Vu Lan tặng mẹ

27/05/201116:35(Xem: 6544)
Vu Lan tặng mẹ
me-con-02


VU LAN TẶNG MẸ
Bài của Hoàng Phước Đại 

Diễn đọc: Tâm Tự Tại

 

Vu Lan hay còn gọi mùa báo hiếu, được tổ chức từ ngày mùng 8 đến ngày rằm tháng 7 âm lịch, cầu nguyện cho cha mẹ đã mất được vãng sanh cực lạc. Vu Lan còn là dịp để những người may mắn còn cha còn mẹ, thực hành sống thương yêu cha mẹ mình hơn nữa.

Vu Lan là đọc theo âm tiếng Pali chữ Uilambana, có nghĩa là cứu vớt những người đau khổ.

Lễ Vu Lan chính thức được tổ chức vào ngày 14, 15 âm lịch. Các Phật tử dâng phẩm vật, cúng dường tăng, nhờ thần lực bất khả tư nghị của Phật, của Pháp, của Tăng, hồi hướng công đức để cha mẹ được sống trong cực lạc. Vu Lan diễn ra vào dịp tự tứ, bởi vì sau ba tháng an cư, chư tăng thông qua tu tập giới luật, thọ trì, sám hối truớc đại chúng, có đầy đủ giới pháp thanh tịnh, tạo thành uy lực cứu độ cha mẹ chúng ta.

Vu Lan, chùa nào cũng chuẩn bị bông hồng để tặng. Ngày đó vào chùa lễ Phật, nếu may mắn còn mẹ, bạn sẽ được gắn một hoa hồng lên áo. Nếu như không may, mẹ không còn nữa, bạn sẽ được gắn một bông hoa trắng. Những bông hoa trắng khi cài lên ngực áo, hình như cả người tặng và người nhận đều không vui. Nét mặt của cả hai đều có cái gì đó buồn bã lắm. Buồn bã vì đã mồ côi mẹ.

Tôi may mắn là tôi vẫn còn mẹ. Để mỗi khi đi làm về tôi được hỏi “Mẹ khoẻ không?” Rồi được nghe mẹ trả lời “Mẹ khoẻ”. Đối với tôi đó là điều may mắn và hạnh phúc. Hạnh phúc trong hiện tại mà tôi phải nâng niu và quý trọng.

Nói như vậy mới biết ý nghĩa sự có mặt cha, mẹ mình trong cuộc đời. “Mồ côi tội lắm ai ơi” Cái tội này khi mất cha, mất mẹ mình mới thấm thía, mới thấu hiểu. Mồ côi, không chỉ đói cơm, khát nước, mà còn đói khát tình cảm.

Phía sau những bức ảnh chụp anh em tôi lúc nhỏ, mẹ thường ghi những lời kỉ niệm với mốc thời gian tính bằng tuần, bằng tháng tuổi con của mẹ. Khi có tuổi, mỗi lần rỗi rãi, hoặc lễ tết, mẹ lại nhẩm tính tuổi từng đứa một. Riêng tôi, bị mẹ đếm tuổi nhiều nhất. Đơn giản vì tôi chưa lập gia đình nên làm mẹ lo lắng.

Mẹ hãnh diện vì con mẹ nay đã trưởng thành. Nhưng dù có lớn khôn, bao nhiêu, tôi vẫn là con khờ dại của mẹ. Tôi vẫn cần sự chở che, nương tựa vào mẹ. Là nơi tôi quay về để chia sẽ những nỗi buồn tôi gặp phải.

Nuôi con, mẹ không chỉ tính từng tháng từng ngày, mà còn phải chịu bao khó khăn gian khổ. “Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn”.

Tôi nhớ hồi tôi khoảng 7, 8 tuổi gì đó. Thời đó kinh tế khó khăn cả nhà chỉ có mỗi cái cái mền. Gọi là mền vì nó dùng để đắp chứ thật ra nó rất mỏng. Mùa đông, cái lạnh thấu xương. Đêm lạnh, mẹ tôi nhường mền đắp cho các anh em tôi. Mẹ ôm các con mẹ vào lòng để sưởi ấm mà lưng mẹ lại lạnh cóng.

Cơm ăn cũng vậy. Cả nhà xoay quần bên tô cơm thật to, mẹ đút cho từng đứa một. Cứ như vậy cho đến khi hết tô cơm. Thời đó, mọi gia đình đều thiếu gạo phải chạy ăn từng bữa. Nhiều bữa thiếu cơm, mẹ chẳng có gì trong bụng. Dẫu rằng mẹ tôi là người cần ăn nhiều nhất, vì mẹ phải ăn để lấy sức đi làm nuôi chúng tôi.

