Khả năng hồi phục

30/01/201406:35(Xem: 6510)
Khả năng hồi phục

hoa_hong (8)
Khả năng hồi phục

Nhị Tường dịch

Chúng ta ai cũng có khả năng hồi phục năng lượng, nhưng làm thế nào để duy trì khả năng này.

Khả năng hồi phục là khả năng lấy lại quân bình từ những thăng trầm của cuộc sống. Bạn đã từng hồi phục như thế nào?

Sự hồi phục của bạn “hôm nay” phụ thuộc vào cách bồi dưỡng nguồn khả năng phục hồi của bạn hôm qua. Sự hồi phục là năng lượng cho phép bạn làm phong phú thêm cuộc sống. Đó là điều mà ai cũng được ban tặng khi sinh ra, nhưng có thể chúng ta đã đánh mất khả năng này.

Hãy hình dung, năng lượng hồi phục giống như một cái hồ chứa nước và ở đó có một con đập chắn giữ nước. Tất cả nước trong hồ tượng trưng cho năng lượng sống của bạn. Bạn sử dụng năng lượng này để xử lý những căng thẳng hằng ngày, những lo toan của cuộc sống. Bất cứ khi nào có sự căng thẳng hoặc biến cố thâm nhập vào cuộc sống của bạn các cửa xả lũ của con đập lại mở ra, và một phần năng lượng tuồn ra thế giới bên ngoài. Đây là năng lượng giúp cho bạn đối phó với thử thách. Nếu căng thẳng ít, thì cửa xả lũ chỉ mở vừa đủ một ít nước - năng lượng chảy ra ngoài. Nếu sự căng thẳng lớn hơn hoặc liên tục căng thẳng thì cửa xả sẽ mở lớn hơn, mở rất lớn và gần như tất cả năng lượng của bạn sẽ đào thoát. Nếu đó là một khủng hoảng lớn hoặc căng thẳng trầm kha, liên tục với các biến cố thì cửa đập sẽ mở toang và tất cả năng lượng tuôn tràn ra ngoài thế giới. Lòng hồ giờ đây khô cạn và bạn không còn chút năng lượng nào.

Sự thất thoát năng lượng này là gì? Chúng ta có hai từ chính để mô tả nó. Với công việc, nó được gọi là “kiệt sức”. Nghĩa là bạn đã làm việc hơi quá lâu để không thể làm gì hơn nữa. Bên ngoài môi trường công việc chúng ta có thể gọi nó là sự trầm cảm.

Cả hai trường hợp bạn đều mất đi năng lượng hoặc sự lạc quan. Không còn chút gì để gọi là “dậy mà đi”. Bạn trải qua một trạng thái không còn muốn quan tâm đến công việc hoặc quan tâm bất cứ ai. Buồn bã, bực bội và thất vọng hiện diện. Bạn trở nên khó mà sống cho chính mình và cho người khác.

Khi cạn hết nguồn năng lượng hồi phục, nhiệm vụ bây giờ là phải đưa một ít năng lượng vào hồ chứa mà lẽ ra bạn nên bơm lại trong suốt thời gian vừa qua.

Bạn phải làm gì để phục hồi đây? Câu trả lời thật đơn giản. Bạn chỉ cần làm cái gì bạn thích, mỗi ngày. Hãy vui vẻ mỗi ngày. Làm được điều này bạn sẽ bơm lại năng lượng vào hồ chứa.

Điều này nghe có vẻ đơn giản, đúng thế, tuy nhiên không dễ dàng chút nào. Đơn giản không đồng nghĩa là dễ dàng.

Để khẳng định điều này bạn hãy làm một cuộc kiểm tra khả năng hồi phục. Hãy lấy một tờ giấy, cây bút và liệt kê danh sách 20 điều mình thích làm. Bất cứ điều gì, miễn là bạn thích.

Nếu bạn giống như hầu hết mọi người, bạn sẽ bắt đầu đặt bút khi nghĩ được đến điều thứ 10. Thật ngạc nhiên khi cuộc sống luôn cung cấp các tiềm năng vô tận. Nếu bạn khó nghĩ được đến 10 điều thì thật đáng buồn. Bạn phải thêm cho đủ vào danh sách những điều bạn thích nếu bạn muốn trở thành một người có khả năng phục hồi.

Một khi bạn lên danh sách 20 điều xong, bạn phải kiểm tra lại danh sách này. Đọc từng mục và đánh dấu bên cạnh điều bạn đã thực sự hoàn thành trong tuần trước. Càng nhiều điều bạn đã hoàn thành thì cuộc sống có vẻ tốt đẹp hơn. Càng nhiều điều bạn làm được thì năng lượng bạn nạp lại càng nhiều. Nếu bạn không làm những điều bạn thích mỗi ngày thì bạn không thể nào bổ sung được năng lượng hồi phục. Bạn đang cắm đầu đến sự kiệt sức hoặc trầm cảm. Có vài bí mật của sự hồi phục. Bí mật thứ nhất là “Hãy làm những gì bạn thích thú mỗi ngày”. Bí mật thứ hai là những điều bạn thích thú phải nằm trong hai thể loại chính: Một, đó là những điều thú vị (chính là lý do tại sao bạn thích chúng) và loại thứ hai là những thứ có thể không thú vị gì cả, nhưng bạn thích chúng vì một lý do khác biệt nào đó. Bạn thích chúng bởi chúng cho bạn một cảm giác của sự hoàn thành – ví dụ những công việc đại loại như là chùi rửa nhà vệ sinh. Nó không vui cho lắm nhưng bạn cảm giác mãn nguyện khi thực hiện xong và nhìn thấy nhà vệ sinh sạch bong.

