Thông Bạch Vu Lan PL 2559

31/07/201502:14(Xem: 6680)
Thông Bạch Vu Lan PL 2559

 Letterhead_Giao Hoi Uc Chau 2015

 

 

Số 02-05/HĐĐH/HC/TB           PHẬT LỊCH 2559, Sydney ngày 31 tháng 7 năm 2015

 

THÔNG BẠCH VU LAN

của Hòa Thượng Thích Bảo Lạc

Hội Chủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại UĐL-TTL

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính bạch Chư Tôn Thiền Đức,

Kính thưa quý Đồng hương Phật tử, cùng Thiện nam Tín nữ,

 

Vũ trụ vận hành, không gian biến đổi, định luật vô thường cuốn hút đi tất cả các pháp hữu vi giả tạm, vạn vật đổi thay, thăng trầm biến chuyển không ngừng theo dòng sinh diệt diệt sinh. Trăng có khi tròn khi khuyết, người có lúc hợp lúc tan, sinh ly tử biệt, hạnh phúc hôm nay, rồi bất hạnh theo sau, vui buồn đắp đổi, xuyên thấu cung nhịp sắc không không sắc, trong hiện hữu đã nẩy mầm ly tan. Một kiếp người thật ngắn ngủi phù du, chóng vánh, đến lúc cũng phải nhắm mắt buông tay. Thầy Tổ, cha mẹ, anh em, họ hàng thân quyến, vợ chồng, con cháu,... nhân duyên hội ngộ kiếp này có còn tiếp tục mai sau?

 

Đức Phật dạy rằng: “Thân người khó được”, “Phụng hiếu tri ân”, “Dục báo chi đức”. Vậy thì chúng ta phải tận tâm tận lực phụng dưỡng đền đáp công ơn cha mẹ sinh thành. Hạnh phúc thay những ai còn cha mẹ, ông bà, lục thân quyến thuộc đủ đầy, hãy tận hưởng diễm phúc, và biết sống trọn vẹn con hiền cháu thảo. Học theo gương hạnh của Đức Bồ Tát Mục Kiền Liên, chư Bồ Tát Thánh Hiền, chư vị Tổ Sư, hay chư hiếu tử hiền nhân, bởi “Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật”.

 

Đệ tử Phật phải tâm niệm, không phải đợi đến tháng bảy ngày Vu Lan mới tỏ lòng hiếu thảo mà luôn luôn suốt tháng quanh năm, ân cần thiết tha niệm hiếu hai đấng từ thân. Đức Phật từng dạy: “Có hai việc làm cho phàm phu được đại công đức, thành đạt thánh quả, được pháp vị cam lồ, đạt đến vô vi, đó là phụng sự Cha Mẹ”; “Phụ Mẫu tại đường như Phật tại thế”. Ngài còn dạy rõ hơn: “Sinh ra đời không gặp Phật nhưng thờ Cha Mẹ chính là thờ Đức Như Lai”, “Công ơn cha như trời cao, công đức mẹ như đất liền, người con chí hiếu, vai phải cõng cha, vai trái cõng mẹ, phụng dưỡng suốt đời vẫn chưa thể nào đền đáp trong muôn một”. Trường Hạ lần thứ 16 của Giáo Hội được tổ chức tại tự viện Pháp Bảo vừa qua, Bộ Kinh Đại Phương Tiện Phật Báo Ân mà đại chúng trì tụng lễ bái, biểu thị cho chúng ta tận tường 3 điểm chính, đó là: “Hiếu Hạnh”, “Bồ Tát Hạnh”, và “phát Bồ Đề Tâm”. Vì chỉ có như thế mới đền đáp được trọn vẹn công ơn cha mẹ, và thực hành đúng pháp mà Đức Phật chỉ dạy.

