Bảy Câu Hỏi

11/02/202319:02(Xem: 8527)
Bảy Câu Hỏi


duc the ton 2a

BẢY CÂU HỎI


Có 7 câu hỏi mà một vị thánh trả lời một cách rất thâm sâu.

1.Vật gì sắc bén nhất trên thế giới này?
Vật nhọn nhất là cái lưỡi của con người. Con người dùng lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim, cảm giác của người khác.
2. Nơi nào xa nhất trên thế giới này?
Quá khứ là nơi xa nhất. Cho dù chúng ta là ai, chúng ta giàu cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ nên chúng ta phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới.
3. Cái gì lớn nhất trên thế giới này?
Ham muốn là thứ lớn nhất trên thế giới. Nhiều người trở nên khốn khổ vì họ cho phép ham muốn thoải mái. Hãy cẩn thận với ham muốn.
4. Cái gì cứng (hàm ý "khó") và nặng nhất trên thế giới này?
Lời hứa là thứ khó nhất trên thế giới này. Dễ dàng nói nhưng cực kỳ khó làm.
5. Cái gì nhẹ nhất trên thế giới này?
Sự khiêm nhường là thứ nhẹ nhất trên thế giới. Rất dễ để quên đi sự khiêm nhường và rời bỏ sự khiêm nhường. Hãy nhìn vào rất nhiều người đang đuổi theo tiền tài và danh vọng. Họ đơn giản từ bỏ sự khiêm nhường.
6. Cái gì gần nhất với chúng ta trên thế giới này?
Cái chết là thứ gần nhất với chúng ta trên thế giới. Cái chết là chắc chắn và có thể đến với chúng ta bất cứ lúc nào. Chúng ta chỉ sống qua từng hơi thở mà thôi, thở ra mà không hít vào thì cái chết đã đến.
7. Cái gì dễ làm nhất trên thế giới này?
Việc dễ làm nhất là làm người khác đau buồn. Cho nên chúng ta nên thận trọng với loại việc dễ làm này !

*******

BẢY CÂU HỎI

1- Vật gì sắc bén nhất trên Thế Giơi này?
2- Nơi nào xa nhất trên Thế Giới này?
3- Cái gì lớn nhất trên Thế Giới này?
4- Cái gì cứng ( hàm ý khó ) và nặng nhất trên Thế Giới này?
5- Cái gì nhẹ nhất trên Thế Giới này?
6- Cái gì gần nhất với chúng ta trên Thế Giới này?
7- Cái gì dễ làm nhất trên Thế Giới này?


BẢY CÂU ĐÁP


1- Cái Lưỡi con người sắc bén vô cùng!
Dễ dàng thương tổn cho mọi con tim
Khi nghe Lưỡi thốt những lời uốn éo
Cảm giác tái tê nức nở đắm chìm!

2- Quá Khứ là nơi xa nhất trên đời!
Bất cứ là ai dù sướng hay khổ
Những gì đã qua không sao quay lại
Hôm nay, ngày mai hành Thiện điểm tô!

3- Ham Muốn mãi hoài to lớn nhất!
Dục tính hừng hẫy bũa vây ta
Cứ cho Ham Muốn tung hoành thoải mái
Trói đời khốn khổ bi luỵ sa đà!

4- Lời Hứa một khi ai đã thốt ra
Giữ gìn chữ Tín cân nhắc phiền hà
Hứa dễ sao thực thi ngàn cân nặng
Đánh mất lòng tin sống trầm kha

5- Khiêm Nhường sự ấy nhẹ nhàng trời mây
Ai nấy dễ quên rời bỏ đoạn đành
Tiền tài danh vọng mới đầy hấp lực
Xiêu lãng Khiêm Nhường chẳng mấy phát sanh!

6- Cái Chết cận gần thân thiết biết bao!
Chắc chắn xảy ra bất cứ lúc nào
Cuộc Đời ngắn ngủi qua từng hơi thở
Thở ra không vào mạng sống còn sao!? ( get out, Die! )

7- Dễ làm nhất là làm ai đau buồn!
Trong mọi khía cạnh dễ làm tổn thương
Hành động cố ý hay là vô thức
Thận trọng hành xử kẻo hối khôn lường!...


Quảng An Houston, Tx, USA

Pt Quảng An nhận được email từ Đạo Hữu Minh An ( có duyên đi Tu chung Niệm Phật Đường thời gian trước ). Quảng An nhận thấy bài Pháp thật ý nghĩa và cảm thán thành vần điệu thơ ca.

Kính xin chia sẻ đến cùng Đại chúng cùng suy nghiệm về 7 Câu Hỏi và Sự trả lời của vị Thánh rất thâm sâu. QA chỉ ghi lại vần điệu thơ ca dựa theo 7 câu trả lời hầu đọc cho dễ nhớ.

Chân thành tri niệm ân thức khai thị. Nam Mô A Di Đà Phật....

