Sông nước Tiền Giang

27/04/202307:48(Xem: 4586)
Sông nước Tiền Giang


song nuoc tien giang

Sông nước Tiền Giang

 

Mỹ Ngư và cô bạn văn Vũ Nương có một tình bạn rất ư là đặc biệt, đến độ có khi phải xem là trẻ con không chịu lớn. Tuổi đời càng ngày càng chồng chất, nhưng tính tình cả hai đều giữ mãi ở con số quay ngược lại với tuổi đời. Chẳng hạn như lúc họ sáu mươi mốt, cách cư xử của họ như mới mười sáu và mười năm sau chỉ nhích lên được con số mười bảy. Họ đồng trang lứa và viết văn cùng một chiều hướng, nghĩa là đủ mọi thể loại từ viết về Phật pháp cho đến chuyện tình yêu lứa đôi, chuyện chúng mình và cả chuyện chính trị, chính em vì chồng Vũ Nương bị ngồi trong trại cải tạo suốt thời gian đẹp nhất, quý giá nhất của nàng. 

 

Tại sao Vũ Nương lại đối xử với Mỹ Ngư như trẻ con? Chẳng là thời gian gặp gỡ đầu tiên tại một bờ hồ thơ mộng của Bodensee bao bọc chung quanh ba nước Đức, Áo, Thụy Sĩ. Vũ Nương chê Mỹ Ngư lười biếng không chịu rửa bát đĩa, bắt nàng phải làm từ A đến Z nên muốn nghỉ chơi. May thay nàng đem công án này ra hỏi một ông Thẩm phán nổi tiếng quen thân với gia đình nàng, nhờ phán xét sáng suốt của ông, nàng mới chơi lại với Mỹ Ngư:

-   Cô cần một cô bạn văn, hay cần một người rửa bát! 

 

Rồi từ đấy tình bạn của họ mỗi ngày một thăng tiến, Vũ Nương chấp nhận rửa bát để Mỹ Ngư rảnh tay layout và biên tập lại tác phẩm Cô Gái Gò Công của nàng, viết vô tổ chức vì không biết đánh số trang thừa thiếu như thế nào? 

Đây là truyện dài đầu tiên của nàng nên Mỹ Ngư phải hướng dẫn chút đỉnh vì nàng vừa cho ra một đứa con tinh thần năm trước, có chút xíu kinh nghiệm truyền lại. Kể từ đó cả hai đều gắn bó với tác phẩm này và thân luôn với Cô gái Gò Công, người nhờ viết hộ câu truyện thật đời mình, nay đã trở thành Bà Gò Công chứ không phải cô gái chèo đò ngày nào trên sông Vàm Láng nghĩ chuyện vượt biên. 

 

Nói về đất Gò Công, nơi cách Sài Gòn chỉ hơn bảy chục cây số, nằm cạnh Mỹ Tho thuộc tỉnh Tiền Giang nằm trên sông nước. Ai cũng biết vùng đất này đã sinh ra hai vị Hoàng Hậu nổi danh, đó là Bà Từ Dụ Thái hậu mẹ vua Tự Đức và bà Nam Phương Hoàng hậu vợ vua Bảo Đại, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn. Hai phụ nữ đất Gò Công này được cả người lẫn nết, nhan sắc và phong cách của cô tiểu thư Nguyễn Hữu Thị Lan đã làm say đắm lòng ông vua đa tình Bảo Đại. Ông bất chấp luật lệ không tấn phong ngôi vị Hoàng hậu của triều Nguyễn, phong luôn cho người đẹp làm Nam Hương Hoàng hậu, nghĩa là Hương thơm đến từ phương Nam. Nhưng khổ nỗi các ngài thư ký của Lục Bộ, nhầm lẫn làm sao viết thành Nam Phương, gọi riết rồi thành quen, không đổi lại nữa. Mà cũng hay, Hoàng hậu của phương Nam cũng có ý nghĩa! 

 

Gần nhất là cô ca sĩ Phương Dung, với danh hiệu "Con Nhạn Trắng Gò Công" cũng làm nên tên tuổi cho mảnh đất của anh hùng Trương Công Định. 

