10. Thời Gian: Bóng Câu Qua Cửa Sổ

18/12/202511:08(Xem: 1278)
10. Thời Gian: Bóng Câu Qua Cửa Sổ

Thời Gian: Bóng Câu Qua Cửa Sổ

 

(1): Sau hơn 50 năm, nay có bài thơ gửi các em học sinh Lê Trung Đình

nhân dịp các em sắp có ngày gặp mặt:

 

Họp mặt Trường Xưa chắc phải vui.

Các em hớn hở gặp nhau cười.

Các Thầy về dự đông không nhỉ?!

Kẻ ở xa, người bệnh phải ngồi!

Xin chúc các em đều mạnh khỏe.

Cháu con thành đạt là vui rồi.

Hàng năm hội ngộ, đời vui trẻ.

Hạnh phúc làm sao, cuối cuộc đời.

***

(2): Sau một thời gian dài, có một số học sinh xa tới gần 60 năm. Nay xin có bài thơ 7 chữ, 8 câu Gửi Tất Cả Các Em Học Sinh Năm Xưa:

(Học sinh Bồ Đề, Lê Trung Đình, và tất cả học sinh trong những lớp học tôi  dạy thêm...)

 

Tôi dạy học sinh số lượng đông.

Có người thành đạt, kẻ tay không.

Âu là số phận đưa đi cả.

Suy nghĩ làm chi nặng cõi lòng.

Biết vậy, từ nay dạy cháu con.

Làm lành, lánh dữ: bớt long đong.

Cuối đời có mấy lời chân thật:

Cầu chúc các em toại ước mong.

***

(3): Xin mời Quý vị đọc bài thơ một học sinh gửi chúc sinh nhật tôi, lần thứ 80:

 

Mừng Thầy tuổi thọ tám mươi.

Dáng người nhanh nhẹn, tươi cười như xưa.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa,

Bao năm xa cách, nắng mưa dãi dầu.

 

Trường xưa, trò cũ còn đâu.

Bạn bè tan hợp, bể dâu xoay vần.

Mới mà tám chục mùa xuân.

“Một cây cù mộc, một sân quế hòe.”

 

Bên mình sát cánh hiền thê.

Trăm năm hạnh phúc, an bề quy tiên.

Nguyện cầu có được cơ duyên.

Gặp thầy cố quận, huyên thuyên chuyện trò.

 

Chúc Thầy mãi mãi an yên.

Vợ hiền, con thảo đoàn viên gia đình.

***

Xin cảm ơn tác giả Phạm Thị Thoảng, học sinh lớp Đệ ngũ 3, Pháp văn, niên khóa 1966-1967 trường Trung Học Bồ Đề Quảng ngãi đã tặng tôi bài thơ này.

 

(4): Tuổi 82, Rảnh Rỗi Hồi Tưởng Lại Chuyện Xưa, có lẽ hơn 65 năm.

 

Nhớ hồi còn học những năm đầu bậc Trung học đệ nhất cấp, tôi rất thích học môn Pháp văn vì cách đọc dễ, không cần ai giúp vẫn có thể đọc được. Rồi lên đến năm Đệ ngũ, thầy giáo khác phụ trách môn này. Thầy xuất thân học từ trường người Pháp dạy, vào lớp hoàn toàn nói tiếng Pháp. Vậy nên vào lớp của chúng tôi, Thầy áp dụng như những ngày Thầy đi học. Đã vậy, Thầy không hề giảng từ vựng tiếng Pháp ra tiếng Việt cho học sinh. Vậy nên, sau một buổi học, chúng tôi không có chút gì học ở nhà. Thật là chán nản! Thế rồi qua năm Đệ tứ (1959-1960), có một sự thay đổi lớn cho hai môn ngoại ngữ: học sinh chọn một môn chính, một môn phụ. Vậy là tôi đã chọn môn chính là tiếng Anh.