Đến tuổi đi học, anh em tôi được mẹ tự tay dẫn đến trường mỗi sáng. Giờ ra chơi những lúc rảnh mẹ lại đứng ở ngoài cổng nhìn vào xem các con của mẹ ra sao.

Cuộc sống như vậy cứ trôi đi theo năm tháng. Tuổi thơ anh em tôi hồn nhiên, bởi có sự yêu thương của mẹ. Mồ côi cha lúc 7 tuổi, nhưng nhờ sự yêu thương chăm sóc của mẹ nên tôi không phải chịu cảnh “Lót lá mà nằm”

Tình yêu thương của mẹ đối với anh em tôi là vậy. Phận làm con, tôi đã làm gì để báo hiếu mẹ khi mẹ còn sống.

Trong tác phẩm Bông hồng cài áo, thầy Nhất Hạnh khuyên thực hành yêu thương với mẹ. Lời khuyên rất đơn giản, nhưng có lẽ do đơn giản nên ít ai làm. Đó là hãy ngồi thật lâu bên mẹ mình rồi cầm tay mà nói “mẹ biết không, con yêu mẹ”

Nếu mình thấy gượng gạo, không tự nhiên khi phải nói như vậy, thì chỉ cần nói hôm nay mẹ khoẻ không? mẹ khát nước không, con đem nước mẹ uống. Chỉ cần có vậy, mẹ mình chẳng còn rầy la, buồn phiền với mình nữa. Cho dù trước đây mình đã làm điều gì đó không phải với mẹ.

Rồi hãy ngồi lặng im và nhìn thật kỹ mẹ để cảm nhận hạnh phúc vì mẹ mình vẫn còn sống với mình. Đó là hạnh phúc trong hiện tại. Hạnh phúc khi được mẹ chăm lo cho chúng ta. Khi đã làm được điều đơn giản như vậy, mình đã làm một điều gì đó vui lòng mẹ, nói cao hơn nữa đó là báo hiếu mẹ mình.

Trong cuộc đời, phận làm con có báo hiếu cả đời, có dời sao lấp biển cũng không báo hiếu hết được công lao sinh thành của mẹ. Vì tình nghĩa mẹ ví như nước trong nguồn. Nước trong nguồn thì không bao giờ cạn, vì vậy các bạn và tôi cứ yên tâm báo hiếu bằng những gì hiện có. Không cần phải đợi có nhiều tiền để mua sắm những vật dụng mẹ thích mới gọi là báo hiếu. Mẹ mặc áo quần đẹp của ta mua, nhưng sớm chiều không thăm viếng hỏi han mẹ thì rõ ràng mẹ vẫn chưa được hạnh phúc lắm.

Vậy những gì chúng ta làm là ngày đêm luôn nhớ mong về mẹ. Hãy nghĩ về mẹ của chúng ta từng giây phút như mẹ đã nghĩ đến ta khi ta còn bé vậy. Có vậy thì tình thương đó mới biểu hiện thành hành động cho dù đó là hành động đền đáp bằng vật chất hay tinh thần.

Theo tinh thần nhà Phật, để cha mẹ được an vui, ngoài việc báo hiếu như trên. Nhà Phật còn dạy chúng ta phải thực hiện ngũ giới. Vì có giữ ngũ giới, con người chúng ta mới có chính kiến trong suy nghĩ và hành động. Mỗi khi có chính kiến thì sẽ có cái nhìn trí tuệ, thực hành chánh đạo, làm những việc đúng, xa rời việc ác. Đó chính là ý nguyện, là lời dạy của mẹ chúng ta. Làm theo đó là báo hiếu mẹ vậy./.