 

Nhân duyên sâu xa nhất vẫn là sự giới thiệu của Hòa Thượng Sư Phụ đến các Cây Bút Nữ của tờ báo Người làm Chủ nhiệm. Tại sao cô nàng Vũ Nương lại nhận lời viết tác phẩm Cô Gái Gò Công mà không là Mỹ Ngư hay một ai khác? Cũng đơn giản thôi, Mỹ Ngư sang Đức bằng máy bay theo diện du học, không sống một ngày với chế độ cộng sản, không bị tù cải tạo như chồng của Vũ Nương, không đi vượt biên sống chết như Vũ Nương và bà Gò Công, thế thì biết gì về vụ đổi tiền hay cảm giác đi bán chợ trời mà viết với lách !?!

 

Phải phục Vũ Nương khi viết tới vùng xôi đậu ở Đôi Ma, Vàm Láng, nghĩa là ban ngày thuộc quốc gia vẫn nhộn nhịp buôn bán xây dựng nông thôn, nhưng tối về thì các ông nằm vùng nấp dưới hầm bò ra, vác súng AK lập tòa án nhân dân xử tội dân lành. Thời nào cũng chỉ người dân đen là khổ, họ sống cảnh trên đe dưới búa, lạc đạn mìn rơi.



hoa lan thien gioi

 

Tuy viết theo đơn đặt hàng của bà Gò Công nhưng Vũ Nương đã đem trải nghiệm của riêng mình đặt vào câu truyện. Chồng nàng thời ấy là cán bộ xây dựng nông thôn thứ thiệt, lúc nào cũng trong bộ quần áo màu đen ngồi xe Jeep đi điều động khắp nơi. Dựa theo lời kể của bà Gò Công làm chất liệu chính, nàng tả cảnh, tả tình thêm thắt vào cho câu chuyện thật hấp dẫn, nhiều phần gay cấn để lôi cuốn người đọc. Và hôm nay cái quả hai nàng nhận được là lời mời chân thành của bà Gò Công, nếu có dịp cùng về Việt Nam sẽ mời hai cây bút thăm quê hương sông nước của mình ở Gò Công, sẽ dẫn đi thăm các danh lam thắng cảnh ở đó, đền thờ anh hùng Trương Công Định... và chèo thuyền trên sông Vàm Cỏ. Lời mời rất có sức hấp dẫn tuyệt đỉnh, nhưng rơi trúng vào thời kỳ Covid đang hoành hành, nên cứ tưởng như gió thoảng mây bay. Ai ngờ vào đầu năm 2023, không hẹn mà cả ba đều có mặt tại Việt Nam, mỗi người một mục đích riêng chứ không phải về chỉ vì lời hứa đến Gò Công. 

 

Bà Gò Công về trước tiên, lo việc xây cất ngôi nhà từ đường trên mảnh đất của bố mẹ để lại ở Vàm Láng, nơi chứa đầy những kỷ niệm ấu thơ, nhớ đoạn đường làng khúc khuỷu mỗi ngày cầm cặp vở và lọ mực tím cùng củ khoai luộc, tung tăng lội vài cây số đến trường. Nhưng học chẳng bao lâu thì chiến tranh gia tăng, khiến bà Ba Cho phải nghỉ học để ở nhà phụ mẹ buôn bán nuôi đàn em nhỏ.

 

Kế tiếp là nàng Vũ Nương, sau ba năm Covid cột chân, nàng như điên cuồng phải về ngay quê ăn Tết, phần gặp họ hàng, phần giải quyết các công tác từ thiện vẫn còn dở dang. Các hộ nghèo đang chờ chai dầu gió Nhật Bản trị bá chứng, chỉ bán tại Đức, do Vũ Nương năn nỉ Mỹ Ngư mua dùm và xách về cho nàng làm từ thiện, một kiểu mượn hoa cúng Phật. Ý không phải, nàng đòi trả tiền nhưng Mỹ Ngư không nhận. 

Hai nàng này về hơi lâu cũng vài ba tháng để lo công việc riêng tư. 

