Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hương Từ Lan Xa (Lịch sử ngôi chùa Linh Thứu Berlin, Đức quốc)

21/05/202016:52(Xem: 855)
Hương Từ Lan Xa (Lịch sử ngôi chùa Linh Thứu Berlin, Đức quốc)
Chua Linh Thuu (32)

Hương Từ Lan Xa
(Lịch sử ngôi chùa Linh Thứu Berlin, Đức quốc)
Trần Thị Nhật Hưng


   Mùi hương từ hoa thơm cỏ nội, thông thường sẽ theo hướng gió mà bay đi, tuy nhiên cũng có một mùi hương đặc biệt, rất đặc biệt lan tỏa khắp nơi không theo chiều gió nào đó là mùi hương của loài hoa mang tên đức hạnh. Vâng, ở đây tôi muốn nhắc đến một vị có...mùi hương đó, chính là Ni Trưởng (NT) (bên Tăng gọi là Hòa Thượng): NT Thích Nữ Diệu Phước, trụ trì chùa Linh Thứu tại thủ đô Berlin Đức quốc.

   Viết về một người đang hiện tiền trên thế gian này, đó là điều Hòa Thượng Thích Như Điển luôn khích lệ. Hòa Thượng quan niệm, đợi họ chết xong mới đua nhau, xúm nhau ca tụng, người chết đâu nghe được.

   Vậy hôm nay, tôi viết về Ni Trưởng, cũng do nhân duyên Thượng Tọa  Thích Nguyên Tạng chủ biên Trang Nhà Quảng Đức tận bên Úc, sau khi đăng rồi gởi bài của Hoa Lan “Những Chiếc Khẩu Trang Ân Tình“  kể lại những sinh hoạt nhất là công tác hữu ích may 5000 chiếc khẩu trang để đóng góp cho nhà nước sở tại cũng là cách tri ân nước Đức  trong mùa dịch Corona của Ni Trưởng cùng các Sư Cô trong chùa, các Phật tử tại Berlin cả cô bạn văn Hoa Lan thân yêu của tôi nữa rồi đề nghị tôi (tôi hay gọi đùa là đơn đặt hàng):Xin chị Nhật Hưng vào đọc bài và viết lời tán thán Sư Bà (Ni Trưởng), các Sư Cô, Phật tử chùa Linh Thứu và tác giả Hoa Lan".

   Chà, đúng là duyên đã tới, tôi còn chần chừ gì nữa mà không ngồi vào máy, viết!         

                                                       *

    Ngược dòng thời gian cách đây gần 30 năm, Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Phước được Chi Bộ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Đức quốc bảo lãnh sang làm việc Đạo cho Giáo Hội Đức và về ở với Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Tâm tại Hamburg. Họ là tỷ muội có cùng chung một Sư phụ mà NT Diệu Tâm là cánh chim đầu đàn Đại sư tỷ.


su ba dieu phuoc duc quoc
Sư Bà Diệu Phước
Trụ Trì Chùa Linh Thứu, Berlin, Đức Quốc



   Sau đó Chi Hội Phật tử Việt Nam tỵ nạn tại Berlin có nhu cầu nên đã thưa lên Chi Bộ và Chi Bộ đã cử NT Diệu Phước về đảm nhận Trụ Trì Niệm Phật Đường Linh Thứu và sau đó là chùa Linh Thứu tại Berlin. Tôi chỉ biết sự việc như mùi hương phảng phất mà thôi, còn nội tình bên trong, ai trồng cây đức hạnh  như thế nào để có hươngtỏa phải nhờ đến bài viết về “Ngôi chùa Linh Thứu“ của cô bạn văn  Hoa Lan mới hé lộ được:

 
  “Chùa Linh Thứu với vị Ni Sư Trụ Trì có tên Diệu Phước, đã đưa ngôi chùa vừa “linh“ lẫn vừa “phước“ đi vào huyền sử. Vâng, huyền sử thật! Bắt đầu là một Niệm Phật Đường nho nhỏ với căn hộ đơn sơ chỉ có hai phòng, ấy thế mà không có sự gây dựng và hướng dẫn của Hòa Thượng Phương Trượng Thích Như Điển từ bao nhiêu năm về trước, thì làm gì có được ngôi chùa khang trang như ngày hôm nay; cả Chi Hội lẫn những đoàn sinh của Gia Đình Phật Tử Chánh Niệm Berlin cũng chẳng hân hoan ăn mừng ngày lễ Chu Niên 25 Năm.