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/01/2011(Xem: 5099)
Cách đây hơn một tuần, trong lúc chuẩn bị nấu nước pha trà buổi sáng, tự dưng lòng tôi nhớ quay quắt những chén trà năm xưa tôi đã từng chia sẻ với Thầy Tâm Phương trong những buổi sáng tĩnh lặng tại ngôi chùa nghèo Quảng Đức ở Broadmeadows. Tôi đã vội gọi Thầy Tâm Phương và hết sức may mắn Thầy vẫn còn nhớ tên tôi..dù rằng Thầy đã quên mất giọng nói quen thuộc của tôi rồi! Thầy rất mừng vì nghe được qua một số Phật tử biết cuộc sống của tôi lúc nầy an nhàn lắm. Tôi thưa với Thầy về cuộc đời hưu của tôi mấy năm gần đây cũng như nói với Thầy là tôi thèm vô cùng được cùng Thầy nhâm nhi lại những chén trà xưa!
14/01/2011(Xem: 4624)
Tôi trở về Huế với một tâm trạng nôn nao bồi hồi! Ba mươi năm sau mới nhìn lại Huế thân yêu, nơi đã cho tôi mật ngọt của ngày mới lớn. Phi trường Phú Bài vẫn vậy, vẫn u buồn ảm đạm dù đã trải qua bao tháng năm cũng chẳng rộng lớn gì hơn. Đã thế, tôi đặt chân xuống phi trường khi trời đã về chiều nên quang cảnh càng hiu hắt thê lương.
07/01/2011(Xem: 5337)
Chuyện Tiền thân Bahiya (Jàtaka 420) kể lại rằng : “Thuở xưa, khi vua Bramadatta trị vì ở Ba-la-nai, Bồ-tát là một vị đại thần của triều đình. Có một nữ nhân thôn quê thân thể béo mập, ăn mặc lôi thôi, làm công ăn lương, đang đi ngang qua gần sân của nhà vua, cảm thấy thân bị bức bách ngồi xuống lấy áo đắp che thân, giải toả sự bức bách của thân và nhanh nhẹn đứng dậy”.
06/01/2011(Xem: 8958)
Tôi và chị chưa hề một lần gây thù chuốc oán với nhau. Vậy mà không hiểu sao ngay từ ngày chạm mặt đầu tiên ở trụ sở Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh, bỗng dưng tôi thấy ghét chị thậm tệ. Và nhìn ánh mắt, vầng trán nhăn nhíu, điệu bộ của chị khi đứng gần tôi vào lúc cuộc họp chuẩn bị khai mạc, tôi cảm nhận, thấy biết được chắc chắn rằng chị cũng chẳng ưa gì tôi, có thể là ghét cay ghét đắng tôi, còn hơn cái mức mà tôi ghét chị. Sao kỳ vậy? Đố kỵ tài năng sao? Không phải.
05/01/2011(Xem: 4544)
Tôi sinh ra và trải qua những ngày tuổi thơ ở Huế. Như vậy cũng đủ để tôi tự hào đã chia sẻ cùng Huế với tất cả những thủy chung của lòng mình. Thế rồi, tôi cũng phải xa Huế đã 30 năm, quê hương đó vẫn rạng ngời trong tâm tưởng. Huế dấu yêu ơi! có bao nhiêu điều phải nhớ: thời thơ ấu ấm áp trôi đi, tuổi học trò thần tiên trong ngôi trường màu hồng ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm cùng với dấu chân của những chàng trai thích đón đưa mỗi khi tan trường. Tôi với Huế biết bao tình thương mến, mỗi con đường, mỗi dòng sông, núi đồi, lăng tẩm, thành quách, chùa chiền là của Huế, là của tôi... Mặc dầu phải tất tả trong dòng đời xuôi ngược và biết rằng Huế là xứ sở thật kỳ, ở thì có điều không ưa nhưng đi xa thì lại nhớ, trong tôi vẫn chan chứa nỗi niềm với Huế. Nói như ai đó: "nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ Huế", nỗi nhớ thấm vào máu thịt, sâu lắng vào tâm hồn của những kẻ tha hương lòng vẫn bùi ngùi mỗi khi nhớ đến và chỉ muốn quay về!
04/01/2011(Xem: 5884)
Bạt: Bài viết “Phật giáo, một sự thực tập” dưới đây là bài đầu tiên trong tập hợp năm bài viết đã được phổ biến trên nguyệt san Triết học (Filosofie), 2004-2005. Đây là những tiểu luận về Phật giáo nhìn từ phương Tây, được viết từ bối cảnh của một truyền thống Phật giáo rất mới, được gọi là Phật giáo Tây phương. Tác giả, tiến sĩ Edel Maex là một nhà tâm lý trị liệu làm việc ở bệnh viện Middelheim tại Antwerpen, Bỉ. Ông là một trong những người sáng lập và ở trong ban điều hành của Trường Triết học Tỉ giảo (School voor comparatieve filosofie) ở Antwerpen. Ông là một người thực tập Thiền.
20/12/2010(Xem: 12968)
Không sinh, không diệt. Không đến, không đi. Đó chính là ý nghĩa nền tảng về một tâm xuân miên viễn. Khi chúng ta nhìn sự vật có sinh có diệt, có đến có đi, lòng ta không khỏi sinh ra những luyến lưu tiếc nuối.
14/12/2010(Xem: 3968)
Đất Bắc Ninh xưa gọi là đạo Bắc Giang, rồi đổi ra trấn Kinh Bắc, một miền phong phú về mặt dân ca, cũng là một vùng nổi tiếng về phong quang cẩm tú, về điền địa phì nhiêu...
13/12/2010(Xem: 33159)
Văn hóa như hơi thở của sự sống. Chính vì vậy mà qua bao thăng trầm nghiệt ngã của lịch sử, Đạo Phật như một sức sống văn hóa ấy vẫn còn đó, như một sinh chất nuôi dưỡng nếp sống tâm linh cho con người.