Lời Mẹ Dạy

04/10/201003:50(Xem: 6672)
Lời Mẹ Dạy

MeHôm đó chúng tôi hẹn nhau ở một bến taxi để cùng đi dự một dạ hội lớn ở nhà hát Bastille Ba Lê. Đây là một buổi trình diễn của nhóm bà Pina Bausch, rất nổi tiếng. Bọn tôi người nào cũng áo quần bảnh bao. Các ông thì côm-pờ-lê đen, cờ-ra-vát, có người còn đeo nơ. Các bà các cô thì áo dài lộng lẫy, trang sức sang trọng, nước hoa thơm lừng. Chúng tôi ha hả cười nói ồn ào vì lâu rồi mới có dịp gặp nhau đông như vậy.

Đang vui bỗng nhiên tôi im bặt, vì cảm thấy có cái gì khác lạ. Nhìn quanh mới thấy có hai ông bà cụ già người nghèo, mặt mũi dơ bẩn, áo quần lếch thếch, đang nhìn bọn chúng tôi. Các bạn tôi cũng ngừng nói chuyện.
Cặp vợ chồng này, nhất là người vợ, nhìn chúng tôi mặt hằm hằm. Bà đảo mắt một vòng, rồi bất chợt trừng mắt nhìn tôi. Bà khệnh khạng đến gần, cố ý đánh rơi một đồng tiền xuống đất, đoạn quát lên : « Nhặt đồng xu cho tao ! ».

Các bạn tôi đùng đùng nổi giận. Có người nói : « Thôi tụi mình đi đi, trễ giờ rồi ! ».

Tôi thấy lòng dâng lên một niềm thông cảm, vội cúi xuống tìm đồng xu, rồi móc túi lấy một đồng khác, trịnh trọng, lễ phép, đưa hai đồng tiền cho bà ta. Các bạn tôi im lặng nhìn theo, không ai nói gì. Chúng tôi ùn ùn kéo nhau đi.
Dù bà lên tiếng hằn học, tôi không giận, vì đã thấy sự cách biệt lố bịch giữa chúng tôi và vợ chồng bà. Riêng tôi hiểu tại sao tôi lại có cử chỉ lễ phép như vậy. Đó là vì tôi nhớ những kỷ niệm hồi còn nhỏ! Hồi đó, mẹ tôi luôn luôn cất sẵn mấy đồng tiền trong một cái hộp, để dành cho người nghèo. Nhiều người ăn mày hay đi qua trước cửa nhà. Họ rên la, chúng tôi sợ lắm. Mỗi lần nghe tiếng họ, mẹ tôi lại lấy một chút tiền rồi gọi một đứa đem ra cho. Mẹ nói « Con phải cầm hai tay, rồi cúi chào và lễ phép đưa cho người ta !» Khi đến lượt, tôi cầm tiền chạy ù ra, làm như mẹ nói, rồi chạy ù vào ôm chân mẹ…

Không biết bao nhiêu năm đã lưu lạc xứ người, mà trong tiềm thức, tôi vẫn còn nhớ lời mẹ dạy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6301)
Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần.
10/04/2013(Xem: 5917)
Ngày xưa dẫu có lần xa cách Con vẫn còn mong được một ngày Trở lại nơi này thăm bố mẹ Bây giờ nhìn chỉ thấy mây bay…
10/04/2013(Xem: 5874)
Ngoài sân lá nhuốm vàng Báo hiệu Vu-lan sang Gió thì thầm khẻ nói Hạnh Tứ Ân dâng Phật.
10/04/2013(Xem: 5976)
Ngủ đi con, mơ cõi trời hương mật Có trăng xưa về soi lối cúc vàng Cha ra đi theo đồi cao lũng thấp Gieo mầm xanh vào rừng núi thênh thang.
10/04/2013(Xem: 6476)
Áo người hoa đỏ người vui Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con Mẹ ơi ba chục năm hơn Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
10/04/2013(Xem: 8679)
Hội nầy là hội Thiền Hoa Cảnh nầy thắng hội Thiền Trà truyền trao Lần tràng đếm hạt sao rơi Man man cuộc thế vàng phơi nguồn đào
10/04/2013(Xem: 5831)
Mẹ ơi! nắng đã tàn trên lá Chiều xuống nghiêng nghiêng khóm trúc gầy Lạc lõng chim về dăm cánh nhỏ Mẹ còn tựa cửa ngắm mây bay
10/04/2013(Xem: 6296)
Trưa ngồi bên bếp lửa Mẹ tráng bánh nuôi con Chiếc bánh tráng rất tròn Nồng nồng hương bột gạo
10/04/2013(Xem: 5223)
Khi con chưa tròn tháng tuổi Mẹ ngậm ngùi cho một buổi chia ly Lý tưởng nào gọi Ba đi Để Mẹ phải tuổi xuân thì cô lẻ
10/04/2013(Xem: 5798)
Con còn nhỏ chim non vừa đủ cánh Hãy bay đi vào biển rộng sông hồ Gắng lên con vượt rừng núi hư vô Chuyển đôi cánh mỗi ngày thêm cứng cáp