   Nhớ ngày ấy khi bức tường chia cắt Đông-Tây chưa sụp đổ, Hòa Thượng Phương Trượng lặn lội qua tuyến đường kinh hoàng với những tên lính biên phòng Đông Đức mặt lạnh như băng, để lên sinh hoạt với Chi hội Bá Linh. Lúc ấy vào khoảng đầu thập niên 80 Chi Hội chưa có cơ sở, chùa chưa thành hình lấy đâu ra chỗ để sinh hoạt, phải mượn ngôi chùa của các Sư Tích Lan ở quận Frohnau.

   Sang bước thứ hai, với sự xuất hiện thần diệu của bác Trực Ngộ, ngôi Niệm Phật Đường Bá Linh mới được thành hình nhưng chưa có tên. Mãi đến khi Sư Cô Như Hân từ Hannover được bổ xứ về mới đặt cho cái tên “Linh Thứu“, nhưng vẫn chỉ là Niệm Phật Đường Linh Thứu chưa phải là Chùa. Rất tiếc Sư Cô Như Hân không trụ lâu tại ngôi Tam bảo này. Hai năm sau một biến cố lịch sử xảy ra, việc đập đổ “bức tường ô nhục“ chia cắt Đông-Tây của xứ Đức vào ngày 9 tháng 11 năm 1989, đã đưa ngôi Chùa tương lai này đi vào huyền sử. Chính ngôi Chùa do đa số những người tỵ nạn hay thuyền nhân ở vùng Tây Bá Linh quy tụ về tu tập, đã che chở cho những người vượt tường sang tìm bến tự do, thế là dưới bóng từ bi không ai còn phân biệt chánh kiến kẻ Bắc người Nam, chỉ biết rằng mọi người đều có chung một dòng máu Việt.

   Sang bước thứ ba, đây mới chính là khúc quanh lớn của ngôi chùa Linh Thứu, khi một vị Ni Sư được Hòa Thượng Phương Trượng và Sư Bà Bảo Quang bổ xứ về trụ trì ngôi chùa. Đây có phải là phước lớn cho các Phật tử ở Berlin (Bá Linh) không? Chẳng phải người mang tên “Diệu Phước“ hay sao?

   Càng ngày Phật tử đến Chùa tu tập mỗi lúc một đông, cứ nhìn cảnh mọi người chen chúc nhau dành chỗ trong Chánh điện chật hẹp khiến Ni Sư phải phát tâm nguyện lớn, xây dựng ngôi Tam Bảo để độ chúng, lập đạo tràng tu học. Chỉ vài chữ ngắn gọn ấy thôi, nhưng thực hiện thì phải hội đủ cả tài năng lẫn đức độ và công phu tu tập sâu dầy bằng niềm tin tuyệt đối về Đấng Bồ Tát Quan Thế Âm luôn gia hộ trên con đường hành Đạo, Ni Sư cùng Ni chúng sáng sớm nào, sau khi tụng kinh vẫn luôn lạy 100 lạy Ngũ Bách Danh không chỉ cầu gia bị, tri ân mà đó còn tạo phước báu cho mình trong cuộc sống luôn được thuận duyên nữa. Ni Sư đã đi từng bước một thật vững chắc, khởi đầu với ngôi chùa nhỏ ở quận Spandau, sau đó mua miếng đất mới cùng vùng để xây ngôi chùa lớn hơn. May mắn cho Ni Sư mua được cơ sở sinh hoạt ngay sau miếng đất để làm điểm tựa cho việc xây cất Chánh điện trong tương lai. Thế rồi như một phép lạ, chỉ một năm sau khi đặt viên đá đầu tiên, một ngôi Chánh điện trang nghiêm và sáng chói nhất trong số 600 ngôi chùa tại hải ngoại (trích lời Hòa Thượng Phương Trượng trong buổi lễ khai mạc khóa tu Phật Thất kỳ 9) đã thành hình“.

