Một ngày trở về

11/03/201908:59(Xem: 5434)
Một ngày trở về

hoasen1a



MỘT NGÀY ...TRỞ VỀ 

Tôi trở về nơi ấy ...sau ba năm xa cách , có thể nói đó nơi đã  xuất phát tôi ....( một con người mới ) sau khi gặp hoàn cảnh  nghiệt ngã   Nơi đã giúp tôi có những tài liệu tuyệt vời về kinhi luật luận  mà không hề ai chú ý , nơi chỉ lo những cuộc ma  chay tống táng và hộ niệm nhưng chưa  có những buổi  pháp thoại nào có thể thỏa mãn những ý tưởng thầm kín và luôn thắc mắc vấn vương  từ khi tôi  biết  tham khảo nhiều kinh điển trên mạng online và kinh  sách đã từng sưu tập 

Tôi ngồi đấy hàng giờ lắng  nghe những cuộc chuyện trò trao đổi và quan sát mọi người để rồi phân vân tự hỏi  sau ba năm xa cách có phải  chính ta đã thay đổi quá nhiều chứ các bạn ấy vẫn là như thế .    Vì đâu ? Lý do gì ? 

Một nỗi sợ hãi và chán chường ....khiến tôi cảm thấy xấu hổ với những hoạch định mình mơ ước . Tôi phải làm sao đây? Khi mà  tuổi già theo ngày tháng chồng chất và với nhiệt tâm muốn giúp ích cho đạo tràng thì  mình làm sao có được tiếng nói đúng với lòng mình ...

Và cứ như thế nhiều câu hỏi lại đặt ra trong đầu tôi , miên man tôi tự nghĩ : 

** Có phải nhờ những chuyến đi hành hương  các địa danh tâm linh , trong một phút giây nào đó cái cảm ứng đạo giao nan bất khả tư nghì,  trong khung cảnh huyền hoặc  vi diệu mông lung chợt xâm chiếm lấy hồn ta đã làm ta đổi khác .... Biết đâu ! 

***Có phải vì những đêm thao thức  và say mê với những tác phẩm của các  danh tăng đã đem hết nhiệt huyết mình viết lên hoài bảo và những  kinh nghiệm hiểu biết của mình về pháp học hay pháp hành ....hầu giúp ích cho người an vui hạnh phúc ...và đã làm ta rất khác lạ giữa nơi nầy  .? ....Biết đâu 

Nhưng ......Tôi không thể tiếp tục ngồi nán lại vì sợ sẽ mất đi những kỷ niệm đẹp trong đầu và sợ rằng tôi sẽ dẹp bỏ  hết tất cả những ý định mà những ngày trước đó tôi hăng hái rất muốn thực hiện ...

Tôi  khấn thầm " Phật ơi , sao con không có được sức kiên trì tuỳ duyên phương tiện như Phật được , căn cơ con đang ở mức độ nào , Phật ơi hãy vươn tay ban cho con một sức hộ trì để thấy ra con đường mình phải tiến bước về hướng trước mà không thối chuyền ...." Và tôi đã nhẹ nhàng từ từ rút lui ra về 

Tôi không biết cách rút lui đó sẽ  đem lại những ấn tượng gì của người chung quanh nhưng tôi biết tôi phải sống  cho mình , đôi khi đừng vì một chút tình cảm bi lụy riêng tư có thể làm xáo trộn tất cả đời sống sinh hoạt hiện nay của tôi ....

Nên tôi đã tự ngâm cho mình  vài lời  thơ như sau 

Hãy bình tĩnh đón duyên đời đã định 

Tự nhắc thầm trong trí đã bao lần 

Từ trường vận khí hấp dẫn nghiệp thân 

Nên ý niệm quyết tu ...cần dõng mãnh 

Phải biết đủ ... vào lúc nào cần tránh 

Bã vinh hoa  danh lợi chỉ ... phù vân 

Kinh sách thư văn , xuyên  suốt tinh cần 

Tìm giây phút an bình ....nơi thanh vắng 

Đây là những lời tâm sự mong các bạn ai đã từng có những cảm nghĩ như tôi trong một phút giây nào đó xin đồng  cảm và cùng chia sẻ mong lắm vậy .

Và hy vọng đây cũng là kinh nghiệm khi ta muốn sống cho mình , tìm lại chính mình trong cuộc sống  rất phúc tạp này .

 Hãy sống  thật sự,cảm nhận từng phút giây trong hiện tại, ta còn đây, hiện hữu ngay giờ phút này, hãy hạnh phúc với những gì mình đang có, trân trọng nó. 

Ngôi đền hay ngôi chùa thiêng nhất chính là ngôi đền, ngôi chùa dựng trong lòng người. Vậy mà chúng ta đã bỏ quên những ngôi đền, ngôi chùa thiêng nhất ấy. Khi lòng không yên thì sống giữa đền, giữa chùa cũng không thấy yên. Khi lòng không từ bi thì quỳ dưới chân Phật trong tiếng mõ, tiếng chuông… lòng vẫn ác.

