Mùa bình yên!

01/12/202507:46(Xem: 940)
Mùa bình yên!


sydney

Mùa bình yên!

 

Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút.

Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ!

Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.

Cuộc sống vốn không êm dịu như một bản nhạc giao hưởng hàn lâm, ngược lại, có lúc nó gào thét bằng những thứ âm thanh hỗn loạn của một tâm hồn xáo động, nó đẩy chúng ta như những con sóng bạc đầu, sẵn sàng đánh sập những ước mơ, hoài bão mà bạn xây trên cát biển, nhưng mỗi lần như vậy, nó sẽ cho bạn những kinh nghiệm và giúp bạn vững chãi, để bạn hiểu rằng, sẽ không có điều gì chắc chắn, trừ khi bạn trang bị cho mình đủ dũng cảm để đương đầu.

Bạn sẽ có thật nhiều những người thầy nhưng không phải ai cũng là người mang lại cho bạn điều tốt đẹp, mà ngay cả điều tồi tệ nhất, bởi bạn cần học cách để bước đi trên con đường không phải chỉ có hoa hồng, chỉ có những lời êm dịu hay những lời đồng cảm. Đôi khi, người thầy dạy bạn sẽ là những trở ngại, những dối trá, những bất công, là hằng trăm điều xấu ác, để bạn biết cảm giác của đau khổ, của thất vọng, của đắng cay, có hiểu những cảm giác nghịch duyên, bạn mới hiểu nhân sinh trọn vẹn.

Sẽ không ai nói rằng chúng ta có thể trưởng thành khi chỉ đi trên con đường bằng phẳng. Bạn cần đi qua những ngày nắng, ướt sũng trong những ngày mưa để biết chống chọi với thời tiết khắc nghiệt; phải trang bị cho mình một chiếc giày cứng cáp để đi trên đá sỏi. Muốn đi một đoạn đường dài, bạn cần gạn bỏ những thứ nặng nề ra khỏi chiếc ba lô, để một hành trang gọn nhẹ, mang theo một tâm hồn tĩnh lặng, giữ lại trí tuệ-từ bi. Có như thế, con đường mình đi mới nhẹ nhàng, thoải mái.

Có những điều trong cuộc đời, bạn phải trả giá bằng cả niềm tin, là khi bạn chạm đáy khổ đau, tận cùng thất vọng, nhưng đó cũng là lúc để bạn trả lời “mình gục ngã hay mình sẽ vượt qua”. Không ai có thể lấy đi niềm tin, sự nỗ lực và ý chí của bạn ngoài chính bản thân bạn, không ai có thể hạ gục bạn nếu bạn vẫn bình thản rũ lớp bụi mù, đứng lên và đi tiếp.

Có những điều bạn không thể giải thích hay đáp trả, mà câu trả lời tốt nhất là hãy cứ để thời gian. Mọi tốt-xấu, thật-giả trong cõi đời này, suy cho cùng cũng chỉ là một “đáp án”, được phơi bày theo vòng tròn nhân quả.

Có những cuộc hành trình, chúng ta không phải để đi đến đích mà là để trải nghiệm. Ở đó, mỗi một ngã rẽ, mỗi một viên đá sỏi dưới chân, những hố sâu hay vết cắt…đều là những bài học để sinh tồn, và nơi đó, ta sẽ có được cho mình sự tỉnh thức, cẩn trọng trong mỗi bước đi, biết gọt giũa từng cảm xúc cho bình yên thực tại.

Cuộc đời không phải là trang giấy nháp, có thể xé đi viết lại cho chính xác tròn đầy, cũng không phải bức tranh chỉ vẽ lên đó những điều đẹp đẽ. Cuộc đời như một quyển nhật ký đầy sương gió mà người ta chỉ có thể viết lên từ những điều rất thật, của cay đắng, tổn thương, của khờ dại, trưởng thành. Để mỗi ngày trôi qua, ta biết cách vun vén trái tim không thêm nhiều vết xước, biết chữa lành bằng những thiện hiền để thôi bị nhàu nát trong lỗi lầm, tục lụy.

Buồn đau là một trạng thái mà ta có thể xoay chuyển nó bằng hành động, để cứu rỗi bằng sự dịu dàng và soi rọi bằng ánh sáng chân tâm. Như một sớm mai, ta có thể đón bình minh nơi góc phố, với một chén trà ấm, một quyển sách hay, đồng cảm với phận người kham khổ; là ngồi yên, nghe một thời Kinh trong tiếng chuông chiều tĩnh lặng. Bỗng chốc những bất an đã từng xô đẩy đời mình, chợt dừng lại, như mặt biển không còn tiếng sóng.

Khi lòng người từng neo đậu giữa những chênh vênh, một lúc nào đó bỗng nhận ra vực sâu không phải là kết thúc mà đó là điểm khởi đầu để ai đó quay lại một thế giới ở phía sau lưng. Khi ta có thể tử tế với chính mình, ta cũng sẽ biết tử tế với người, và biết cách làm lành những vết thương ngày cũ.