 

Mùa Vu Lan Báo Hiếu là mùa tưởng nhớ tri ân, chân thành và hoài niệm ân đức: Ân Chư Phật, Thầy Tổ, Ông Bà Cha Mẹ, Quốc gia Dân tộc, đàn na tín thí và xã hội chúng sinh. Sống niệm ân đức và đáp đền ân đức trở thành truyền thống lâu đời, thể hiện tính nhân bản đạo đức sâu sắc của Phật Giáo, mà tất cả mọi quốc gia Đông Phương nói chung, Việt Nam nói riêng đã thấm nhuần từ hơn 2000 năm trước đến mãi mai sau.

 

Đại Lễ Vu Lan còn gọi Mùa Vu Lan Thắng Hội, được mười phương Chư Phật chứng minh, Chư Bồ Tát Thánh Hiền gia hộ, Chư Tôn giới đức trang nghiêm, muôn phương tám hướng chúng hội nguyện cầu, bất luận Đông Tây quốc nội hải ngoại, không những dành riêng cho ông bà cha mẹ thân bằng quyến thuộc còn hiện tiền phước thọ tăng long, làm lành lánh dữ, tiến tu đạo nghiệp, thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc; nếu đã qua đời siêu sinh tịnh độ, và hồi hướng công đức cầu nguyện chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, vô số sinh linh bị mất mạng bởi chiến tranh, thiên tai, nhân họa, vạn loại cô hồn bất phân chủng tộc quốc gia đều nhờ ơn tế độ, và các tầng địa ngục sẽ được mở ra giải cứu muôn loài. Cho nên Mùa Vu Lan chính là Mùa Lễ Hội của Tình Người và Mùa Lễ Hội của Tâm Linh.

 

Với ý nghĩa vô cùng thiêng liêng trọng đại ấy, ngoài Đức Phật, không một vị giáo chủ nào chỉ dạy tận tường đạo hiếu; và ngoài Phật Giáo ra, không một tôn giáo nào giáo dưỡng thâm sâu tinh tế như thế. Mùa Vu Lan Thắng Hội trong Phật Giáo bao hàm ngày hiếu hạnh mà ngày nay Tây phương đang áp dụng như Mother’s day hay Father’s day.

 

Mùa Vu Lan Báo Hiếu PL 2559 (DL 2015), thay mặt Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội PGVNTNHN tại Úc Đại Lợi – Tân Tây Lan, kính chúc Khánh tuế Hạ lạp Chư Tôn Trưởng Lão, Chư Tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni, trưởng dưỡng đạo lực, trang nghiêm giới thể, thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sinh. Khuyến tấn quý tín đồ Phật tử và thiện nam tín nữ hiếu hạnh vun trồng, đạo tâm kiên cố, tiến tu đạo nghiệp. Nhất nhất cùng phát tâm tinh tấn xiển dương lời vàng ngọc của Đức Bổn Sư Thế Tôn, và cùng nhau truyền trao Thông Điệp Từ Bi Hiếu Hạnh của Đức Thích Ca Từ Phụ lưu thông mãi mãi.

 

Nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ tất cả những người con Phật và pháp giới chúng sinh đồng an hưởng Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh tròn đầy, Mùa Lễ Hội Tâm Linh thù thắng, tình người an lành, chân thiện, và châu viên tốt đẹp nhất.

 

NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT MA HA TÁT

 

Nay thông bạch,

Hội Chủ,

 

 

(Ấn ký)

 

 