 

Cuối cùng, sau khi thiên hạ ăn Tết đã đời, tiền bạc đã cạn, lì xì mỏi tay, Mỹ Ngư mới dẫn diệu xách va li về Việt Nam du lịch miệt vườn, ra đảo Phú Quốc tắm biển hưởng nhàn.

 

Họ hẹn nhau một cuối tuần thăm vùng sông nước Tiền Giang. Bà Gò Công đã sửa soạn chương trình và thức ăn đặc sản vùng miền để đón hai nàng tại bến xe đò cũ thuộc Gò Công Đông. Bến đợi cạnh xe nước mía, nên không tội vạ gì nhịn khát vì lo sợ viển vông loại nước uống chứa nhiều vi trùng, ruồi nhặng. Vũ Nương cẩn thận gọi ly nguyên chất không đá, Mỹ Ngư nghĩ bụng, uống vậy vừa ngọt gắt, vừa nóng hổi... thà đừng uống tốt hơn!

 

Một chiếc xe hơi khá sang trọng chạy rà rà bên lề đường ngừng lại bên xe nước mía, bà Gò Công bước ra tay bắt mặt mừng chào đón hai người khách quý từ phương xa đến. Tài xế là anh chàng mặt mũi sáng sủa, vui vẻ khiêng hành lý của khách mời lên cốp xe. Anh được giới thiệu là một trong những người cháu yêu của bà Ba Cho, con trai trưởng bà em gái út Bảy Chờ. Mỹ Ngư quên hỏi, không biết có bà em nào tên Tám Đợi hay không? Chắc là không? Vì sau này chỉ toàn em trai cho đến Mười Út rồi thôi. Vợ chồng ông bà Tư Bốn, ba má của bà Gò Công rất có tiếng là người nhân hậu và chăm chỉ ở đất Vàm Láng với chín người con, giờ đây tất cả đều có cơ ngơi tốt đẹp nhờ công lao vun xới của chị Ba Cho sống tại nước Đức. 

 

Điểm đến thăm đầu tiên trước khi về nhà nghỉ ngơi ăn uống là Đền thờ anh hùng Trương Công Định, thật ra người viết đã cắt đi hai chữ "dân tộc" vì sợ có người bị dị ứng với cụm từ "Anh hùng dân tộc", đã bị lạm dụng từ lâu. 

 

Trước cổng thờ hai bên có hai câu đối:

Gò Công Trương Chánh Khí.

Gia thuận Định trung can.

 

Ngày xưa học sử thời trước 75, Mỹ Ngư đã ngưỡng mộ tinh thần yêu nước của Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Công Định, uy danh vang lừng 6 tỉnh và khắp nơi. Người đã tuyên bố những câu nảy lửa, trả lời thư dụ hàng của Pháp vào cuối năm 1862: "Triều đình Huế không thừa nhận chúng ta. Nhưng chúng ta cứ bảo vệ tổ quốc chúng ta". 

 

Vào tháng 8 năm 1864, Ông đã cho ra một "Hịch Trương Định", tuyên bố ly khai Nam triều (tháng 2 năm 1863), phất cờ khởi nghĩa tại 3 tỉnh miền Tây, giải phóng Gò Công chống hàng ước Nhâm Tuất 1862 của triều đình Huế, chống lệnh vua ở lại cùng dân chiến đấu. Với chức Bình Tây Đại Nguyên Soái uy danh của ông vang dội khắp toàn nước, nhưng chẳng được bao lâu ông bị thương nặng trong một trận giao tranh với quân Pháp và đã dùng dao tự sát khi mới 44 tuổi vào năm 1864.

 

 
truong dinh

Bùi ngùi ngắm chân dung người anh hùng dân tộc, người mà Mỹ Ngư ngày nào cũng đi ngang qua đường Trương Định ở Quận 1 để đến Công Viên Tao Đàn tập thể dục vào mỗi sáng. Thấy tên nhưng không rõ công trạng của ông cùng người bạn Thủ Khoa Huân ở huyện Chợ Gạo tỉnh Tiền Giang cùng thời đã cống hiến cho đất nước những trang sử Việt oai hùng. 