Khi lòng không hiểu được hạnh phúc thì nằm giữa bạc vàng, châu báu cùng vẫn thấy bất hạnh.

Có phải chăng tiếng lòng tôi đang phát.....khi tôi đang viết dòng chữ này 

Xin thân tặng các bạn ..

Những ngôi đền thiêng em từng thăm viếng 

Có bao giờ em nghe thấy âm thanh

Chính trực , thẩm sâu ....sinh phát nguyện lành 

Hay chỉ từ  ....Diệu Âm lòng em thấu rõ 



 Huệ Hương 

10/3/2019 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2024(Xem: 4414)
Phần này bàn về các cách dùng Trì Trì, mlồi/mlô, chiem thành (~ Chiêm Thành/NCT) từ thời LM de Rhodes và các giáo sĩ Tây phương sang Á Đông truyền đạo. Đây là lần đầu tiên cách dùng này hiện diện trong tiếng Việt qua dạng con chữ La Tinh/Bồ (chữ quốc ngữ), điều này cho ta dữ kiện để xem lại một số cách đọc chính xác hơn cùng với các dạng chữ Nôm cùng thời hay sau đó. Nhân tiện nhìn rộng ra và bàn thêm về tên gọi Chàm, Chăm và *Lâm (trong quốc hiệu Lâm Ấp). Tài liệu tham khảo chính của bài viết này là các tài
14/01/2024(Xem: 3633)
Một buổi sáng, trên đồi hoang vu với tinh mơ còn vương chút nắng mới, những cánh hoa khép mình điêu tàn dưới bình minh tràn đầy nhựa sống. Tuy nhiên, cũng có những nụ hoa mới hé nở đang mơn trớn với thanh khí của đất trời giữa bao la thiên biến. Bên kia vòm trời, mây vẫn bay cho những cuộc mộng tàn phai trong từng phút giây sinh diệt. Con bướm đa tình cũng vờn dưới nắng mai giữa hoa tàn nguyệt tận của kiếp đời lưu biến. Sự sanh diệt của hiện tượng vạn hữu vẽ nên một bức tranh muôn màu cho thiên thu bất tận. Cái huyền diệu của cuộc đời hầu như phô diễn trùng trùng trước thiên di tuyệt náo. Khung trời mới của trăm nay hay nghìn năm về lại tắm gội dòng biến hiện giữa ngàn thu tuế nguyệt.
13/01/2024(Xem: 4768)
Mời các bạn chiêm nghiệm nhưng danh ngôn để biết vị Thầy tốt nhất của mình bạn nhé! -“Cuộc sống là một chuỗi trải nghiệm, mỗi trải nghiệm lại giúp ta lớn lao hơn, dù đôi khi khó nhận ra điều này. Bởi thế giới được dựng lên để phát triển bản lĩnh và ta phải học được rằng những bước lùi và nỗi đau ta phải chịu đựng giúp ta tiến về phía trước." - Henry Ford -“Bạn phải sống trong hiện tại, ném mình lên từng con sóng, đi tìm sự vĩnh hằng trong từng khoảnh khắc." - Henry David Thoreau -“Chúng ta không học được từ trải nghiệm… chúng ta học được từ việc suy ngẫm lại về trải nghiệm." - John Dewey -“Sự tương tác giữa tri thức và kỹ năng với trải nghiệm là chìa khóa của việc học hỏi." - John Dewey -“Hối tiếc trải nghiệm của bản thân là ngăn chặn sự phát triển của chính mình. Phủ nhận trải nghiệm của bản thân là thì thầm lời nói dối trên môi cuộc đời của chính mình. Điều đó không gì khác chính là phủ nhận tâm hồn mình." - Oscar Wilde -“ Nguồn tri thức duy nhất là kinh nghiệm - Al
10/01/2024(Xem: 15895)
Tôi bắt đầu dịch thơ của Thầy Tuệ Sỹ vì khâm phục đức độ và lòng dũng cảm của Thầy. Khi nhận được những góp ý từ những người hâm mộ thơ Thầy là bài dịch của tôi giúp họ hiểu thơ Thầy hơn, thì khi đó tôi mong muốn dịch toàn bộ các bài thơ của Thầy sang tiếng Anh. Cuốn sách này được viết vì cái mong muốn này đã lớn thành cái đam mê. Có dịch thơ của Thầy, tôi mới thấy rất rõ ràng những bài thơ của Thầy là một cống hiến to lớn không chỉ cho văn hóa Việt Nam mà còn cho Phật giáo thế giới. Thầy đã đem Thiền vào thơ bằng ngôn ngữ của một con suối, một hạt cải hay hai kẻ yêu nhau. Sự trừu tượng hóa này khiến cho rất khó hiểu được thơ Thầy. Nhiều bài, tôi phải suy nghĩ cả ngày, đôi khi cả mấy ngày, mới hiểu ẩn ý của Thầy. Công việc này không đam mê không làm được.