Vốn tính thích học ngoại ngữ nên tôi đã cố gắng học hỏi và trau dồi nhiều trong những năm về sau. Và cuối cùng khi vào nghề dạy học (trung học Bồ Đề: từ 1965 tới 1967), tôi đã được phân dạy môn Anh văn, mặc dù tôi đã xuất trình bằng Tú Tài Hai Ban Toán cho Thầy Giám học. Rồi khi qua Mỹ, nhờ chút vốn đã có sẵn nên cũng dễ hội nhập vào cuộc sống ở đây.

Nói tóm lại, thời gian Thầy dạy tiếng Pháp năm Đệ ngũ đã làm tôi không hiểu bài, lòng buồn lắm. Nhưng khi ra đời, môn tiếng Anh giúp tôi gặp khá nhiều may mắn. Từ đó tôi không “buồn” Thầy dạy Pháp văn nữa, trái lại còn cảm ơn Thầy rất nhiều. Vậy mới biết, chuyện đời có khi gặp RỦI mà sau lại hóa thành MAY. Đó là điều mà trong suốt cuộc đời, tôi đã trải qua rất nhiều lần như thế. Việc rủi tôi gặp, có khi là việc làm cố ý của phía bên kia và tôi tạm gọi là kẻ tệ bạc. Do vậy, tôi đã có mấy câu thơ an ủi mình và xin chia sẻ với bạn đọc như sau:

 

Thơ 7 chữ, 4 câu:

 

Gặp Rủi, Hóa May vẫn xảy ra.

Ai từng có gặp, nhớ ngay là:

Người gây ta khổ, đừng thù hận.

Họ, chính Ân nhân đã giúp ta.

***

Thơ 8 chữ:

 

“Lấy kẻ tệ bạc làm người giúp đỡ”.

Đã trải nghiệm nên cố nhớ lời khuyên:

Dù ai xử tệ, ta cứ lặng yên.

Nhờ tâm nhẫn nhịn, gặp hên trong đời.

***

(5): Một kỷ niệm về môn học tiếng Pháp:

 

Tuy tiếng Pháp không còn là môn học hấp dẫn của tôi nữa, nhưng qua năm Đệ tam, tôi nghe một Thầy kể “chuyện vui về bảy ngày trong tuần bằng tiếng Pháp” tự nhiên đã cho tôi giữ lại một kỷ niệm về môn học này.

Câu chuyện có vẻ thú vị ở chỗ nếu đem chiết tự mấy ngày trong tuần rồi đọc liên tục từ thứ 2 (Lundi) đến chủ nhật (Dimanche), nó có một ý nghĩa khác.

Rồi mãi cho đến một ngày sau năm 2001, tâm trí tôi vụt nhớ đến câu chuyện ấy. Và tôi đã tưởng tượng ra một khung cảnh khá nên thơ để kể lại dưới đây:

(Xin riêng tặng các em học sinh lớp Đệ ngũ 3, Pháp văn, trường Bồ Đề, niên khóa 1966-1967.)

 

Chuyện Vui: Về 7 Ngày Trong Tuần Lễ Bằng Tiếng Pháp.

Chuyện xảy ra đã lâu lắm, tại một vùng quê nước Pháp. Hồi ấy, đường xe lửa chưa phát triển nhiều, lại gặp thời tiết mùa đông, tuyết thường rơi nên các chuyến tàu khách không có kế hoạch định kỳ mà thay đổi bất thường. Do đó, hành khách đến ga lẻ tẻ suốt ngày để hỏi thăm khi nào có tàu hoặc lấy vé. Còn người bán vé cứ phải túc trực thường xuyên.

 

Trời về chiều, khách càng thưa hơn. Một thanh niên dáng thông minh, có lẽ là sinh viên, đến quầy vé. Thấy cô bán vé xinh đẹp, lại không có ai ở đó, anh ta láu lỉnh hỏi huyên thuyên đủ điều. Một khoảng thật lâu sau, anh hết chuyện nói, nên phải vào chuyện chính:

 

-Thưa cô, ngày nào có chuyến tàu?