 

Điểm thứ hai đến viện bảo tàng trưng bày các di tích lịch sử của hai bà Hoàng hậu nổi danh tài sắc của triều đại Nguyễn sinh quán tại Gò Công. Nhưng rất tiếc cuối tuần đóng cửa, khiến phái đoàn buồn bã kéo nhau ra chợ tìm sầu riêng, một đặc sản của vùng miền. 

 

Xe hơi chạy vòng vòng trong thành phố cho hai người khách quý chiêm ngưỡng cảnh quê. Nhà lầu mới xây mọc lên như nấm, phố xá sầm uất ai bảo là nhà quê! Đường về làng Đôi Ma không còn ổ gà lầy lội như xưa, mà tráng nhựa phẳng lì cho xe hơi loại xịn về làng. Chẳng thấy những vườn trái cây sai trái hay những cánh đồng cò bay thẳng cánh cho các công tử Bạc Liêu đốt tiền. Dân làng bán đất lấy tiền xây nhà lầu, mua xe hơi, ăn xài thỏa chí, rất ít nhà tranh vách đất như xưa. 

 

Đến khi xe ngừng lại tại cổng sau của một ngôi nhà, Vũ Nương giật mình la lên:

-   Nhà ai lớn vậy? Cứ như biệt phủ chứ không phải nhà bình thường! 

Bà Gò Công mỉm cười đáp nhẹ:

-   Nhà mình đó! 

Cô nàng lăng xăng lấy ipad ra quay cận cảnh từ trong ra ngoài, để gửi cho Hòa Thượng báo cáo tình hình nếp sống của người Phật tử đã hỗ trợ Tam Bảo từ lúc mới định cư sang Đức. 

 

Hôm ấy không trúng ngày rằm hay mùng một phải ăn chay, nên chủ nhà toàn quyền mua tôm ghẹ, đặc sản vùng miền sông nước về đãi khách. Mỹ Ngư thích nhất mít hái trong vườn nhà ông chú, tặng cho hai trái chín cây thơm ngọt, nàng ăn mít thay cơm, may là không bị dị ứng loại trái cây này. 

 

Đang hạ thổ, ngồi bệt xuống sàn nhà lót gạch bông lau láng bóng, thưởng thức các món ăn hương đồng cỏ nội. Bỗng từ xa vang lên một điệu nhạc nghe rất chói tai vì vặn loa quá lớn! Ủa, tại sao giữa vùng quê hẻo lánh, dân cư thưa thớt thế này lại có quán Karaoke ngoài trời ầm ĩ thế! Quả thật tiếng hát át tiếng bom! Mọi người không còn tập trung để ăn hay nói chuyện được nữa, đành phải suy luận. Có hai giả thuyết, nhà hàng xóm ở tuốt đằng xa có hữu sự phải mướn ban nhạc sống về giúp vui văn nghệ, một là đám cưới hai là đám ma. Cứ việc lắng nghe nội dung các bài hát là biết ngay. Mỹ Ngư reo to khi dàn nhạc chơi bài "Một cõi đi về" và "Cát bụi" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhất định không phải là đám cưới rồi! Đến khi nghe họ chơi bài "Đồi thông hai mộ" thì mọi người mới chắc chắn. Bà Bảy Đợi chợt nhớ ra:

-   Phải rồi, dám thằng cha Hai Tửng nhậu nhẹt tối ngày bị trúng gió chết lắm!

Ở nhà quê ai chết cũng chuẩn đoán là trúng gió hết, làm gì có bệnh ung thư hay đột quỵ nhồi máu cơ tim như tỉnh thành. 

 

Sáng hôm sau mọi người đều tỉnh táo sau một giấc ngủ ngon với gió mát trăng thanh, hương đồng cỏ nội. Chỉ cần mở toang cánh cửa trước sau là gió vùng sông nước sẽ lùa vào mát rượi, không cần mở máy lạnh hay quạt máy. Nhưng ban đêm phải cửa đóng then cài không muỗi miệt vườn tha đi lúc nào không biết. 

