Tiền "Lạc Đà"

17/11/201223:48(Xem: 3695)
Tiền "Lạc Đà"
money_2
Một sáng đẹp trời, ngồi vào bàn làm việc, bật máy vi tính nối mạng và mở hộp thư điện tử ra xem, bỗng thấy email từ một người có cái tên lạ hoắc chưa hề nghe, tiến sĩ Massu Abas Obioha.

Cái email mang tựa đề cũng khá bí mật như cái tên người gửi là “Confidential Business Proposal”. Thông thường thì bạn đã xóa ngay những thư quảng cáo, tuy nhiên hôm nay bạn tò mò muốn tìm hiểu xem cái anh chàng này muốn gì, lòng dặn lòng chỉ mở thư ra xem chứ sẽ không nhắp con chuột vào bất cứ hồ sơ nào có chữ .exe nên chắc chắn là sẽ không bị virus lạ tấn công.

Thư viết đại khái rằng, tiến sĩ Obioha đang có 48 triệu đôla Mỹ ở một nước nào đó ở Phi châu, nay vì tình hình bất ổn nên muốn chuyển số tiền này ra nước ngoài. Ông ta cần tìm gấp một người đồng ý cho biết số tài khoản ngân hàng của mình để ông chuyển tiền vào đấy và sẵn sàng trả 20% tổng số tiền nếu bạn chịu nhận làm việc này.

Nhẩm tính trong đầu, bạn tự hỏi không biết anh chàng này có dụng ý gì khi mời mình làm một việc quá dễ dàng như thế để nhận một số tiền thù lao khổng lồ là 9,6 triệu đôla Mỹ? Trước khi nhấn nút “reply” để… hoan hỉ nhận lời, bạn hãy chịu khó đọc tiếp cho rõ sự tình.

Lá thư trên đây thực ra đã có rất nhiều biến thể. Có thư được viết bởi một người tự xưng là giám đốc chi nhánh một ngân hàng ở Nigeria bảo rằng ông ấy biết được một tài khoản tại ngân hàng của họ hiện có một số tiền khổng lồ nhưng chủ nhân đã mất tích, không hề liên lạc từ nhiều năm qua. Nay ông ta cần tìm người nhận là thân nhân của người chủ tài khoản ấy để chuyển tiền ra khỏi nước rồi chia nhau. Lá thư khác thì từ một người cho biết tiền ấy là của cha anh ta vừa bị ám sát và gia đình nay sợ nội chiến bùng nổ ở châu Phi nên muốn chuyển tiền ra khỏi xứ. Thư thì bảo rằng vì lý do an toàn, họ đã chuyển hết số tiền của bạn sang một ngân hàng lớn nào đó ở Luân đôn và yêu cầu bạn hãy bay sang Anh quốc ngay để ký giấy tờ trước khi bạn có thể rút tiền. Nói chung là có vô số lý do lâm li bi đát được đưa ra với mục đích khiến cho người đọc động lòng tham mà trả lời email và tiếp xúc với họ.

Một biến thể khác có vẻ ly kỳ hơn. Dạo ấy, một hôm tôi nhận được điện thoại mời đến văn phòng một người bạn Singapore có máu mặt vì ông ta có chuyện khẩn cấp muốn bàn. Sau khi khóa cửa cẩn thận, với nét mặt hết sức nghiêm trang, ông ta hỏi nhỏ rằng tôi có thể nào giới thiệu cho nhóm của họ gặp vị Thủ tướng của Việt Nam được không? “Để làm gì?”, tôi hỏi. “Ồ, chúng tôi có một nguồn tiền mặt rất lớn từ Trung Đông và có thể cho Việt Nam vay khoảng 2 tỷ đôla Mỹ với những điều kiện hết sức dễ dàng”, ông ta nghiêm nghị trả lời.