 

Nghe hỏi, cô ta nhìn anh bằng đôi mắt tinh nghịch và hóm hỉnh cười trả lời:

 

-Lundi, Mardi, Mercredi, Jeudi, Vendredi, Samedi, Dimanche.

 

Nói xong, cô ta xin lỗi rồi vội vã sắp gọn sổ sách, sửa soạn ra về, không để anh ta hỏi thêm một lời nào vì đã hết giờ làm việc. Anh thanh niên đứng ngơ ngác, nhìn theo cô bán vé khả ái, khuất sau cánh cửa phòng vé.

 

Anh lủi thủi ra về, lòng rất ấm ức. Anh tức giận cô gái thì ít mà hối hận nhiều hơn vì cứ nghĩ do mình quá liến thoắng nên đã bị cô ta chơi khăm.

 

-“ Vậy là ngày mai phải tốn công trở lại đây nữa.” Anh càu nhàu.

 

Rồi anh vừa đi, vừa suy nghĩ và nhớ lại ánh mắt cùng nụ cười của cô bán vé. Cô ta có vẻ khiêu khích mình. Bỗng anh ta đoán, có lẽ, có một ẩn nghĩa gì đó trong câu trả lời của cô. Vì tự ái, anh nghĩ sẽ không bao giờ trở lại yêu cầu cô giải thích câu nói ấy.

 

Trên đường về nhà thật xa, anh đi mà câu nói bảy ngày trong tuần cứ như âm vang liên tục trong trí anh. Lúc đầu, anh còn nghe đó là bảy ngày trong tuần. Chừng sau, cũng những âm thanh đó vang lên trong đầu, nhưng anh lại hiểu khác đi. Anh hiểu:

 

-Lundi (thứ hai) thành “L’un dit.” (ai đó nói):  Mardi, Mercredi (thứ ba, thứ tư).

-Jeudi (thứ năm) thành “Je dis.” (tôi nói) : Vendredi (thứ sáu).

-Samedi (thứ bảy) thành “ça me dit.” (lịch nói với tôi): Dimanche (chủ nhật).

 

Hiểu vậy rồi, anh suy luận để loại bỏ những ngày không có tàu và đến đúng ngày có kế hoạch tàu chạy.

 

Người viết câu chuyện xin đặt câu hỏi:

 

-Ai đó nói//

-“tôi nói”, tức cô bán vé nói (chính cô nói những ngày trong tuần cho anh thanh niên nghe”//

-và tờ lịch nói,

-các bạn tin ai ?

 ***********

 

(6): Sau hơn 60 năm, nay xin có mấy câu Thơ Gửi Tất Cả Bạn Học Năm Xưa.

(Riêng gửi đến quý anh học lớp Đệ nhất B, trường Trung Học Trần Quốc Tuấn Quảng ngãi niên khóa 1962-1963 để nhớ lại năm học cuối cùng của bậc trung học.)

 

Bạn học năm xưa, còn mấy ai?

Người “đàng trong”, kẻ ở “đàng ngoài”

May ra, được quá ba mươi cụ.

Chẳng biết, còn bao cụ sống dai!?

***

Sống thọ, đâu vui, các cụ ơi.

Tám lăm, tuổi ấy, đủ xài rồi.

Mừng vui, thấy cháu con thành đạt.

Chờ gặp Ông Bà để “nghỉ ngơi”

***

Có cụ tuổi này ngồi một nơi.

Bởi do bệnh hoạn khắp trong người.

Cầu mong các cụ, tâm vui vẻ.

Căn bệnh có phần giảm bớt thôi.

***

Nguyện cầu các cụ đã lìa đời.

Về cảnh an nhàn nghỉ xả hơi.

Cuộc sống trần gian đâu có sướng.

Xa lìa cõi tạm, cụ yên thôi

(hoặc:Ra đi được sớm, vậy mừng rồi.)

