Duy Ngã Độc Tôn (thơ)

14/05/201716:31(Xem: 6161)
Duy Ngã Độc Tôn (thơ)


Duc Phat Dan Sinh 1


DUY NGÃ ĐỘC TÔN
 
Như Lai dạy : ở khắp trong trời đất
Không gì hơn, “không ai sánh bằng Ta”
Nay kỷ niệm ngày Đản Sanh Đức Phật
Con học ôn những đạo lý sâu xa.
Nào ai biết : Ta là ai vậy nhỉ?
Ngũ uẩn này chỉ giả hợp không bền
Sao mê mải bon chen không ngừng nghỉ?
Chấp làm chi một tổ hợp nhân duyên?
Bao người mãi leo nấc thang danh vọng
Ham vun bồi của cải với giàu sang
Mãi loay hoay kiếp phù sinh giấc mộng
Rồi đến ngày phủi tay trắng, tiêu tan.
Lo thâu tóm, Tần Thủy Hoàng phải chết
Thủ đoạn nhiều như Tào Tháo còn chi?
Của Thạch Sùng rồi ngày kia cũng hết
Ngày tắt hơi, mang theo được những gì?
Bao nhiêu người lo tô bồi vọng ngã
Tính thiệt hơn, tranh đấu với thị phi
Ta là một, là riêng, là tất cả
Thiếu tình người, không nuôi dưỡng Từ Bi.
 Sao chúng sanh mãi luân hồi sanh tử?
Chưa thể nào đạt giác ngộ, niết bàn
Ta, của Ta, bởi chúng sanh chấp thủ
Tạo nghiệp nhiều, rồi đọa lạc, lầm than…
Phật đản sanh để khai đường mở lối
Giúp chúng sanh thể nhập với Chơn Như
Ánh Hào Quang xua tan bao tăm tối
Ngộ lý chân, không lầm chấp huyễn hư.
“Ngã độc tôn” đâu phải là vọng ngã
Đó chính là Phật Tánh, thể Như Lai
Ngọc chéo áo mỗi người đều có cả
Sao cầu xin, sao đau khổ dài dài?
Bao phiền não, vô minh che lấp mất
Bao tà ma làm lạc lối, lầm đường
Khiến cho Ta ngày càng xa Đức Phật
Rồi mịt mờ, đâu còn biết quê hương?
Nay Phật Đản, tiếng chuông chùa vẳng vọng
Lời Kinh ngân thức tỉnh khách trần ai
Thôi dừng bước, để lòng Ta lắng đọng
Quay trở về, hội ngộ với Như Lai.
Thể tánh ấy vốn Lạc, Thường, Ngã, Tịnh
Nay ngộ rồi, làm Sứ Giả Như Lai
Chơi thong dong, một mảy trần không dính
Phật trong Ta, Ta và Phật không hai.

Mùa Phật Đản, PL 2561
       Thích Đồng Trí
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2013(Xem: 26721)
Truyện Kiều (thơ)
29/03/2013(Xem: 7123)
Khi tơi đang dịch “Nhân Kiếp và Tai Kiếp” (Human Life And Problems, do hịa thượng tiến sĩ K. Sri Dhammananda) vào giữa tháng 09/2001 tại Toronto thì bất ngờ được biết thầy Thích Tâm Quang bên Mỹ đã dịch xong với tựa đề là “Các Vấn Đề Của Xã Hội Hơm Nay” (web www.budsas.org)
29/03/2013(Xem: 5424)
Trong một bài viết về tác phẩm nước non Bình Định (viết tắt NNBĐ) của Quách Tấn, cố học giả Nguyễn Hiến Lê có nói rằng, ông vốn rất mê các cửa biển miền Trung.
29/03/2013(Xem: 6048)
Khi Huyền Quang được Pháp Loa chính thức trao truyền y bát, làm tổ thứ 3, kế thừa Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử (1330), năm ấy, Huyền Quang đã 77 tuổi.
29/03/2013(Xem: 5984)
Tôi còn nhớ vào khoảng cuối năm 1973 hay đầu năm 1974 gì đó. Tuần báo văn nghệ Tìm Hiểu tại Sài Gòn có đăng một bài phỏng vấn Bùi Giáng, người phỏng vấn là Phan Quốc Sơn.
29/03/2013(Xem: 16310)
Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
29/03/2013(Xem: 14111)
Hôm trước, một người bạn gửi một bài thơ Hai-ku, thấy hay hay tôi cũng bắt chước làm vài câu…
29/03/2013(Xem: 30919)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
29/03/2013(Xem: 6818)
Có những cái chết mà dù đã cách xa thời đại chúng ta đến những 6 thế kỷ rồi, vậy mà cứ mỗi lần nhắc đến là trong mỗi người chúng ta dường như vẫn còn đau đớn xót xa.
28/03/2013(Xem: 10871)
Mười phương một cõi đi về Lòng con mang nặng tình quê hương nhiều Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu Từ trong đau khổ những điều thấy ra.