Đây không phải là lần đầu mà thực ra tôi đã gặp nhiều chuyện tương tự trong hơn 30 năm qua. Dạo còn làm trong một ngân hàng ở Canada vào cuối thập niên 1970, chúng tôi đã nhận rất nhiều lá thư cho biết là người viết có quen một nhân vật thuộc dòng dõi quý tộc ở một quốc gia Trung Đông rất giàu và có thể cho ngân hàng vay hàng trăm triệu đôla Mỹ. Những lá thư ấy nhiều đến nỗi ngân hàng phải ra một thông tư nội bộ chỉ dẫn cách đối phó. Chúng tôi phải trả lời những lá thư này đại khái như sau: “Nếu quả thực quý ngài có nhiều tiền như thế thì trước mắt, xin chứng minh cho chúng tôi biết bằng cách chuyển vào tài khoản của ngân hàng chúng tôi một số tiền nhỏ khoảng 5 triệu đôla Mỹ, rồi chúng ta sẽ nói chuyện tiếp”.

Sau khi gửi đi những thư trả lời như thế thì đối phương hoàn toàn im bặt. Vì tất cả những số tiền này đều nói là bắt nguồn từ Trung Đông nên dạo ấy trong giới ngân hàng chúng tôi thường gọi đùa rằng đây là tiền… lạc đà, và cũng không ai biết dụng ý của người gửi là gì cả. Có lẽ họ cần một lá thư với chữ ký chính thức của ngân hàng để giả mạo làm chuyện khác chăng?

Trở lại với cái email của tiến sĩ Obioha. Điều gì sẽ xảy ra khi bạn trả lời cho ông ta? Ngoài những “bất trắc” khác không đoán trước được khi quen biết nhau sau này, thường thì câu chuyện sẽ diễn tiến như sau. Bạn sẽ được ông ấy hướng dẫn thủ tục để chuyển tiền một cách hết sức cẩn thận và kín đáo. Một số giấy tờ sẽ được gửi đến với các chứng từ mang vô số con dấu đỏ để bạn ký tên và đồng thời bạn sẽ nhận email đều đặn cho biết diễn tiến công việc.

Khi tiền hầu như đã “cầm chắc” trong tay, một ngày đẹp trời, bạn sẽ nhận được một điện thư khẩn của tiến sĩ Obioha cho biết vừa có một “sự cố” nhỏ. Nhóm nhân viên ở ngân hàng nay cũng muốn đòi một chi phí cho họ trước khi chịu xúc tiến, và ông ta đề nghị bạn chuyển ngay một số tiền nhỏ là 10.000 đôla Mỹ để giải quyết cái chuyện trà nước cỏn con này.

So với gần 10 triệu đôla Mỹ mà bạn sắp nhận được thì 10.000 đôla Mỹ quả có là bao. Cố gắng xuôi ngược vay mượn được số tiền này, bạn chuyển ngay cho tiến sĩ Obioha… và đó cũng là lần cuối mà bạn được tin của ông ta.

