18. Bắn Chim Bị Quả Báo

08/09/201100:28(Xem: 10158)
18. Bắn Chim Bị Quả Báo

LÒNGTHƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THELOVE of LIFE)
Tácgiả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

BẮNCHIM BỊ QUẢ BÁO

Tránrộng, trên đầu chỉ lưa thưa vài sợi tóc với cặp mắtưa những ngang liếc dọc, không dám những thẳng. Còn cáimũi của y thì quặp vào như mỏ chim ưng. Hai môi xệ xuống,răng thì lễnh khểnh không đều. Dáng người tuy nhỏ thó,nhưng rất dâm đảng. Ðó là Lý Phúc Tài ở Bảo Sơn bênTrung Hoa, mà mọi người đều biết.

LýPhúc Tài là con người độc ác và thích nhục dục. Ông cũnglà nhân vật tàn bạo nhất. Gia đình y giàu có và nhà sốnggần một con sông. Ðể ngăn ngừa khỏi bị lụt lội và ẩmthấp ông đã trồng xung quanh nhà nhiều bụi tre. Do vậy chimchóc thường đến lót ổ trên lùm tre để cư trú.

Súngđược du nhập đến Trung Hoa từ các nước Tây Phương vàothời đại của Lý Phúc Tài. Ngay lúc còn bé, ông đã sănbắn rất giỏi. Ông yêu thích các khóm tre quanh nhà vì chúngcung cấp cho Phúc Tài nhiều tấm bia để nhắm bắn.

“Tôibắn trúng rồi!”, anh ta vỗ tay vui mừng hoan hô khi nhữngthấy con chim từ trên tổ rơi xuống đất.

Ðếnlúc trưởng thành, anh ta lấy việc săn bắn làm thú tiêu khiểnhằng ngày. Vào tuổi năm mươi, Phúc Tài vẫn còn ham thíchbắn chim. Không thể đếm biết được có bao nhiều con chimvô tội đã bị sát hại trước họng súng của y.

Nhưngrồi vào một buổi sáng nọ, người nhà những thấy PhúcTài nhảy xung quanh trước cửa sổ. Hình như ông ta đang vũmúa. Với hai tay đưa lên đầu đập vào không khí kêu rên:“Ðừng mổ cắn tôi!”

Rồianh lấy tay che ở cổ trên vai, nơi cánh tay, phía sau lưng,hai bắp vế, và cuối cùng xuống dưới hai mắt cá ở chân.Nói chung là tay chân cử động lia lịa nhảy nhót giống nhưcon kiến bò quanh chảo nóng, và miệng ông vẫn tiếp tụckêu la: “Ôi chao, ôi chao! Chim, chim, đừng mổ cắn tôi!”

Nhưngkhông ai thấy con chim nào cắn mổ ông ta cả. Rồi y lại bắtđầu la ơi ới: “Chim! Chim! Chim!” Thần sắc anh ta kinh hoàng,khiến người trong nhà nghĩ tưởng ông chẳng khác gì chuộtnhắt vừa bắt gặp mèo già. Thế nhưng mọi người khôngai thấy bóng dáng một con chim nào cả.

PhúcTài lại kêu thét lên: “Tôi sắp chết rồi!” Tay và châncủa y co rút lại. Mặc dù mấy cậu con trai đã cố gắng,vẫn không cách nào kéo tay chân của ông duỗi thẳng ra được.Rồi đầu cổ y hướng lên phía trước, thân mình hơi congxuống giống như hình dạng một con chim lớn đang bay trênhư không.

Thânnhân trong gia đình chỉ còn biết than khóc khi chứng kiếncảnh thân thể của Lý Phúc Tài, con người tài giỏi bắnchim, đang vặn vẹo uốn mình và chết trong tình trạng co quắpvô cùng khốn khổ.

Themarksman

A wideforehead topped by a few strands of hair was set above a pair of poppingeyes that never seemed to look straight ahead. His nose was hooked. Hismouth turned down, and never seemed to close over his crooked, uneven teeth.He was short and viciously daring. Everybody knew that this was Li Futs'aiof Paoshan.

LiFuts'ai was sinister and sensuous. He was the cruelest man around. He camefrom a rich family that lived near the river. For protection from floodsand from the dampness of the river, thick bamboo groves were planted allaround their house. The bamboo attracted birds, which made their nestsin the branches.

Gunshad already been introduced into China from the West by Li Futs'ai's time.An expert marksman even as a boy, he loved the bamboo groves around hishouse, because they provided so many targets for him to shoot

“Igot another one!” he shouted gleefully, clapping his hands as anothernest tumbled to the ground.

Whenhe grew up, shooting was his favorite entertainment. When he was 50, hestill enjoyed shooting. There was no counting the number of birds thathad died before his barrel.

Butone morning, his family found him jumping around in front of the window.He seemed to be doing some strange sort of dance, because he kept thrashingthe air around his head with his arms. He was whining, “Stop peckingme!”

Thenhe seemed to be protecting his neck, then his shoulders, his arms, hisback, his thighs, and finally he was down to his ankles. All this timehe kept jumping around like an ant on a hot pan, whining, “Stop peckingme!”

Butnobody could see anything pecking him. The he started shouting “Birds!Birds! Birds!” The expression on his face reminded his family of a mousewhen it sees a cat. But they certainly couldn't see any birds.