***

(7): Sau hơn 60 năm, xin có mấy câu Thơ Gửi Tất Cả Bạn Bè, Đồng Nghiệp Năm Xưa.

 

Đồng Nghiệp Năm Xưa còn mấy người. (hay Bè bạn)

Chúc mừng: Quý cụ mãi vui tươi.

Sống bên con cháu, đời sung túc.

Chờ gặp ông bà, mãn nguyện thôi.

***

Tuổi Tám Hai gần hết nữa rồi.

Nguyện cầu sống đến Chín Mươi thôi.

Người thân, bè bạn còn vui sống.

Thỉnh thoảng gặp nhau, sung sướng cười.

***

            (8): Phần kết:

 

Ban Toán tôi theo hết Tú tài.

Văn chương hiểu biết chẳng bằng ai.

Sợ già đãng trí, tập tành viết.

Hay dở cùng vui với lão này.

***

Bài viết đến đây đã cạn lời.

Cầu mong tất cả đọc xong xuôi.

Còn lưu một chút trong tâm trí.

Để nhớ lão già viết thật vui.

***

            Xin chân thành cảm ơn tất cả học sinh của tôi và bạn đọc đã xem qua bài viết.

Và cũng xin chúc tất cả gặp nhiều may mắn trong cuộc sống, gia đình hạnh phúc, con, cháu thành đạt./.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2026(Xem: 1386)
Tin vui về chuyến thăm và giảng dạy thiền của Ngài thiền sư Ajahn Brahm từ Úc tại thiền viện Phước Sơn từ 28.1 đến 31.1.2026 là một niềm vui lớn cho mọi Phật tử, mọi thiền sinh tại Việt Nam. Đây là khóa thiền đặc biệt ngay đầu năm mới 2026 và để chào mừng xuân Bính Ngọ sắp đến. Biết tin này từ Hòa thượng Thích Bửu Chánh khi đang có mặt tại Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ, TS Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch công ty sách Thái Hà vô cùng hạnh phúc. Ông nghĩ phải có sách gì đó của Ngài để chào mừng sự kiện lớn và đặc biệt này. Ông nói, số ong rất may mắn, khi Việt Nam đăng cai tổ chức VESAK 2025 và BTC có mới Đại lão Hòa thượng Tỳ kheo Bodhi vào làm diễn giả chính Keynote Speaker thì ông và các cộng sự đã có cuốn sách “Thánh Đế, Thánh Đạo” của Ngài kịp xuất bản, thậm chí tái bản ngay sau đó. Rồi nhân dịp diễn ra Đại tụng Tam Tạng Thánh Điển Pali Quốc tế lần thứ 20 tại Bồ Đề Đạo Tràng, ông và các đồng nghiệp lại xuất bản cuốn “Đức Phật Thích Ca: Nghiên cứu về cuộc đời của một vĩ nhân thế giới”. Thật
04/01/2026(Xem: 1485)
PHÁP NGỮ Hòa Thượng Thích Thái Hòa giảng tại chùa Phước Duyên, Huế MỤC LỤC 01 Giảng cho Đạo tràng Phát Bồ Đề Tâm ngày 6/2/2022. 1 02 Giảng cho Đạo tràng Bát Quan Trai ngày 06/03/2022. 16 03 Giảng cho Đạo tràng Bát Quan Trai, ngày 13/03/2022. 29
18/12/2025(Xem: 2474)
Lời người viết: Xin mời quý vị đọc loạt Tùy Bút có chủ đề: “Chuyện Đời, Ý Đạo”, có nghĩa đem những điều đạo Phật dạy áp dụng vào cuộc sống, ta sẽ thấy đời bớt khổ, thêm vui. Mong rằng ý của người viết sẽ được nhiều người đồng ý và thường xuyên thực hành để đời mình có nhiều an lạc, hạnh phúc. Xin thưa thêm: chúng tôi viết Tùy Bút có khi lấy bút hiệu là Châu Minh Anh. Châu là tên đứa con lớn nhất, còn Minh và Anh là chữ lót của những đứa con sau. Thành thật cảm ơn.