Võ Tá Hân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2013(Xem: 14118)
34 câu nói của người 90 tuổi
04/08/2013(Xem: 23890)
Trong thời gian làm trưởng Ban tổ chức Pháp hội đức Dalai Lama 14 thuyết giảng cho cộng đồng Việt Nam tại Tu viện Namgyal, Dharmasala, Ấn Độ, từ ngày 1-3/7/2013, tôi có cơ hội đọc các danh ngôn của đức Dalai Lama được viết thành thư pháp trong Phòng phát hành của tu viện. Tìm thêm trên trang Wikiquote và Ineedmotivation.com, tôi tuyển chọn thêm, phân loại và dịch sát nghĩa 50 câu danh ngôn dưới đây. Hy vọng, các danh ngôn này soi sáng và giúp chúng ta sống hạnh phúc bây giờ và tại đây.
27/07/2013(Xem: 11926)
Tôi đang huân tập một đức tính: Hễ có ai chửi tôi, nhục mạ, bôi lọ tôi…tôi sẽ nhẫn nhục không trả lời. Nếu buộc phải trả lời tôi sẽ dùng lời lẽ ôn hòa, không dùng lời thô tục, hung dữ…để trình bày rõ sự việc, để mọi người được biết…mà không làm tổn thương đến người đang công kích hay thù hận tôi. Đức Phật dạy rằng “Muôn loài chúng sinh đều bình đẳng”. Nếu con hổ có thể gầm, con sư tử có thể rống…thì con chim cũng có thể hát ca, con suối có thể reo, thậm chí loài côn trùng nhỏ bé cũng có quyền cất lên tiếng nỉ non giữa canh khuya. Ai cũng có quyền cất lên tiếng nói mà không một ai có quyền ngăn cản miễn sao tiếng nói đó không làm tổn hại tới người khác, không làm xáo trộn sự an vui của cộng đồng.
05/06/2013(Xem: 13025)
Kiêu mạn (Màna) hay tâm lý kiêu căng tự mãn thường xem nhẹ người khác là một chứng bệnh của những con người nông nổi, ham thích danh vọng, nặng về cái tôi, ít rung cảm hay đồng cảm trước những cảm nhận khó khăn của người khác.
18/05/2013(Xem: 7303)
Hồi học trung học, tôi có nhiều sinh hoạt tại cô nhi viện Diệu Quang ở Phú Lâm, ngoại ô Sài Gòn. Khi đó, Phú Lâm còn hoang vắng, phần lớn là đồng ruộng. Ở đó có lò hỏa táng An Dưỡng Địa. Bên cạnh, tọa lạc một ngôi chùa nhỏ. Lúc đầu là chùa, lần hồi cất thêm một dẫy nhà cho các trẻ mồ côi, sau thì chùa thành cô nhi viện. Phong cảnh ở đây thật thơ mộng, cỏ cây xanh tươi dưới bóng mát một vài cây cổ thụ.
22/04/2013(Xem: 13000)
Trong cuộc sống của chúng ta cần phải có nhiều người biết nghĩ đến tình thương để sẵn sàng giúp đỡ, sẻ chia, bao dung người khác khi có việc cần thiết. Một người phụ nữ khi bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy 3 ông già đang ngồi phía trước hành lang của nhà mình. Người phụ nữ liền cung kính chào 3 cụ già và niềm nở mời các cụ vào nhà nghỉ để dùng trà nước. Một trong 3 cụ lên tiếng hỏi: “Có ông chủ ở nhà không thưa cô?” - “Dạ thưa không, chồng con đi làm chưa về.” - “Thế thì chúng tôi không thể vào nhà của cô lúc này được.”
09/04/2013(Xem: 28294)
Borobudur là một bảo tháp hùng vĩ và lớn nhất của PG thế giới và được xem là một trong 70 kỳ quan của thế giới được Tổ chức Unesco ghi nhận là một Thánh tích quan trọng và đã tài trợ để trùng tu vào năm 1973.
09/04/2013(Xem: 7542)
(Pháp Thoại TT Thích Thái Hòa giảng cho hơn 300 trại sinh ngành nữ GĐPT Thừa Thiên, nhân ngày Hạnh 19/6/Giáp Thân, tức ngày 04/8/2004, tại Thiền Đường Trăng Rằm, Chùa Từ Hiếu Huế, do đệ tử Nhuận Hạnh Châu và Mãn Tuệ kính phiên tả).
08/04/2013(Xem: 9895)
Trong bài thuyết pháp đầu tiên của Bụt tại Vườn Nai có nói tới Tứ Đế và Bát Chánh Đạo. Tứ Đế và Bát Chánh Đạo là giáo lý căn bản. Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng mình đã hiểu được giáo lý Bốn Sự Thật và Tám Phép Hành Trì Chân Chính, nhưng càng hành trì thì cái hiểu của chúng ta càng sâu hơn. Mình đừng bao giờ cho rằng mình đã hiểu đầy đủ.
10/12/2012(Xem: 17881)
Nhạc phẩm “Để gió cuốn đi” của Trịnh Công Sơn không phải từ đầu đến cuối đều có chất “Đạo nhập thế” được lồng ghép trong nhạc. Có câu, có đoạn, ý tưởng triết lý đạo Phật hiện rõ.