm đềm, thả rơi trong gió những cánh hoa tím nhạt, điểm lấm tấm trên viền cỏ xanh. Trời trong vắt, chan hòa nắng vàng và lãng đãng mây xanh.
10/04/2013(Xem: 7102)
Làng tôi nghèo. Cả nhà đều nương vào nghề nông để sống. Ấy vậy mà vui , vui nhất là được ăn những hạt gạo trắng trong do tự làm ra, ngát thơm hương lúa. Tôi còn nhớ mỗi bửa cơm chiều , chính mẹ là người xới từng hạt cơm cho cả gia đình. Tuy không thịnh soạn như những món mỹ vị cao lương , nhưng cây cải , cọng rau cũng đủ ấm tình quê chất phác.
10/04/2013(Xem: 5686)
Kinh điển nhà Phật thường nói lòng từ bi của Phật và các vị bồ-tát đối với chúng sinh giống như lòng thương của cha mẹ đối với con cái. Nói ngắn gọn, Phật thương chúng sinh như cha mẹ thương con. Chúng ta được Phật thương như con, và muốn học theo con đường của ngài, nên được gọi là con Phật. Con Phật, muốn được như Phật, phải chuyên tu giới, định, huệ, phá được ngã chấp, pháp chấp, dứt trừ các phiền não, xa lìa mọi mộng tưởng điên đảo, đạt đến trạng thái tịch tĩnh, ái diệt, vô tham…
10/04/2013(Xem: 8424)
Đạo Phật có sứ mạng mang ánh sáng và tình thương đến cho muôn loài. Ánh sáng lung linh của tinh tú, chói lọi của mặt trời, hay u huyền của vầng trăng có thể giúp cho vạn hữu thoát khỏi mọi phiền tạp, mò mẫm, tối tăm và u ám của cuộc đời. Ánh sáng của chánh pháp, của tình thương có thể giúp cho muôn loài sống an vui tự tại, xua tan tất cả mọi bóng tối của si mê lầm lạc. Ánh sáng và tình thương là hai sự trạng vô cùng rạng rỡ và hoạt dụng trong nguồn sống của đạo Phật.