07/01/2024(Xem: 5193)
Nước Việt trải qua hàng ngàn năm hình thành và phát triển, ban đầu chỉ là vùng trung du và đồng bằng Bắc Bộ, dần dần tiến về Nam sáp nhập nhiều phần lãnh thổ khác để có được diện mạo như hôm nay. Quá trình phát triển ấy cũng nhiều thăng trầm nghiệt ngã, có lúc tưởng như diệt vong nhưng rồi laị phục hồi và phát triển trở laị. Nước Việt chịu nhiều ảnh hưởng của các nền văn hoá: Trung Hoa, Ấn, Champa, Khme, Pháp, Mỹ…Ngay từ thuở ban đầu chỉ là thời đaị bộ lạc, bộ tộc. Tộc Việt cũng đã có một nền văn hoá riêng, tiếng nói riêng:
03/01/2024(Xem: 14723)
Nguyệt San Chánh Pháp số 145_tháng 12 năm 2023: Tâm chí nhỏ thì nhìn cuộc đời trong phạm vi trăm năm, thấy mục đích sống trong vòng gia đình, xã hội, tôn giáo, quốc gia. Tâm chí rộng hơn thì hướng đến lợi ích của nhân loại, của thế giới, trong hiện tại và nhiều thập niên hay thế kỷ tương lai.Giới hạn nhỏ, lớn là ở nơi không gian và thời gian. Mục tiêu nhỏ, lớn thì đặt nơi lợi ích của cá nhân hay số đông. Nhưng dù ngắn hạn hay dài hạn, con đường tất yếu của đời sống nhân loại là giáo dục. Con đường của Phật giáo ở cuộc đời này cũng không ngoài lãnh vực giáo dục, thuật ngữ thiền môn gọi là giáo hóa, hóa độ, hoằng pháp.
03/01/2024(Xem: 15446)
Bậc chân tu thực chứng thì bước đi không để lại dấu vết. Có nghĩa là không lưu lại dấu vết hay tì vết gì trong tâm thức và hành xử của mình, như được nói trong kinh “Tu vô tu tu, chứng vô chứng chứng” [1]. Tu mà không chấp nơi việc tu của mình mới thật là chân tu; chứng đắc mà không chấp nơi sở đắc của mình mới thật là chứng đắc. Đó là nói sở tri, sở hành, sở chứng của vị ấy trong việc tu tập, hành đạo; chứ trên thực tế, thân giáo và ngữ giáo của bậc tuệ đức để lại vô số kỳ tích và ấn tượng sâu đậm cho những ai được thân cận, học hỏi, thọ pháp. Hòa thượng Tuệ Sỹ là một nhà tu, một con người nhẹ nhàng đi qua cuộc đời như thế.
05/12/2023(Xem: 6725)
Hôm qua chủ nhật, 5.12 là sinh nhật Thầy, nhìn hình ảnh mẹ Tâm Thái tiễn Thầy ra phi trường trở về Úc trong không khí thật vui cùng mọi người đưa tiễn. Mẹ Tâm Thái ngồi bên Thầy với bộ quần áo màu vàng nhạt, bên ly cà phê sữa đá. Rồi cả nhà chụp hình làm kỷ niệm. Thầy khoác đôi bờ vai Mẹ, nắm cánh tay Mẹ như nói rằng: "Mẹ ơi, rồi con sẽ về thăm Mẹ, con luôn bên Mẹ, Mẹ giữ gìn sức khỏe cho chúng con".
30/10/2023(Xem: 9545)
Thoảng những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, mỗi buổi sáng Bùi Giáng thường rủ tôi uống café với ông trong các quán rẻ tiền gần chợ Trương Minh Giảng của Sài Gòn thời đó. Tôi nhớ, một lần Bùi Giáng đã hỏi tôi: Đi tu hồi mấy tuổi? Chùa ở thành thị hay ở thôn quê? Tôi trả lời đại khái là đi tu hồi 7 tuổi trong một ngôi chùa nằm dưới chân rặng núi có tên là núi Bà dài nhất của tỉnh Bình Định.
30/10/2023(Xem: 4678)
Nhân loại cách đây khoảng vài triệu năm sống trong Thời Kỳ Đồ Đá (Stone Age). Đánh nhau chỉ ném đá, chắc chỉ bị thương và chết chẳng bao nhiêu. Rồi từ từ tiến lên Thời Đại Đồ Đồng (Bronze Age). Mũi giáo, mũi tên được chế bằng đồng, chắc đánh nhau chết khá nhiều. Rồi bắt đầu văn minh tiến vào Thời Kỳ Đồ Sắt (Iron Age) gươm, đao, cung nỏ đều bằng sắt, đánh nhau chết khá bộn. Rồi càng văn minh hơn nữa chế ra thuốc nổ, bắt đầu có súng, lựu đạn, bom, mìn. Đệ I Thế Chiến chết hơn 10 triệu người. Đệ II Thế Chiến chết khoảng 50 triệu người. Chỉ riêng hai trái bom nguyên tử bỏ xuống Hiroshima và Nagasaki đã giết khoảng 100,000 người.