   Vâng, vấn đề ở đây, tôi không đánh giá ngôi chùa lớn là cứu cánh để định sự thành công dù đó cũng được kể là một phần thành công, mà điều tôi muốn quan tâm, là sau khi có ngôi Phạm Vũ khang trang, thoải mái cho Phật tử sinh hoạt nâng cấp đời sống vốn văn minh nơi xứ người, chất lượng bên trong ngôi chùa mới là điều đáng kể.

  
Từ lúc này, với tinh thần phục vụ chúng sinh, cơ sở thuận lợi, ngoài các khóa tu thông thường từ xưa đến nay như: Phật Thất, Niệm Phật vãng sanh, Thọ Bát Quan Trai một ngày một đêm, Ni Trưởng tổ chức thêm khóa đặc biệt Huân Tu Tịnh Độ 7 ngày để Phật tử khắp nơi, không chỉ Berlin, đặc biệt là Âu Châu về tu tập.


   Vẫn cách nấu ăn thật ngon, khéo léo niềm nở vui vẻ với mọi người, sành tâm lý, tinh thần năng động, liên tục mời các vị Cao Tăng khắp nơi về chùa thuyết giảng khi mình không đảm trách việc này được, và nhất là biết dùng người, đặt mọi người đúng vị trí của họ nên chiếc xe điều hành chạy bon bon thu hút nhân tài về dưới trướng.

  
 Đến tham dự, Phật tử chỉ chuyên tu học đạo, mọi khâu khác ngủ nghỉ, chăn mền giường gối, nhất là vấn đề hậu cần (nhà bếp), tuy hậu nhưng lại rất quan trọng là việc ưu tiên trước nhất cần quan tâm, vì“có thực mới vực được đạo„ Ni Trưởng đều động các Sư Cô, (khoảng 10 đệ tử của Ni Trưởng) lo liệu. Ni Trưởng quan niệm, các Sư Cô trong chùa học đạo thường ngày rồi, Phật tử lâu lâu về chùa nếu mãi bận rộn bếp núc thì lúc nào mới có cơ hội tu học. Một ý tưởng thật tuyệt vời! Tiếng lành đồn xa, nên chẳng bao lâu, khóa tu càng lúc càng phát triển, ban đầu chỉ mới vài chục người tổ chức ba hay năm ngày, giờ tăng một tuần và số lượng Phật tử về tham dự lên cả trăm.

   Một điểm son đáng được nhấn mạnh nơi Ni Trưởng, đã lèo lái được hai dòng tư tưởng Đông -Tây, hai chánh kiến khác nhau về màu cờ sắc áo Bắc - Nam. Ai đến chùa Linh Thứu đều là con Phật, có cùng chung một dòng máu đỏ và Phật Pháp ở đây chỉ mang một mùi vị giải thoát mà thôi.


   Thưa các bạn, với những tiến trình, thành quả như thế, đương nhiên một người năng nổ, trí óc linh hoạt, và tấm lòng Từ Bi sẵn có của một vị chân tu, làm sao Ni Trưởng ngồi yên trước dịch bệnh Corona mà không huy động mọi Phật tử trong vùng cùng các Sư Cô, đệ tử của Ni Trưởng trong chùa góp sức, may hằng ngàn chiếc khẩu trang (xin đọc bài “Những Chiếc Khẩu Trang Ân Tình„ của Hoa Lan sẽ rõ) trước là chia sẻ nỗi lo âu với chính quyền sở tại, sau tỏ lòng tri ân nước Đức đã cưu mang cộng đồng Việt Nam chúng ta bấy lâu.