Ở tận cùng đá núi, những loài cây cũng có thể mọc lên, nở hoa rực rỡ, khi những loài mảnh dẻ có thể vươn mình để sống giữa môi trường khắc nghiệt, thì tại sao con người chúng ta lại có thể mất đi khả năng tồn tại chỉ vì chút biến động, vô tình.

Những thăng trầm biến động như tấm gương phản chiếu sự hiền hòa hay giận dữ, sự mưu tính-vô tư, giữa bất an hay tĩnh lặng. Suy cho cùng, người thông minh thường nặng về toan tính, tự chuốc cái mệt cái khổ cho mình; người trí tuệ biết buông bỏ đúng thời, biết nhìn vào đại cuộc, biết chọn cách bình an.

Khi càng lớn, trái tim con người bỗng mở ra nhiều thành vách, chứa đựng trong đó muôn vàn nỗi tham hận ngục tù để rồi vật vã trong đau thương tiếc nuối. Những vọng ngữ ồn ã từ một đời sống chìm nổi, sáo lộng hơn thua, đẩy người ta đi trên những dòng sông mê mù, ảo tưởng. Những bức bối giữa thành trụ-hợp tan đã hoại diệt con người trong danh lợi hão huyền.

Để rồi một ngày, những ái nộ đau thương bật lên từng gốc rễ, ta chỉ mong ngồi lại nơi mái hiên xưa, nghe im lặng giữa màu huyền nhiệm, là ngôn ngữ tự tại của tâm hồn khi vắng mặt những lời kháng cự ồn ào. Bình thản đón vô thường trong từng nhành hoa rụng.

Có những ngày, ta chợt nhận ra sự chân thành của một người nhẹ như gió thoảng, chẳng để lại vết tích của hàm ơn, chỉ là để phủi bớt những lớp bụi trần ố hoen trên vai ai đó, rồi rời đi giữa thinh lặng hư không.

Sóng gió, vỡ tan hay những mùa giông bão, chiếc thuyền thân mạng lặn ngụp giữa trùng khơi, tròng trành trong biển bờ sinh tử, buồn một chút hay bị đối xử bất công một chút cũng không sao! Những niềm đau rồi cũng qua đi, sóng sẽ tan, biển sẽ lặng. Giữa những ồn ã, gánh gồng, tâm hồn từng ngờ vực chông chênh, rồi ai cũng là những người lái thuyền, sẽ học được cách chèo chống qua những lần bão dữ. Hun đúc cho mình sự minh triết sau những đổi thay. Là yêu cuộc sống hiện tại giữa vạn trùng duyên khởi. Khi ta biết trân quý tuổi trẻ với những bồng bột, sai lầm, không khước từ dấu vết tuổi già để đón nhận bình yên chân thật. Và một ngày, ta thấy mình đủ lớn để không còn là nô lệ của những cảm xúc bất định, là bình thản giữa thời cuộc hư vinh. Khi đó, những tuyệt vọng khổ đau sẽ không còn chạm được vào niềm an nhiên nội tại.