HÒA THƯỢNG THÍCH BẢO LẠC

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6280)
Đức Phật dạy, được sinh làm người là một phước báu lớn. Bởi vì trong muôn loài, con người có nhiều tình thương yêu, hiểu biết hơn các loài khác. Đức Khổng Tử nói: Nhân chi sơ, tính bản thiện - Mỗi em bé sinh ra đều có tính thiện. Em bé lớn lên thành người tốt hay xấu đều tùy thuộc vào môi trường xã hội, sự giáo dục của gia đình và học đường.
10/04/2013(Xem: 7663)
Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất là đôi bạn tâm giao, thời niên thiếu cùng học đạo Bà La Môn, vì không tìm được chân lý ở đạo này nên cả hai ông đồng quy y Phật giáo. Chỉ 7 ngày sau quy y Phật, Mục Kiền Liên đắc quả A La Hán, được Thế Tôn khen là thần thông đệ nhất trong hàng mười đại đệ tử lớn của Phật.
10/04/2013(Xem: 10934)
Trung nguyên ngày hội vọng Vu lan Bến giác chiều thu sóng đạo ngàn Những ai là kẻ mang ơn nặng Đều vận lòng thành đón Vu lan.
10/04/2013(Xem: 7373)
Trên hàng loạt những thềm đá ở ngọn núi Tohamsan rậm rạp cây xanh, ngôi chùa Bulguksa (có nghĩa là Đất Phước) mọc lên an nhiên như mặc thị một niềm tin sấu sắc về miền đất hiếu sinh an lành, như để hiện diện hết sức tinh tế về một nền nghệ thuật Phật giáo của một dân tộc…
10/04/2013(Xem: 6623)
Văn bút "Bông hồng cài áo" của thượng tọa Thích Nhất Hạnh, trở thành một kiệt tác và được truyền thừa rộng rãi ở Việt Nam. Cho tới ngày nay, đã hơn 20 năm, chưa có một bản văn nào nói về mẹ được mọi giới ưa chuộng, hoặc thay thế được. Lời lẽ trong bài "Bông hồng cài áo", không phải súc tích ở lời văn chải chuốt, triết lý cầu kỳ. Sở dĩ, được mến mộ, vì bản văn vừa khế lý lẫn khế cơ. Đạo hiếu là đạo của con người và ai cũng muốn trả ơn cha mẹ.
10/04/2013(Xem: 7009)
Hằng năm cứ đến ngày rằm tháng bảy, khi trời đất chuyển sang thu, thì trong mỗi trái tim của người con Phật xuất gia thường in đậm bằng 2 dấu ấn. Đó là ngày lễ Tự tứ, kết thúc 3 tháng An cư kiết hạ và dịp lễ báo hiếu đối với ân đức sinh thành. Nói đến sự báo hiếu, chúng ta không thể không nhớ đến hình ảnh hiếu thảo chấn động thiên địa của tôn giả Đại hiếu Mục-kiền-liên.
10/04/2013(Xem: 7699)
Rất phổ biến là các huyền thoại khai nguyên tộc người, những sáng thế luận của các tôn giáo đều giống nhau ở chỗ sáng tạo ra một cặp nam nữ đầu tiên ở buổi hồng hoang xa xăm của lịch sử. Một người đàn ông, một người đàn bà và con cái của họ là hình ảnh của tế bào gia đình nguyên sơ mà ngày nay, trong xã hội hiện đại, đang trở thành mô hình thời thượng. Thật ra, trong lịch sử chúng ta đều biết cấu trúc gia đình có những quy mô lớn hơn: bầy đàn, thị tộc, bộ lạc, tông tộc, cộng đồng làng xóm…
10/04/2013(Xem: 5777)
Thầy kính thương của con ! Thấm thoát mà ngày tháng qua mau , con đi xa đã gần ba tháng và một mùa hạ nữa cũng sắp đi qua . Trời vào thu thật buồn , nắng hiu hắt, gió heo may báo hiệu lễ Vu Lan đã về . Tâm trạng của đứa con xa nhà nào có khác gì một kẻ mồ côi, chiều xuống sao nghe lòng buồn chi lạ!
10/04/2013(Xem: 5938)
Boong boong… Hỡi hồn hoang Trong chiều vàng màu lửa Tàn tạ tiêu điều Trong một kiếp cô liêu !
10/04/2013(Xem: 9023)
Phải, ngọn núi này đã đi vào lòng người như một tuyệt tác không lời nhưng vẫn còn mãi âm vang. Âm vang ấy lưu vọng từ đời này sang đời khác, kiếp này sang kiếp nọ. Con người không thể nghe được bằng tai thường, mà chỉ nghe bằng một thứ tiềm thức sâu thẳm, đầy gợi nhớ, gợi thương, thầm kín mà chẳng bao giờ quên được.