  
Hương từ lan xa,
nhất là hương đức hạnh, đã lan tỏa khắp nơi, đó là điểm son dành cho Ni Trưởng để được nhiều người biết đến với lòng ngưỡng mộ trong đó có tôi, mặc dù tôi chưa có nhân duyên quen biết Ni Trưởng bao giờ. Đặc biệt nữa Ni Trưởng được Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu đề cử Ni Trưởng gánh vác một cơ sở to tát hơn trên mảnh đất rộng 10.000 mét vuông với diện tích đất xử dụng 950 mét vuông tại Rostock, miền Bắc nước Đức cách chùa cũ khoảng hai tiếng xe hơi, để thành lập một Tu Viện đào tạo Ni sinh mang tên Lộc Uyển. Nơi đây cũng sẽ là Trung tâm Phật Giáo và Văn Hóa cho tất cả mọi người trên thế giới muốn tìm hiểu về đạo Phật, không phân biệt sắc tộc, màu da, Phật tử hay không là Phật tử. Lễ đặt đá xây dựng công trình đã được tổ chức vào ngày 23.3.2019 dưới sự chứng minh của Chư Tôn Đức Tăng, Ni, Phật tử và các cấp chính quyền địa phương. Trong thời gian tới, công trình xây cất sẽ do Ni Trưởng và chùa Linh Thứu đảm nhiệm và Ni Trưởng cũng sẽ là vị Trụ Trì Tu Viện trong tương lai.

  
Kính mong mọi sự sẽ hanh thông đến với Ni Trưởng để Phật giáo tại Đức quốc nói riêng và Âu Châu nói chung ngày càng phát triển.


Nam Mô A Di Đà Phật

Trần Thị Nhật Hưng

 

 

 

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/202004:38(Xem: 956)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
18/08/202016:59(Xem: 899)
Bài Thơ Cho Cha Nhạc: Võ Tá Hân Thơ: Phan Như Ca sĩ: Diệu Hiền
14/08/202012:02(Xem: 949)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/202009:36(Xem: 663)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
09/08/202011:10(Xem: 782)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
02/08/202010:23(Xem: 866)
Báo Chánh Pháp số 105 (tháng 08 năm 2020)
13/07/202015:59(Xem: 827)
Mô Phật- Xin thầy giảng giải về sự khác nhau giữa Phước đức và Công đức? - Công đức là sự xoay nhìn lại nội tâm,(công phu tu hành) dùng trí sáng suốt, thấu rõ sự thật, dứt trừ mê lầm phiền não. - Công đức có thể đoạn phiền não, có thể chứng được bồ đề, còn phước đức thì không. Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người… - Phước đức không thể đoạn phiền não cũng không thể chứng bồ đề, chỉ có thể mang đến cho bạn phước báu. “Do đó chúng ta nhất định phải phân biệt rõ ràng công đức và phước đức.”
12/07/202017:19(Xem: 1640)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn
03/07/202014:43(Xem: 966)
Trong cuộc sống hiện thực có rất nhiều người không hề biết trân quý một cái bánh bao, một bát cơm, một tờ giấy hay một ly nước. Họ cho rằng bỏ đi một chút thức ăn, nước uống cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nhưng, hôm nay chúng ta lãng phí một chút, ngày mai lại lãng phí một chút, cả một đời tích cóp lại sẽ là một con số không nhỏ.
26/06/202003:59(Xem: 821)
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái. Kỹ nghệ thông tin toàn cầu ở thế kỷ 21 đã cung cấp phương tiện nhanh chóng và thuận lợi cho người dùng đến nỗi từ lời nói, hành động, cho đến ý nghĩ... người ta phó mặc hoặc mượn người khác nói giùm, làm giùm, thậm chí suy nghĩ giùm. Nghĩa là khỏi cần phải xét lại xem thông tin trên mạng có đúng không, lời nói của người kia có đáng tin không, hành động của người nọ có thật không. Thông tin nào không thuận với ý kiến, quan điểm của mình thì lập tức bác bỏ, cho rằng tin giả, không cần kiểm tra sự thật; thông tin nào hợp ý nghĩ, lập trường của mình thì tin ngay, khỏi cần biết có hợp lý hay không trên thực tế.