An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2015(Xem: 5440)
Những ngày tàn xuân năm ấy, gió bấc thổi không mang theo giá lạnh mà lại thốc vào cả một luồng bão lửa nóng bức, kinh hoàng. Không ai mong đợi một cơn bão lửa như thế. Bão lửa, từ bắc vào nam, từ cao nguyên xuống đồng bằng, từ rừng sâu ra hải đảo, từ thôn quê vào thị thành… thiêu rụi bao cội rễ của rừng già nghìn năm, đốt cháy bao cành nhánh của cây xanh vườn tược. Tất cả mầm non đều héo úa, quắt queo, không còn sức sống, không thể đâm chồi, nẩy lộc. Tất cả những gì xinh đẹp nhất, thơ mộng nhất, đều tan thành tro bụi, hoặc hòa trong sông lệ để rồi bốc hơi, tan loãng vào hư không. Màu xanh của lá cây, của biển, của trời, đều phải nhạt nhòa, biến sắc, nhường chỗ cho màu đỏ, màu máu, màu đen, màu tuyệt vọng.
31/03/2015(Xem: 9013)
Thành phố Adelaide, tiểu bang South Australia có một dòng sông nhỏ chảy ngang. Buổi chiều thảnh thơi. Nắng hanh vàng trên lá. Gió đuổi nhau làm xôn xao ngọn cây phong bên bờ. Những con chim nhỏ rộn ràng, riú rít trên cành. Gió lay động mặt hồ tạo nên những gợn sóng nhỏ nhè nhẹ, nhấp nhô, đuổi theo nhau không dứt khiến trong lòng dâng lên cảm giác êm đềm, thanh thản, bình yên.
31/03/2015(Xem: 23465)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 5202)
Có một thời dâu bể Nước mắt là huyết lệ Nụ cười chỉ tái tê Đời chìm vào cơn mê... Tôi muốn nói đến cái mốc thời gian cách đây 40 năm chính là tháng tư đen , nhưng lại là dấu ấn thắm màu máu đỏ đóng trên trang sử Việt Nam cũng là lằn ranh phân định hai đoạn đời trước, sau năm 75 của người dân miền Nam nói chung và đời nhà giáo của tôi nói riêng, thật hoàn toàn tương phản!
27/03/2015(Xem: 4585)
Cả thế giới đang nói về một ông già chín mươi mốt tuổi vừa nằm xuống. Nói với tất cả lòng kính phục và ngưỡng mộ: quốc phụ Lý Quang Diệu. Ông là người gốc Quảng đông, đã bốn đời trôi dạt đến hòn đảo bé nhỏ nằm giữa thủy đạo Ấn độ dương và Thái Bình Dương. Tổ phụ của ông, cũng như những người Quảng Đông ở Hội An, Ninh Hòa, Chợ Lớn, vì đất nước Trung Hoa loạn lạc đói nghèo phải bỏ xứ mà đi tìm đất sống. Ta có thể hình dung họ qua hình ảnh những người Tàu bán cóc ổi, mực khô lặng lẽ trước các cổng trường, những người ở dưới mức nghèo khó trong xã hội. Nghèo, nhưng họ là những người rất giàu nghị lực và ý chí. Đó cũng là cội nguồn làm nên ông, một con người có thể gọi là vĩ đại.
25/03/2015(Xem: 20916)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
20/03/2015(Xem: 6083)
Quyển sách thứ 64 nầy tôi bắt đầu viết vào ngày 6 tháng 6 năm 2014 nhằm ngày mồng chín tháng năm năm Giáp Ngọ tại thư phòng chùa Viên Giác Hannover, nhân mùa An Cư Kiết Hạ tại đây. Trong đầu đang dự định là mỗi năm sẽ viết một cuốn về nước Nhật, nước Đức, nước Úc, nước Mỹ v.v… để giới thiệu với quý độc giả xa gần, nhất là những vị nào chưa có cơ duyên đi và đến cũng như ở tại các nơi ấy nhiều năm tháng, thì đây là những quyển sách nhằm giới thiệu một khía cạnh nào đó dưới cái nhìn chủ quan của Tác giả, chưa hẳn đã đúng toàn diện. Tuy nhiên, muốn hoàn thành một việc lớn, không thể thiếu những ý niệm lúc ban đầu, dầu cho việc ấy có nhỏ nhiệm đến đâu đi chăng nữa, nhiều khi cũng là một vấn đề cần thiết.
11/03/2015(Xem: 22567)
Mai năm nay nở sớm trước Tết. Qua Tết thì những cánh hoa vàng đã rụng đầy cội, và trên cây, lá xanh ươm lộc mới. Quanh vườn, các nhánh phong lan tiếp tục khoe sắc rực rỡ giữa trời xuân giá buốt. Đêm đến, trời trong mây tịnh, vườn sau đón ngập ánh trăng, tạo một không gian huyền ảo lung linh. Đã không có những ngày xuân rực nắng, không có những đêm xuân ấm cúng tiếng đàn câu ca và những chung trà bằng hữu; nhưng chân tình của kẻ gần người xa, vẫn luôn tỏa sự nồng nàn, tha thiết. Cái gì thực thì còn mãi với thời gian thăm thẳm, vượt khỏi những cách ngăn của không gian vời vợi.
24/02/2015(Xem: 4592)
Em có thói quen cứ những ngày cuối năm thường thích lật những chồng thư cũ của bạn bè ra đọc lại, thích tìm kiếm dư âm của những chân tình mà các bạn đã ưu ái dành cho em. Lá thư của Chị đã gây cho em nhiều bâng khuâng xúc động và ngậm ngùi vô cùng vì đó là những nét chữ kỷ niệm của Chị còn lưu lại trên cõi đời này! Đúng vậy, Chị đã ra đi, bỏ lại đằng sau tất cả những ưu tư phiền muộn của cuộc đời và em đang đọc những dòng chữ của Chị đây.
12/02/2015(Xem: 22627)
Mơ màng cát bụi từ thuở nào mới mở mắt chào đời bên ghềnh biển Quy Nhơn rờn mộng ấy, thầy Đức Thắng sinh năm 1947, suốt một thời tuổi trẻ hay chạy rong chơi qua cánh đồng lúa xanh Phổ Đồng, bồng tênh mấy nẻo đường quê hương Phước Thắng ngan ngát cỏ hoa và thả diều tung bay trên bầu trời Tuy Phước lồng lộng bát ngát đầy trời trăng sao in bóng mộng sông hồ. Rồi lớn lên, thường trầm tư về lẽ đời vô thường sống chết, nên từ giã quê nhà, thao thức vào Nha Trang đi xuất gia theo truyền thống Thiền tông Phật giáo đại thừa. Sau đó vài năm chuyển vào Sài Gòn, tiếp tục con đường học vấn, tốt nghiệp Cao học Triết Đông phương và Phật khoa Đại học Vạn Hạnh trước năm 1975.