Những tấm lòng

13/08/201606:01(Xem: 4847)
Những tấm lòng
Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (7)

Những tấm lòng
 
 
   Nguyên Hạnh HTD

 

 

       Đức Phật đã dạy:

    " Mọi chuyện đều khởi đi từ duyên; duyên còn còn hiện hữu, duyên tan mọi sự trở về với trống không."

       Thật vậy, tôi chưa từng quen biết với các anh em trong " Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg", vậy mà mới lần đầu gặp gỡ khi các anh kéo nhau về ở München, tôi đã bị lôi cuốn bởi vẻ linh hoạt của anh Huấn, dáng điệu khoan thai, trầm tĩnh đầy chất Huế của anh Phù Vân, sự hăng say nồng nhiệt của anh Dũng, lời lẽ hài hước của anh Thoảng và dáng vẻ hiền từ dễ thương của chú Dũng Scirocco.

       Như vậy tôi phải có duyên lành với các anh nên mới nhận lời nối tiếp công việc các anh đang làm từ phút giây gặp gỡ ban đầu. Hơn nữa, đây là một nghĩa cử cao đẹp đầy ý nghĩa và cũng là dịp để Cộng đồng Việt Nam tỏ lòng biết ơn con tàu CAP ANAMUR, biết ơn nhân dân Đức đã cưu mang chúng tôi; vì vậy tôi đã hăng hái bắt tay vào việc với tất cả khả năng của mình.

       Nhớ lại hơn 3 thập niên về trước, khi những đoàn người Việt Nam rủ nhau tìm đường thoát hiểm, thoát khỏi địa ngục bằng mọi cách như đi bộ, băng rừng lội suối hoặc trên những con thuyền mong manh bằng đường biển. Dù số người lên được bến bờ ước đoán chỉ vào khoảng 1/3 số người đã rời bỏ nhà cửa, quê hương ra đi, họ vẫn bất chấp mọi hiểm nguy đe dọa để đánh đổi lấy sự Tự do. Họ là những đoàn người Việt Nam cô đơn, không có lấy một phương tiện tự vệ, chỉ vì yêu Tự do mà phải tìm Tự do trong cái chết. Họ đã mất hết tài sản, có khi nhân mạng cả nhân phẩm con người cũng bị chà đạp bởi nạn cướp biển gây ra, những đoàn người đã phó mặc số phận trên những con thuyền mong manh và một số không ít đã bị nuốt trửng nhận chìm xuống đại dương bởi những con sóng bạc đầu của những ngày biển động hoặc do sự tàn phá của hải tặc để phi tang nhân chứng sau khi hãm hiếp phụ nữ, cướp của vơ vét đến tận cùng!

      Cho đến những năm cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 khi những thảm nạn trong vịnh Thái Lan gia tăng và được phơi bày qua những hình ảnh, những phóng sự, cái tên " boat people " ( thuyền nhân ) mới được các nước tự do biết đến. Sự thống khổ tưởng chừng đã đến mức tột độ như cây đã trổ ra những trái đắng, những lá vàng thẫm quắt lòng người. Lương tâm thế giới đã bàng hoàng xúc động và như chợt thức dậy sau một giấc ngủ dài trong sự vô tình hay cố ý khi cho rằng hòa bình đã thật sự được tái lập tại 3 nước Đông Dương.

      May mắn thay, bên cạnh những mất mát đau thương lớn lao mà thuyền nhân Việt Nam đã âm thầm gánh chịu đã có những tổ chức nhân đạo khắp nơi ra đời. Họ đã kêu gọi sự đóng góp của chính phủ sở tại, của những nhà hảo tâm để có phương tiện ra khơi cứu vớt cưu mang những đoàn người đi tìm tự do trên những vùng đất hứa trong đó có CAP ANAMUR - Con trai tôi là một trong hàng ngàn người may mắn được cứu vớt.

      CAP ANAMUR không chỉ cứu sinh mạng con tôi mà còn là cứu tinh của biết bao gia đình được qua Đức nhờ sự bảo lãnh của chính con cái họ.

      Hơn 20 năm trôi qua, tuy có bôn ba với cuộc sống mới với nhiều khó khăn để hội nhập thích ứng từ ngôn ngữ đến tập quán của xứ người, tôi vẫn luôn luôn nhớ đến mối ân tình đối với CAP ANAMUR vẫn canh cánh bên lòng mối ưu tư mong có dịp được đền ơn đáp nghĩa dù người tri ân không cần báo đáp.

      Cám ơn các anh đã thành lập Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn, đã cho tôi có được cơ hội biểu lộ lòng biết ơn của gia đình tôi, của những đoàn người đã được cứu sống trong đường tơ kẻ tóc, của những người Việt Nam tha hương đã được đoàn tụ, được sống trên một đất nước Tự do và Nhân bản.

      Bữa cơm xã hội để gây quỷ xây dựng Tượng đài đã thành hình . Chúng tôi đã tổ chức chức dưới hình thức như một Hội chợ đầu Xuân; cũng có múa lân, hái lộc, lắc bầu cua, xem bói toán, bán sách báo, hớt tóc, bán băng nhạc, có ca hát, biểu diễn võ thuật và sau đó là hát Karaoke.

      Thật cảm động, khi mới bắt đầu khởi động phong trào, đã có nhiều cánh tay đưa ra trợ giúp và đóng góp; thật là một điểm son sáng chói và cũng là một nguồn an ủi vô biên mà cộng đồng dành cho chúng tôi. Một khi còn cơ duyên, còn sự tiếp tay của đồng hương, chúng tội dù khổ cực đến đâu vẫn tiếp tục công tác xã hội mà chúng tôi đã hướng tới từ lâu.