Cuộc sống sẽ thử thách khả năng hồi phục của bạn mỗi ngày. Bạn phải phục hồi chúng mỗi ngày bằng cách dùng thời gian để làm những việc mình thích. Mỗi đêm khi đi ngủ, hãy tự hỏi hai câu hỏi: Thứ nhất, “Hôm nay mình có vui chút nào không?”. Câu trả lời nên là có, ít nhất là một điều. Thứ hai: “Mình có hoàn thành điều gì đó hôm nay không?” Câu trả lời là có, ít nhất là một điều. Nếu bạn có thể trả lời cả hai câu hỏi một cách quả quyết, khi đó bạn đã có một ngày tốt đẹp và đang trên con đường hồi phục. Nếu bạn trả lời “có” càng nhiều thì càng tốt.

Tóm lại, mỗi ngày hãy làm điều gì bạn thích. Càng làm được nhiều thì càng có nhiều khả năng hồi phục và năng lượng để đầu tư cho cuộc sống càng tăng lên.

Nhị Tường dịch

(từNhững bài học cho cuộc sống)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/02/2011(Xem: 30298)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
02/02/2011(Xem: 16106)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
21/01/2011(Xem: 5709)
Mỗi khi mỏi bước trên con đường mình đã chọn, hãy tự nhủ mình: ” Tiếp tục đi… đừng dừng lại. Mỗi bước có thể khó khăn hơn nhưng đừng dừng lại. Viễn cảnh đẹp nhất là lúc ở trên đỉnh”. Hãy luôn thúc đẩy mình bằng cách nghĩ về viễn cảnh hạnh phúc ở tương lai bạn nhé.
20/01/2011(Xem: 5533)
Thầy Ajahn Brahm có lần chia sẻ khi ông mới đến ở tu viện Wat Pah Pong của ngài Ajahn Chah, ông thường được nghe Ngài Ajahn Chah kể một câu truyện về làm thế nào để hái một trái xoài. Tu viện Wat Pah Pong là một vườn xoài. Và theo người ta kể thì những cây xoài ở đây được lấy hạt giống từ chính cây xoài được trồng bởi đức Phật. Vườn xoài lúc nào cũng đầy trái thơm chín chỉ chờ người hái. Nhưng theo lời Phật dạy thì chúng ta không nên leo lên cây hái trái. Và ta cũng không cần phải lấy cây sào vói hái, hay là rung lắc cho trái rụng xuống.
20/01/2011(Xem: 5138)
Đêm im lặng, lắng nghe hương về sáng Mùa xuân tràn, có vạn cánh chim bay Cành mai ngủ vừa giật mình thức giấc...
15/01/2011(Xem: 5165)
Suy cho cùng, kiếp người hay cuộc tu chỉ là những lần ghé lại đâu đó. Nói ở nghĩa nào thì người ta không ai có thể chung thân với một thứ gì miên viễn. Mình không bỏ nó thì nó cũng xa mình. Ta có thể mất nó, vì nhàm chán hay không còn cơ hội nắm níu. Và cái mà ta yêu nhất cũng có nhiều kiểu bỏ ta ở lại mà đi. Hồi xưa bắt chước theo kinh mà nói thì cái gì cũng là bè cỏ qua sông... Giờ có thêm tí tuổi, nhiều lúc nằm ngẫm nghĩ một mình, thấy câu nói ví von đó hay quá chừng, hay đáo để.
14/01/2011(Xem: 5515)
Cách đây hơn một tuần, trong lúc chuẩn bị nấu nước pha trà buổi sáng, tự dưng lòng tôi nhớ quay quắt những chén trà năm xưa tôi đã từng chia sẻ với Thầy Tâm Phương trong những buổi sáng tĩnh lặng tại ngôi chùa nghèo Quảng Đức ở Broadmeadows. Tôi đã vội gọi Thầy Tâm Phương và hết sức may mắn Thầy vẫn còn nhớ tên tôi..dù rằng Thầy đã quên mất giọng nói quen thuộc của tôi rồi! Thầy rất mừng vì nghe được qua một số Phật tử biết cuộc sống của tôi lúc nầy an nhàn lắm. Tôi thưa với Thầy về cuộc đời hưu của tôi mấy năm gần đây cũng như nói với Thầy là tôi thèm vô cùng được cùng Thầy nhâm nhi lại những chén trà xưa!
14/01/2011(Xem: 4911)
Tôi trở về Huế với một tâm trạng nôn nao bồi hồi! Ba mươi năm sau mới nhìn lại Huế thân yêu, nơi đã cho tôi mật ngọt của ngày mới lớn. Phi trường Phú Bài vẫn vậy, vẫn u buồn ảm đạm dù đã trải qua bao tháng năm cũng chẳng rộng lớn gì hơn. Đã thế, tôi đặt chân xuống phi trường khi trời đã về chiều nên quang cảnh càng hiu hắt thê lương.
07/01/2011(Xem: 5561)
Chuyện Tiền thân Bahiya (Jàtaka 420) kể lại rằng : “Thuở xưa, khi vua Bramadatta trị vì ở Ba-la-nai, Bồ-tát là một vị đại thần của triều đình. Có một nữ nhân thôn quê thân thể béo mập, ăn mặc lôi thôi, làm công ăn lương, đang đi ngang qua gần sân của nhà vua, cảm thấy thân bị bức bách ngồi xuống lấy áo đắp che thân, giải toả sự bức bách của thân và nhanh nhẹn đứng dậy”.