Lời Mẹ Dạy

04/10/201003:50(Xem: 6767)
Lời Mẹ Dạy

MeHôm đó chúng tôi hẹn nhau ở một bến taxi để cùng đi dự một dạ hội lớn ở nhà hát Bastille Ba Lê. Đây là một buổi trình diễn của nhóm bà Pina Bausch, rất nổi tiếng. Bọn tôi người nào cũng áo quần bảnh bao. Các ông thì côm-pờ-lê đen, cờ-ra-vát, có người còn đeo nơ. Các bà các cô thì áo dài lộng lẫy, trang sức sang trọng, nước hoa thơm lừng. Chúng tôi ha hả cười nói ồn ào vì lâu rồi mới có dịp gặp nhau đông như vậy.

Đang vui bỗng nhiên tôi im bặt, vì cảm thấy có cái gì khác lạ. Nhìn quanh mới thấy có hai ông bà cụ già người nghèo, mặt mũi dơ bẩn, áo quần lếch thếch, đang nhìn bọn chúng tôi. Các bạn tôi cũng ngừng nói chuyện.
Cặp vợ chồng này, nhất là người vợ, nhìn chúng tôi mặt hằm hằm. Bà đảo mắt một vòng, rồi bất chợt trừng mắt nhìn tôi. Bà khệnh khạng đến gần, cố ý đánh rơi một đồng tiền xuống đất, đoạn quát lên : « Nhặt đồng xu cho tao ! ».

Các bạn tôi đùng đùng nổi giận. Có người nói : « Thôi tụi mình đi đi, trễ giờ rồi ! ».

Tôi thấy lòng dâng lên một niềm thông cảm, vội cúi xuống tìm đồng xu, rồi móc túi lấy một đồng khác, trịnh trọng, lễ phép, đưa hai đồng tiền cho bà ta. Các bạn tôi im lặng nhìn theo, không ai nói gì. Chúng tôi ùn ùn kéo nhau đi.
Dù bà lên tiếng hằn học, tôi không giận, vì đã thấy sự cách biệt lố bịch giữa chúng tôi và vợ chồng bà. Riêng tôi hiểu tại sao tôi lại có cử chỉ lễ phép như vậy. Đó là vì tôi nhớ những kỷ niệm hồi còn nhỏ! Hồi đó, mẹ tôi luôn luôn cất sẵn mấy đồng tiền trong một cái hộp, để dành cho người nghèo. Nhiều người ăn mày hay đi qua trước cửa nhà. Họ rên la, chúng tôi sợ lắm. Mỗi lần nghe tiếng họ, mẹ tôi lại lấy một chút tiền rồi gọi một đứa đem ra cho. Mẹ nói « Con phải cầm hai tay, rồi cúi chào và lễ phép đưa cho người ta !» Khi đến lượt, tôi cầm tiền chạy ù ra, làm như mẹ nói, rồi chạy ù vào ôm chân mẹ…

Không biết bao nhiêu năm đã lưu lạc xứ người, mà trong tiềm thức, tôi vẫn còn nhớ lời mẹ dạy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/10/2013(Xem: 7541)
Mỗi năm vào dịp lễ Vu Lan thì chúng ta lại được nghe một bài hát thật cảm động là bài "Bông Hồng Cài Áo" của Phạm Thế Mỹ. Bài hát mượn ý từ một đoản văn của thiền sư Nhất Hạnh viết vào năm 1962, lúc ông vừa 36 sáu tuổi và đang học về khoa Tôn Giáo Đối Chiếu tại đại học Princeton Hoa Kỳ.
22/09/2013(Xem: 10031)
Mẹ ơi! Mẹ đã vĩnh viễn xa cách chúng con hơn bảy năm rồi. Đêm nay con đi làm về khuya, xe chạy vù vù qua công viên Hoàng Văn Thụ, đường sá tối om, cảnh vật vắng vẻ, gió rít ào ào, mưa bay lả tả
12/09/2013(Xem: 21110)
Khi mẹ con qua đời, vì con bệnh nặng nằm một chỗ nên con đã không về được để tiễn đưa mẹ về chặng cuối cuộc đời. Lòng con bức xúc đau khổ vô ngần, con đã làm bài thơ: “Phương Xa Tiễn Mẹ”
07/09/2013(Xem: 19659)
Chúng sanh tạo hóa mà ra Cũng nhờ cha mẹ cho ta thân này Cuộc đời cũng thật đắng cay Có cha không dưỡng, con không cậy nhờ Thương con vô bến vô bờ
04/09/2013(Xem: 21250)
Những ai còn mẹ còn cha, Hãy nên trân quý khi cha mẹ còn, Nên thường tận tụy trông nom, Báo đền ân nghĩa khi còn tại gia,
30/08/2013(Xem: 26956)
Này em, trong chữ BELIEVE Chữ LIE chen giữa nằm ỳ, thấy không? Chớ tin vội chuyện viển vông Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.
30/08/2013(Xem: 20663)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
25/08/2013(Xem: 6214)
Trong khi cả nhà còn đang ngủ, bà mẹ nhẹ rời ra khỏi giường, mặc áo khoác vào, rồi xuống bếp sửa soạn phần ăn trưa cho các con.
22/08/2013(Xem: 19326)
Lễ Vu Lan ở các chùa tại thành phố Nha Trang