Ngày giỗ Chị

22/06/201302:29(Xem: 8530)
Ngày giỗ Chị

Hoa cuc quang duc (7)Ngày giỗ Chị
 

Chị Thiên Kim yêu dấu, 

Vậy là đã một năm,  thời gian trôi quá nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn in trên dấu đá.  Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó.  Trong lúc ở đây, tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...

 Một năm,

Bao nhiêu ngày mây trời vò võ

Ngắm áng mây trôi,

Ngơ ngẩn nhớ bóng ai

 Tựa cửa thẫn thờ

Trời hiu hắt,

Mây buồn bay hiu hắt  

Thánh thót giọt sầu

Mênh mang lệ đổ

Nhớ đến ai thổn thức xót xa... 

Chị ra đi, cuộc đời thành trống vắng

Phố phường buồn, ngõ vắng đìu hiu

Tiếng lá thông reo, như những tiếng thở dài,

Buồn theo gió lan theo từng nóc phố...

 Chị ơi, đã bao ngày chúng em đi dưới những tàng cây nhớ đến chị.  Đã bao nhiêu ngày chúng em bước trên đường phố với lời cầu kinh xin cho chị mau siêu thoát, và biết bao ngày chúng em khắc khoải cầu xin Phật hồi hướng cho chị.  Dù sao chúng em cũng xin cảm tạ Trời Phật về những ngày tháng chị đã đến cuộc đời này, chúng em đã may mắn được sống trong vòng tay bảo bọc của chị và đón nhận những yêu thương của chị.  Hình ảnh của chị, muôn đời vẫn là tấm gương sáng chói cho chúng em.  Một con người lúc nào cũng hài lòng với đời sống, cũng luôn nhìn người với một cặp mắt bao dung trìu mến.   Một con người chưa hề làm mất lòng ai, một con người chỉ biết cho và không biết nhận.  Một con người như thế tại sao lại ra đi quá vội vàng làm cuộc đời trở nên chống chếnh... 

Có phải vì những đóa hoa thơm thường mau tàn lụi, và những người tốt thường mau về cõi phúc?   Nên chị cũng sớm rời bỏ chốn trần gian hệ lụy để về bên chân Phật.   Tại chốn hồng trần này, ngày xưa chị vẫn giữ được lòng thanh thản, vẫn giữ vững chân tâm, thì nay nơi cõi Phật,  mong chị luôn an vui hưởng phước.  

Hôm nay, là ngày cúng giáp năm của chị,  thắp nén hương trầm, nhìn khói hương bay, lại thêm thấm thía cái vô thường trong đời sống.  Trong cõi vi trần, tất cả chỉ là phù du tạm bợ, nhưng những gì chị đã làm, những thương yêu mà chị đã ban phát vẫn ngàn đời không tan biến, và mối chân tâm của chị vẫn là những trân châu  bảo ngọc muôn đời vĩnh cửu.    

 Đứng trước Phật đài

Trầm hương khói tỏa

Thắp nén tâm hương

Rưng rưng khấn nguyện

 

Trời còn đây, cỏ cây còn đó

Thấp thoáng bóng mây trôi

Tan rã mất hình hài

Đời vô thường, kiếp hồng nhan mệnh đoản

 

Nợ trần ai thênh thang rũ sạch

Bụi hồng trần thanh thản bấy lâu

Xuôi hai tay lìa bỏ chốn dương trần

Theo thuyền Từ nhàn du cùng tuế nguyệt.

 

Quên hết sân si,

Pháp thân thanh tịnh,

Hương chánh pháp ngọt ngào

Cánh hạc nay vút tận non cao,

Tâm thiền xin không còn chướng ngại

Pháp thân người xin được mãi thong dong

Cửa từ bi xin mở đón chị vào

Hương vị trần từ nay xin miễn nhiễm ....

 

Kính lạy đức Phật từ bi, hãy dang rộng cánh tay giúp chị chúng con tu thành chánh quả....  Nam vô A Di Đà Phật .....

  Thiên Hương - 05/2002

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2017(Xem: 6587)
Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng trình bày về những khác biệt và tương đồng giữa Đông và Tây. nhân Buổi Ra Mắt Sách Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phuơng Đông tại Sydney Australia. Giáo sư Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng không phải là người xa lạ trong lãnh vực giảng dạy khoa Vật Lý cấp đại học tại Australia. Ông lại còn không phải là người xa lạ trong cộng đồng người Úc gốc Việt, vì từ năm 1996 ông đã cùng một nhóm chuyên viên trẻ thiết lập và điều hành trên căn bản thiện nguyện - chương trình truyền hình cộng đồng Vietnam Television tại Melbourne, thủ phủ Tiểu Bang Victoria, Úc Châu.
28/03/2017(Xem: 4996)
Trời đất ở đây đang vào thu, cỏ cây đẹp đến chết người, nhưng bây giờ là tiết tháng mười, nên mới 5 giờ chiều thì nắng đã muốn tắt. Tôi ngẫu nhiên có mặt trên con phố này vào thời điểm sáng tối giao ban ấy, để lại có dịp thấm thía một điều hết sức bình thường mà chiều nay thì bỗng nhiên rất lạ: Không cái gì ở đây là mới lạ với tôi hết, dù hôm nay là lần đầu tôi tới nơi này.
23/03/2017(Xem: 4707)
Sáng nay, mặt trời chưa ló dạng và những tiếng chim vẫn ríu rít ngoài sân. Như thường lệ tôi ra bàn thờ Mẹ nhìn hình người, xá Mẹ, xá Phật và Ông Bà tổ tiên, rồi vào phòng của Ba trông nôm giấc ngủ và đo máu tiểu đường. Hôm nay Ba ngủ ngon, nhưng vẫn đánh thức người để đo máu. Đường trong máu lại xuống chỉ còn 57mM, tôi vội lo cho Ba ăn uống xong và vào bàn làm việc. Mở điện thư ra, có nhà thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du chia sẻ một bài thơ lạ của thi sĩ Ngu Yên, bài thơ Âm Thầm Đổ Rác Trùng Ngày Sinh Nhật có đoạn cuối như sau: ...Sáng nay thứ năm, kéo thùng rác ra đường, đi vào tay không. Sống chỉ cần không khí, những thứ khác, càng ít càng tốt. Ông ấy ăn ít, một mình, làm gì có rác. Kéo thùng không. Chiều nay thứ năm, kéo thùng vào, sau khi đổ hết rác trong óc.
07/03/2017(Xem: 18002)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 14884)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
17/02/2017(Xem: 22340)
Ngôn Ngữ Văn Chương và Thi Ca Thiền Phật Giáo – Tâm Trí Lê Hữu Khải
10/02/2017(Xem: 3914)
Ta xin thắp ngọn đèn lên Đức Phật Chiếu vào lòng sáng cả nét thương yêu Cho thêm vui nguồn sống dưới nắng chiều Giữa cơn gió từ bi lan rộng mãi . Ta đã dứt từ bao năm tranh cải Để cho lòng nhẹ bớt cõi hơn thua Để lắng nghe trở lại tiếng chuông chùa Giữa đêm vắng bao mùa sương tuyết đổ .
07/02/2017(Xem: 20599)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
05/02/2017(Xem: 4921)
Lẽ thật cuộc đời vốn là không Chẳng có chi mô phải mất lòng Không ai gây khổ cho mình cả Mê muội đến từ thiếu hiểu thông .