“I'ma goner!” Li shouted. His arms and legs were twitching. Even though hissons tried, they couldn't straighten them out. He kept working his necklike a large bird flying through the air.

Hisfamily could only cry and watch this expert marksman twist and writhe inhis death agonies.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 7221)
Ý nghĩa của ăn chay là vì lòng từ bi, vì tránh ác báo, vì lìa trần nhiễm, vì thuận ích cho đường tu. Nếu lập cơ bản nơi bốn điểm nầy mà dùng chay, thì sự thật hành sẽ bền và tăng thêm phước huệ.
08/04/2013(Xem: 23880)
Sau khi phát hành quyển sách ĂN CHAY VÀ SỨC KHỎE, chúng tôi đã nhận được một số thư từ và điện thoại khắp nơi của các thân hữu gọi về để chúc mừng và nhận định về sự ích lợi của việc ăn chay trong đời sống hàng ngày. Chúng tôi xin thành thật cám ơn tấm chân tình của tất cả quý vị đã ưu ái ngợi khen, bình phẩm và đóng góp ý kiến xây dựng cho quyển sách được càng ngày càng hoàn chỉnh hơn trong những lần tái bản sắp tới.
08/04/2013(Xem: 21855)
Cùng với sự gia tăng gần đây về số người ăn chay đã xuất hiện thêm những tên món ăn mới lạ như gà chay, vịt chay, chim non chay, cá chay v.v... Hòa Thượng đã nói như sau về vấn đề này: "Những người ăn chay mà lại làm đồ chay giả thịt gà, giả thịt vịt hay giả cá ..., vẫn không thể quên mùi vị của thịt và luôn luôn muốn thưởng thức mùi vị này, dù cho ăn đồ giả cũng để đỡ thèm.
08/04/2013(Xem: 17730)
Quyển sách này được dịch thuật và phổ biến đến quý Ðộc giả với tính cách thông tin quảng bá những phát minh mới mẻ của xứ người.
05/04/2013(Xem: 17252)
Theo quan niệm dân gian của người Việt Nam chúng ta, khi nói đến ăn chay là ăn những chất thanh tịnh, không ăn thịt cá và các thứ cay nồng thuộc loại ngũ vị tân (hành, hẹ, tỏi, kiệu và hưng cừ).
27/03/2013(Xem: 7467)
Không phải bất cứ ai cũng có thể đọc cuốn sách tuyệt vời, đơn giản nầy. Bạn chỉ có thể đọc nó một khi bạn đã chấp nhận cái ý niệm lạ lùng cho rằng sự lão hóa là một tiến trình có thể đảo ngược và một khi bạn tin tưởng rằng ‘’Suối Nguồn Tươi Trẻ’’ là một bí quyết có thực. Ngược lại bạn cứ cho rằng những điều vừa kể là không thể có được, thì việc đọc cuốn sách nầy chỉ làm bạn tốn công mất thời giờ vô ích mà thôi. Mặt khác nếu bạn chấp nhận rằng điều ‘’không thể có được’’ là thực sự nằm trong tầm tay bạn, thì bạn sẽ được tưởng thưởng nhiều điều phong phú.
27/03/2013(Xem: 4824)
Thày ban cho gạo, lửa mồi Nhưng trò biếng nhác, bắc nồi thổi cơm Tâm lò nguội lạnh sớm hôm Ðói cam rét chịu, kiếp thân luân hồi.
02/03/2013(Xem: 5231)
Đây không phải là ngẫu nhiên mà do hiện tượng biến đổi khí hậu trong những năm gần đây ngày càng diễn biến phức tạp. Các tấm băng ở hai cực tan dần khiến mực nước biển dâng cao, lượng mưa thay đổi bất thường, lưu lượng nước trong các sông ngòi khi thì quá cao trong mùa mưa và khi thì quá thấp trong mùa khô. Sóng thần, động đ
27/02/2013(Xem: 12155)
Thông Tin Y Học Thông Tin Y Học Về Vitamin D Thông Tin Y Học Về Vitamin C Thông Tin Y Học Về Vitamin B Thông Tin Y Học Về Bệnh Đái Đường (Diabetes) Thông Tin Y Học Về Bệnh Mất Trí Nhớ (Alzheimer) Thông Tin Y Học Về Giấc Ngủ Thông Tin Y Học Về Bệnh Trầm Cảm
12/12/2012(Xem: 7028)
Sau một chuyến đi dài vượt hơn 566 triệu km trong 9 tháng, tàu thám hiểm tự điều khiển Curiosity của Cơ Quan Quản Trị Hàng Không và Không Gian Hoa Kỳ(NASA) đã hạ cánh thành công xuống bề mặt sao Hỏa, hành tinh láng giềng gần nhất của Trái đất trong Thái dương hệ, vào lúc 1:32 giờ miền Đông Hoa Kỳ sáng ngày 6/8/2012. Các nhà khoa học sẽ xác minh liệu có dấu vết của sự sống ở đây không. Tuy chưa có câu trả lời nhưng các nhà khoa học Hoa Kỳ đã và đang nghiên cứu thực phẩm dành cho phi hành đoàn sáu người dùng trên đường bay đi và bay về cùng với quãng thời gian ở lại trên sao Hỏa 18 tháng, tổng cộng khoảng ba năm, mà họ dự trù ngày khởi hành vào năm 2030.