Quy Luật Thời Gian

28/03/202418:29(Xem: 2629)
Quy Luật Thời Gian



quangduc-20nam2
QUY LUẬT THỜI GIAN


 

        Trên tay bạn,chiếc đồng hồ đeo tay đắt giá, hoặc người yêu, người thân quý tặng...bạn không thể không dùng nó. Có thể, bạn phải đeo mang nó suốt đời... Bạn muốn buông đi,  hơi khó  buông : Vì, e   bạn đã tự  coi thường bạn mình.  Khi trao tặng bạn, sở hữu chủ đã hàm ý: Tôi yêu quý bạn trọn cả đời tôi.

 

Trong thư phòng nhật dụng, bạn mắc một tập lịch, hoặc của con- dâu , con rề bạn mang về, vì các cơ quan  bây giờ đã cung ứng nhiều sản phẩm đáp ứng nhu cầu công nhân viên chức: Rồi , các chùa các tịnh thất, tịnh xá quý tặng, thầm nhắc bạn nhớ, các khóa tu trong năm.  Có nghĩa, chung quanh không gian bạn sống, có  khá nhiều yếu tố vật chất, nhắc nhở bạn quy luật thời gian chi phối tư tưởng , tình cảm bạn.

 

Kim đồng hồ luôn chạy về phía bên phải, mỗi một nhích qua là tự nó hoàn thành quy luật của nó...Bạn có thể quay ngược nó lại trên mặt đồng hồ, nhưng không bao giờ nắm lại được chút xíu thời gian đã trôi qua...

 

Tờ lịch cũng  thế, có thể bạn quên, không bóc tờ lịch mỗi ngày....Có thể cả tuần... Nhưng bạn cũng không thể nào, nhìn tờ lịch hôm nay, màmong sở hữu thời gian hôm qua đã trôi tuột mất rồi.

                                                      *

 Trong thời công phu chiều, quý thầy,quý sư cô vẫn đọc bài kệ : “Thị nhật dĩ quá, mạng diệc tùy giảm, như thiểu thủy ngư, tư hữu hà lạc.”

 

           Trôi qua từng mỗi sát na,

            Đời người vốn thế ...xót xa cạn dần...

            Cá trông nước  cạn lạch sông... 

            Lấy gì vui nhỉ mà trôngxa vời “.

                 Thế nên:  Phong cách sống cần thiết, thiết thực nhất cho bản thân bạn,là bạn  hãy sống an nhiên, tự tại từng giây, từng phút đang trôi qua trước mắt... Nhà Phật  quen gợi khái niệm sống ấy là HIỆN PHÁP LẠC TRÚ.

 

Thiết tưởng, cũng nên ghi chú thêm : khi bạn đã sống trọn vẹn từng giây phút trước mắt,Thì kinh HOA NGHIÊM mách bảo cho bạn thấy , đồng thời, bạn đang được sống hàng vạn ngày của quá khứ, hàng triệu triệu ngày  của tương lai. Tất cả chúng có mặt  tròn đầy  ngay trong từng GIÂY PHÚT HIỆN TẠI.

                            Thời gian, hạnh phúc, vun  tay

                             Ngày qua tháng lại ắp đầy niềm vui.

 