 

Bữa điểm tâm với nhiều lựa chọn, hoặc xôi ba màu, hoặc bánh mì thập cẩm, ai muốn ăn gì cứ việc đưa ra nguyện vọng. Dĩ nhiên Mỹ Ngư đòi thử mỗi thứ một tí và tráng miệng vẫn là hộp mít chín cây thơm phức cây nhà lá vườn. 

 

Trong lúc chờ cậu cháu đem xe đến đưa đi chơi, bà Gò Công dẫn hai nàng đi thăm các nhà hàng xóm chung quanh. Các em bé thời nay vẫn chạy theo bà Việt Kiều để xin kẹo bánh, nhưng em nào cũng cầm trên tay một chiếc điện thoại thông minh bấm bấm. Nhà nào cũng xây lại thật khang trang, có cổng rào chắc chắn, nguyên một xóm làng chỉ có một nhà còn rách nát cạnh bên bờ sông. Hỏi ra mới biết chủ nhân là một mẹ đơn thân vò võ nuôi con chờ chồng trở về. Chàng ta đã theo vợ bé lên Sài Gòn lập nghiệp từ mười năm trước. Khúc sông Vàm Láng nơi Cô gái Gò Công chèo đò ngày nào, đã bị thu hẹp lại, thiên hạ đổ đất lấp sông để bán đất xây nhà. Một tương lai thật thê thảm, nếu thế hệ sau chẳng ai chịu đi làm và lấy tiền bán đất bỏ ngân hàng lấy lời sinh sống. Tệ hại hơn nữa là cờ bạc, rượu chè, hút sách thì núi cũng lở. Có người chỉ sau một thời gian ngắn, đã phải đi bán vé số trước cửa nhà trên mảnh đất cũ mình đã bán. 

 

Hôm đó là ngày chủ nhật chắc chắn sẽ kẹt xe trên khắp các tuyến đường. Anh cháu bà Gò Công đề nghị mọi người nên mua tour du lịch đi đảo Cồn Phụng - Thới Sơn. Đấy là một tour trọn gói, chèo thuyền ba lá trên các rạch nhỏ hai bên rợp lá rừng dừa nước, thăm nơi làm mật ong từ hoa nhãn và có cơ hội mua sữa ong chúa về bổ dưỡng. Họ bày ra rất nhiều trò ca hát, ăn uống vui chơi cho du khách, nhưng du khách thuộc phái đoàn này chỉ xem qua loa và chụp vài tấm hình tiêu biểu để khoe, rồi ngồi trong quán uống nước dừa đợi hướng dẫn viên du lịch gọi. Ai cũng chê trời nắng gắt, tội vạ gì hành xác! Đoạn cuối cũng đến xem đảo của ông Đạo Dừa, nhìn di tích của ông để lại như tất cả các vật dụng, đồ đạc đều làm từ chất liệu của cây dừa.

 

Hai ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh, đã đến lúc phải quay về thành phố, nhưng lần này là thành phố biển Vũng Tàu. Bà Gò Công còn có cơ ngơi tại Vũng Tàu nên mời luôn cả gia đình hai nàng về tắm biển. Nhưng tựa đề bài viết là "Sông nước Tiền Giang" chỉ viết về nước ngọt, nên người viết không thể pha nước mặn vào, đành phải dừng bút. 

 

Nhưng chưa thể dừng bút được vì chỉ còn vài ngày nữa là 30 tháng 4. Ngày tháng 4 đen của 48 năm lưu vong xứ người. Tác phẩm "Cô gái Gò Công" diễn tả về cuộc đời của một cô thôn nữ vùng sông nước Cửu Long chăm chỉ, tháo vát chỉ biết làm việc để lo cho gia đình, chẳng biết hai chữ chính trị là gì. Thế mà chế độ cộng sản đã xử sự như thế nào đối với mọi người dân, để họ phải bán mạng đi vượt biên tìm con đường sống. Rất tiếc tác phẩm này bị bà Gò Công giữ lại không cho phát hành vì còn họ hàng, nhà cửa bên nhà, sợ mỗi khi về nước bị chính quyền làm khó dễ. 