13/11/2025(Xem: 1423)
Sau 4 khóa tu Thanh Lọc Thân Tâm vào năm 2018, 2023, 2024 & 2025 do TT Thích Tâm Thành hướng dẫn tại Đạo Tràng Tu Viện Quảng Đức, Melbourne, Úc Châu, rất hiệu quả (sức khỏe tăng trưởng và giảm cân có thể nhìn thấy được rõ ràng), trên tinh thần đó, sắp tới, Khóa Tu Thanh Lọc Thân Tâm lần thứ 5 được tiếp tục tổ chức tại Tu Viện Quảng Đức từ ngày 19/09 đến ngày 30 tháng 09 năm 2026, do TT Tâm Thành đích thân hướng dẫn.
08/11/2025(Xem: 2539)
Mùa Thu Atlanta. Ánh nắng cuối ngày rơi nghiêng trên mái thiền đường Minh Đăng Quang. Lá phong chuyển sắc, khẽ buông mình xuống như những tư niệm xưa đang tìm đường rời khỏi trái tim người hành giả. Trong không gian trầm tĩnh của khóa tu, tôi chợt nghĩ về một khái niệm mà khoa học hiện đại gọi là “chân trời sự kiện”, ranh giới bất khả thoát quanh một hố đen. Một khi vượt qua, mọi ánh sáng đều không thể quay trở lại.
16/07/2025(Xem: 2076)
Vào hai ngày 12/7 và 13/7/2025, tại James Lick High School, 57 N White Road, thành phố San Jose, tiểu bang California, Hòa thượng Thích Phước Tịnh cùng Tăng đoàn đã hướng dẫn khóa tu “Thiết lập đạo tràng” cho đông đảo thiện nam, tín nữ, Phật tử từ nhiều thành phố ở miền Bắc California.
04/07/2025(Xem: 5563)
Theo tinh thần phiên họp định kỳ của Giáo Hội tại Khóa Tu Học Phật Pháp Úc Châu kỳ 22 tại Adelaide, Nam Úc, Khóa An Cư Kiết Hạ kỳ 23 năm nay của Giáo Hội được tổ chức tại: Địa điểm: Chùa Minh Giác, 564 The Horsley Dr, Smithfield, NSW 2164 Thời gian: Từ ngày 06 đến ngày 12 tháng 07 năm 2025
03/06/2025(Xem: 1689)
Chùa Phật Quang tọa lạc tại số 801 N. 15th Street, thành phố San Jose, bang California, Hoa Kỳ. Chùa do Ni sư Thích Nữ Quảng Tịnh thành lập vào năm 2002, là nơi tu tập và hoằng dương Chánh pháp; nơi giữ gìn truyền thống văn hóa Việt Nam và niềm tin Chánh kiến trong những ngày lễ, tết … Điện Phật được bài trí tôn nghiêm, tôn trí tượng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, Bồ tát Quán Thế Âm và Bồ tát Địa Tạng; phía trước có bàn thờ Hộ Pháp Vi Đà và bàn thờ Tiêu Diện Đại Sĩ.
15/04/2025(Xem: 6424)
Trong giáo lý nhà Phật, "kham nhẫn" và "nhẫn nhục" là hai phạm trù rất quan trọng trong việc tu tập. - **Kham nhẫn** (kshanti) là khả năng chịu đựng những khó khăn, thử thách, bất công trong cuộc sống mà không để tâm sân hận chi phối. - **Nhẫn nhục** là sự nhẫn nại, chịu đựng sự xúc phạm, bất công, chỉ trích từ người khác mà không oán hận hay phản kháng một cách tiêu cực. Cả hai đều thuộc phạm vi của ba la mật (pāramitā), là những đức tính cần thiết để đạt đến sự giác ngộ.