      Bữa cơm xã hội đã nhận được sự đóng góp của rất nhiều người, của những tấm lòng có cùng một âm giai tâm hồn. Chúng tôi chỉ là những người khảy nốt nhạc nối tiếp nhau tạo nên một cung bật tuyệt vời! Có bắt tay vào việc mới thấy ấm lòng trước những hy sinh của các đồng hương. Ai cũng tất bật, cũng thở không ra hơi nhưng không một lời than van, quanh chúng tôi chỉ có những tấm lòng rộng mở, tất cả đều hướng về một mục đích chung đầy ý nghĩa cao cả.

      Xin tri ân sự đóng góp nồng nhiệt của mọi người, nhất là các chị thì thật là tuyệt vời; không những nấu ăn đã ngon mà còn bỏ quá nhiều thì giờ làm nên rồi lại cho hết cả vốn lẫn lời. Xin cám ơn những tấm chân tình nồng hậu  đẹp như những vạt nắng vàng rực rỡ trên bãi cỏ non xanh.

   Bữa cơm xã hội thành công hơn chúng tôi dự tưởng, không phải chỉ ở số tiền thâu được mà ở tấm lòng của mọi người. Cám ơn đất trời đã cho những người con tha hương còn giữ được tình nghĩa ơn sâu. Sự hiện diện đông đảo của các đồng hương như những cơn mưa xóa tan bụi bặm trên đường đời, bao nhiêu cực nhọc của chúng tôi đều tiêu tan.

     Mượn ý của nhà thơ Luân Hoán, chúng tôi xin cám ơn cuộc đời đã có những tấm lòng nhân ái và tinh thần ăn quả nhớ kẻ trồng cây của người Việt Nam tha hương. Hy vọng những tấm lòng nhân hậu đó vẫn mãi mãi là những hạt mầm được gieo trồng ở xứ người sẽ trổ ra những cành hoa rực rỡ luôn luôn thắm đượm trong lòng mọi người:

 

                                           " Cám ơn đất đá trổ hoa

                                              Lòng ta hạt bụi, vu vơ bám hoài."

 

                                                                             Nguyên Hạnh HTD


Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (1)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (2)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (3)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (4)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (5)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (6)Hội Xây Dựng Tượng Đài Tỵ Nạn Hamburg (8)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2017(Xem: 6592)
Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng trình bày về những khác biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. nhân Buổi Ra Mắt Sách Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phuơng Đông tại Sydney Australia. Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng không phải là người xa lạ trong lãnh vực giảng dạy khoa Vật Lý cấp đại học tại Australia. Ông lại còn không phải là người xa lạ trong cộng đồng người Úc gốc Việt, vì từ năm 1996 ông đã cùng một nhóm chuyên viên trẻ thiết lập và điều hành trên căn bản thiện nguyện - chương trình truyền hình cộng đồng Vietnam Television tại Melbourne, thủ phủ Tiểu Bang Victoria, Úc Châu.
28/03/2017(Xem: 5003)
Trời đất ở đây đang vào thu, cỏ cây đẹp đến chết người, nhưng bây giờ là tiết tháng mười, nên mới 5 giờ chiều thì nắng đã muốn tắt. Tôi ngẫu nhiên có mặt trên con phố này vào thời điểm sáng tối giao ban ấy, để lại có dịp thấm thía một điều hết sức bình thường mà chiều nay thì bỗng nhiên rất lạ: Không cái gì ở đây là mới lạ với tôi hết, dù hôm nay là lần đầu tôi tới nơi này.
23/03/2017(Xem: 4728)
Sáng nay, mặt trời chưa ló dạng và những tiếng chim vẫn ríu rít ngoài sân. Như thường lệ tôi ra bàn thờ Mẹ nhìn hình người, xá Mẹ, xá Phật và Ông Bà tổ tiên, rồi vào phòng của Ba trông nôm giấc ngủ và đo máu tiểu đường. Hôm nay Ba ngủ ngon, nhưng vẫn đánh thức người để đo máu. Đường trong máu lại xuống chỉ còn 57mM, tôi vội lo cho Ba ăn uống xong và vào bàn làm việc. Mở điện thư ra, có nhà thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du chia sẻ một bài thơ lạ của thi sĩ Ngu Yên, bài thơ Âm Thầm Đổ Rác Trùng Ngày Sinh Nhật có đoạn cuối như sau: ...Sáng nay thứ năm, kéo thùng rác ra đường, đi vào tay không. Sống chỉ cần không khí, những thứ khác, càng ít càng tốt. Ông ấy ăn ít, một mình, làm gì có rác. Kéo thùng không. Chiều nay thứ năm, kéo thùng vào, sau khi đổ hết rác trong óc.
07/03/2017(Xem: 18030)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 14933)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
17/02/2017(Xem: 22376)
Ngôn Ngữ Văn Chương và Thi Ca Thiền Phật Giáo – Tâm Trí Lê Hữu Khải
10/02/2017(Xem: 4009)
Ta xin thắp ngọn đèn lên Đức Phật Chiếu vào lòng sáng cả nét thương yêu Cho thêm vui nguồn sống dưới nắng chiều Giữa cơn gió từ bi lan rộng mãi . Ta đã dứt từ bao năm tranh cải Để cho lòng nhẹ bớt cõi hơn thua Để lắng nghe trở lại tiếng chuông chùa Giữa đêm vắng bao mùa sương tuyết đổ .
07/02/2017(Xem: 20669)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
05/02/2017(Xem: 4933)
Lẽ thật cuộc đời vốn là không Chẳng có chi mô phải mất lòng Không ai gây khổ cho mình cả Mê muội đến từ thiếu hiểu thông .