Đồng An, Chùa Bửu Minh

Source: thuvienhoasen
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/08/2025(Xem: 2103)
Dù ở phương trời nào, xứ sở nào thì con vẫn là con của Mẹ, của Cha. Đã là người, bất kể nam hay nữ, màu da nào hay tôn giáo nào, thì con vẫn là con, đang mang ơn trời cao biển rộng của Cha Mẹ. Người biết công ơn Cha Mẹ là tự tìm cách báo ơn. Người không biết ơn và báo ơn Cha Mẹ là người bất hiếu. Với Cha Mẹ mà đã bất hiếu thì đối với chúng sanh, xã hội lại cũng bất nhân.
08/08/2025(Xem: 2404)
Mang ý niệm ngậm ngùi, nhìn xa xa về ngoài không gian đất trời vô tận, tất cả những hình tượng trước mắt, cái có thể thấy được, trời thét, sấm chớp, cây cối, chiếc lá vàng, bụi bậm, đường đi, con chim, vầng mây trắng bay, mây đổi màu... Cái thấy viễn vọng, cái nghe vô tận của con người. Rồi đến những tiếng biết nghe như lá hoa vươn mình đang thì thầm trong gió! Những tiếng rên của những con thạch sùng! Con dế mèn! Những âm động lao xao đông đảo của nhiều họ thú, họ mối, họ kiến, họ giun trùn...hòa cùng với cái khí lạnh tê tái hắt hiu trong mùa tiết thu, đông! Với bao sắc màu ảm đạm đều chìm trong bối cảnh đìu hiu.
02/08/2025(Xem: 2236)
~ Một bài viết để thương nhớ, để thức tỉnh, và để biết ơn… Một lời nhắc trong mùa Vu Lan cho những ai còn may mắn được gọi hai tiếng “Cha Mẹ” ~ “Ơn cha mẹ sâu như biển trời, Dẫu đi trọn kiếp, trả chưa vơi một phần.” Trong cõi nhân gian mênh mông này, giữa bao la những thứ đổi thay, vật vờ theo dòng đời trôi nổi, chỉ có tình yêu thương của cha mẹ là vĩnh cửu, là một ngọn hải đăng soi sáng cuộc đời con, là chiếc bóng dịu dàng theo suốt hành trình trưởng thành của mỗi người con. Chúng ta, những đứa trẻ từng nép vào vòng tay mẹ khi hoảng sợ, từng nhảy lên vai cha cười giòn tan giữa tuổi thơ; rồi một ngày lớn lên, rời xa mái nhà, mang theo ước mơ, hoài bão, tham vọng, và cả những toan tính mưu sinh. Ta mải mê bận rộn, mải mê với đời mà quên mất rằng, nơi quê nhà, vẫn còn hai con người lặng lẽ dõi theo, chờ đợi, chỉ mong một tiếng gọi thân quen từ con: “Cha ơi, Mẹ ơi…”
30/07/2025(Xem: 3386)
Tháng Bảy về, lòng con bồi hồi, Ơn cha mẹ, biển trời mênh mông Công cha nghĩa mẹ, xin ghi tạc, Báo hiếu vuông tròn, ước nguyện mong Đạo tràng Tu Viện Quảng Đức sẽ long trọng tổ chức Lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 31/08/2025, nhằm ngày Mùng 9 tháng 7 âm lịch Ất Tỵ. Thay mặt đạo tràng Tu Viện Quảng Đức, trân trọng kính mời quý ân nhân, quý thân hữu đồng hương Phật tử xa gần nhín chút thời gian quí báu, đồng về tham dự góp phần cầu nguyện chung trong ngày Lễ Báo Hiếu Tổ tiên, Ông bà, Cha Mẹ. Kính chúc quý vị cùng gia quyến luôn được an lành trong ánh hào quang của Chư Phật. Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát, Tác Đại Chứng Minh. Trân Trọng Kính Mời. Viện Chủ HT. Thích Thông Mẫn Trụ Trì TT. Thích Nguyên Tạng
26/06/2025(Xem: 3197)
Nếu không có linh hồn, thì địa ngục có hay không? Ngạ Quỷ là ai ? Nhà họ ở đâu ? Họ sống bằng cách nào ? Lễ Vu Lan có phải cũng là lễ cúng cô hồn hay không? Ngày đại lễ Vu Lan có phần cúng Mông Sơn Thí Thực, người hay đi chùa chỉ nghe nói cúng Mông Sơn, mà ít nghe nói cúng thí. Vậy Mông Sơn Thí Thực, bốn chữ này phải có ý nghĩa gì đặc biệt mà người ta phải dùng?. Một mâm lễ nhỏ, một nồi cháo trắng gọi là cúng cháo. Tại sao phải cúng cháo?
30/05/2025(Xem: 2267)
“Công chúa tóc mây” bộc bạch, phim ca nhạc "Cha" không chỉ là sản phẩm đặc biệt mà em muốn gửi đến cha mẹ nhân mùa Vu Lan, mà còn là món quà tri ân dành tặng những khán giả đã luôn yêu mến và ủng hộ em trong thời gian qua.
03/05/2025(Xem: 2838)
Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba, Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má. Tôi vẫn là một đứa trẻ chưa hề lớn bao giờ, dù cho tuổi đời đã chồng chất đến bạc đầu.
05/02/2025(Xem: 7143)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.