                                                                                       HẠNH PHƯƠNG

                                                                            28.03.2024.    Giáp thìn, PL 2576.


nha tho hanh phuong-02nha tho hanh phuong-03

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/02/2013(Xem: 13835)
Khi tiếp cận với Kim Cang, tôi bỡ ngỡ và chưng hửng không ít. Lâu nay cứ nghe người ta đọc câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” như một câu thần chú để quên đi bao nội muộn phiền, rồi đọc Lục tổ Huệ Năng cũng thấy ngài kể chuyện một hôm đi bán củi, chỉ nghe lóm người ta đọc có câu kinh đó thôi mà đại ngộ, thế mà mình càng nghe càng mơ hồ, mù tịt.
13/02/2013(Xem: 5764)
hoa_ly_1Thầy không chỉ là thầy học của tôi, thầy còn dạy cả cậu mợ tôi học ở bậc Trung học. Thầy dạy môn Sinh vật từ năm lớp Sáu. Nhìn cung cách thầy trình bày dạy, tôi nghĩ rằng thầy chọn dạy môn này là do tấm lòng thầy yêu sinh vật quanh mình, thầy thưởng
11/02/2013(Xem: 6801)
cha Ðã đến lúc cha viết những lời sám hối chân thành gởi đến con. chắc con rất ngạc nhiên. Con dang xót xa vì cha cô đơn, ân hận vì không được gần cha đề săn sóc tuổi già, cũng có thể tưởng tượng cha đang nhẹ nhàng trách con... Vậy mà làm sao nghe có sự ngược đời. Con hãy nghe cha nói.
11/02/2013(Xem: 6433)
Làng tôi có ba ấp, mỗi ấp có một ngôi chùa. Tôi ở ấp Quảng Đức, lên năm tuổi đã biết tên chùa là Châu Lâm, đã thấy ông thầy chùa đầu tiên trong đời, thỉnh thoảng đi về trên con đường xuyên qua xóm. Ba tôi dặn : - Không được kêu là : "Ông thầy chùa" nghe chưa ? Hỗn. Nhưng lại không bày tôi một cách kêu khác. Trong câu chuyện, khi nhắc tới ông thầy... đó thì ba tôi dùng ba chữ "Thầy Châu Lâm". Giọng kính cẩn có pha chút thân tình, Những người trong xóm khi nhắc đến tên thầy đều có chung một giọng như thế.
08/02/2013(Xem: 21896)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
04/02/2013(Xem: 24216)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
27/01/2013(Xem: 4849)
Cảm nhận nguồn sông trăng, Cảm ơn tác giả: Nữ sĩ Tuệ Nga đã gởi tặng tập thơ “Từ Giòng Sông Trăng” do Cội Nguồn xuất bản vào giữa năm 2005, sách dày 400 trang giấy thắm, chuyên chở ý thơ như giòng suối tràn tuôn từ dòng tư tưởng ảnh hiện bóng trăng, soi qua cuộc đời trong sáng, với những giòng sông mênh mông tràn về biển cả. “Từ giòng Sông Trăng” chẳng những một đề tài đơn độc của tập thơ nầy để diễn tả sự mầu nhiệm của trăng mà chúng ta không thể dùng lời nói hết. Riêng Nữ sĩ Tuệ Nga có cái biệt tài đưa trăng vào thơ một cách tự nhiên không hề gượng ép. Mỗi chữ trăng là mỗi vần thơ. Mỗi dòng hạ bút là thơ trăng huyền.
21/01/2013(Xem: 21371)
Một lòng yêu nước với yêu quê Sang lánh trời Tây vẫn nhớ về Non nước đớn đau lòng tu sĩ Đêm về gợi nhớ bóng hương quê Nghìn năm văn hiến giờ đâu thấy Nghĩa lý luân thường mất đã lâu Khổ đau oằn quại triền miên kiếp
20/01/2013(Xem: 5140)
Cuộc đời bầm dập nổi trôi của một em học trò cũ đã thôi thúc tôi viết nên truyện này. Người ta thường bảo „sông có khúc, người có lúc“ nhưng phải nhìn nhận cả cuộc đời của em đã phản ảnh lại nhận xét trên. Bao đau thương đã dồn dập lên đôi vai yếu ớt của em, nhiều lúc tưởng chừng như không còn gượng đứng dậy được nữa, nhưng em vẫn phải sống, vẫn phải đương đầu với mọi khổ đau tràn ngập vây quanh.
15/01/2013(Xem: 11209)
Chiến tranh và hòa bình (tiếng Nga: Война и мир) là nhan đề một tiểu thuyết của Lev Nikolayevich Tolstoy, xuất bản rải rác trong giai đoạn 1865 - 1869.