 

Nhưng bà Gò Công ơi, thời thế sắp đổi thay! Cái chính nhất định phải thắng cái tà! Chuyện nhà văn Dương Thu Hương nhận được giải thưởng văn học bên Pháp năm 2023, một giải thưởng danh giá với hai trăm ngàn Euro, chỉ đứng sau giải thưởng Nobel mà thôi! Nhà văn nữ ấy đã can đảm viết ra tất cả các sự thật  xảy ra ở miền Bắc trong chế độ cộng sản. Với cái nhìn xuyên thấu bà đã lột tả được nhiều khía cạnh của xã hội qua những tác phẩm văn học, để được thế giới công nhận ngoại trừ chính quyền Việt Nam. 

 

Người viết yêu mến và ngưỡng mộ nhà văn Dương Thu Hương từ khi đọc được một câu bà viết lúc vào Sài Gòn năm 1975: "Tôi ngồi bệt xuống đường và khóc như một đứa con nít vì biết cả thế hệ chúng tôi bị lừa".

 

Câu nói bất hủ của một nhà văn lớn, đáng được ngưỡng mộ !

 

 

Hoa Lan.

Tháng 4 - 2023.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/2020(Xem: 23625)
Một trong những điểm đặc thù từ giáo pháp của Đức Phật chính là tinh thần Trung đạo - không rơi vào cực đoan khổ hạnh ép xác hay thú hướng dục vọng. Biện chính giáo pháp để làm lộ rõ con đường Trung đạo cũng là một phương thức hoằng pháp. Có thể sự biện chính chỉ là quan kiến cá nhân và đôi khi đi xa hơn vấn đề cần biện chính, nhất là những biện chính liên quan đến lát cắt của một phần tổng thể văn bản. Dẫu vậy, toàn bộ nội dung bài viết vẫn hướng đến mục đích làm sáng tỏ thêm con đường Trung đạo, tránh sự hiểu nhầm đáng tiếc đối với những Phật tử sơ cơ. Nguyệt San Giác Ngộ xin trân trọng giới thiệu bài viết đến với quý độc giả. NSGN Bài “Quan điểm của Phật giáo về vấn đề kinh tế” của Hòa thượng Tinh Vân (Phước Tâm dịch, Nguyệt san Giác Ngộ số 189, tháng 12-2011, trang 36), có một đoạn viết:
29/08/2020(Xem: 4029)
Khi được một bằng hữu tặng cho một quyển sách hay và quý, bạn vui vẻ nhận lấy, khen sách trình bày đẹp, đề tài lạ lẫm hấp dẫn, cảm ơn, rồi nhập vào hàng hàng lớp lớp những sách báo trên kệ tủ của mình, nói là từ từ khi nào rảnh rang sẽ đọc sau, rồi quên bẳng luôn, không sờ đụng đến lần nào nữa. Nếu vị bằng hữu đó mà biết được bạn đã đối xử với món quà tặng văn hóa, món quà tinh thần và nghĩa tình kiểu như vậy, chắc vị đó sẽ buồn lắm. Làm người khác buồn, là bạn đã mang tội. Trong trường hợp vị bằng hữu đó không hề hay biết gì hết, bạn vẫn mang tội, chứ không phải vô tội. Tội đó là tội xem thường.
27/08/2020(Xem: 9686)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
14/08/2020(Xem: 9157)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/2020(Xem: 21720)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
09/08/2020(Xem: 24922)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
13/07/2020(Xem: 24966)
Mô Phật- Xin thầy giảng giải về sự khác nhau giữa Phước đức và Công đức? - Công đức là sự xoay nhìn lại nội tâm,(công phu tu hành) dùng trí sáng suốt, thấu rõ sự thật, dứt trừ mê lầm phiền não. - Công đức có thể đoạn phiền não, có thể chứng được bồ đề, còn phước đức thì không. Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người… - Phước đức không thể đoạn phiền não cũng không thể chứng bồ đề, chỉ có thể mang đến cho bạn phước báu. “Do đó chúng ta nhất định phải phân biệt rõ ràng công đức và phước đức.”
12/07/2020(Xem: 12312)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn