25-Phật là gì?

28/01/201109:41(Xem: 12486)
25-Phật là gì?

BƯỚCÐẦU HỌC PHẬT

HòathượngThích Thanh Từ
PhậtLịch 2541-1998

Phậtlà gì?

Phậtlà lời nói gọn, nói đủ là Phật-đà(Buddha) dịchâm tiếng Phạn, dịch nghĩa là Người Giác Ngộ. Phàm nóiPhật là chỉ cho đức Thích-ca Mâu-ni (Sakyamuni). Trước đâyhơn hai mươi lăm thế kỷ, ở thành Ca-tỳ-la-vệ (Kapilavastu)phía Bắc miền Trung Ấn Ðộ, trong cung vua Tịnh Phạn (Suddhodana)đã sanh một vị Thái tử tên Tất-đạt-đa (Siddhartha). Lớnlên, có dịp Thái tử đi dạo bốn cửa thành, chứng kiếnsự sanh già bệnh chết của kiếp người, khiến Ngài xótxa đau đớn. Sau đó, Ngài quyết định từ bỏ một cuộcđời sang cả trong hoàng cung, dấn thân vào rừng núi đểtìm ra con đường giải thoát sanh tử. Trải qua mười mộtnăm trời học đạo và khổ tu, bốn mươi chín ngày tọa thiềndưới cội bồ-đề, Ngài bỗng nhiên hoàn toàn giác ngộ,thành Phật hiệu là Thích-ca Mâu-ni. Sau khi giác ngộ, Ngàithấy rõ manh mối lôi cuốn con người trôi lăn trong dòng sanhtử và biết tột cùng con đường giải thoát sanh tử. Nóimột cách khác, Ngài biết rõ nguyên nhân và thành quả củasanh tử, biết rõ nguyên nhân và thành quả của giải thoátsanh tử, đồng thời Ngài cũng biết rõ sự sanh thành và hoạidiệt của mọi sự vật. Cũng gọi sự giác ngộ ấy là "Tríbiết tất cả loại" (Nhất thiết chủng trí).

Chínhtrítuệ này, Ngài đã được viên mãn và cũng đem nó giáohóa chúng sanh khiến tất cả đều được viên mãn, nên gọilà Phật.

Phậtchỉ nguyên nhân đưa con người vào đường sanh tử và manhmối giải thoát sanh tử một cách rõ ràng, là mười hai nhânduyên: vô minh duyên hành... cho đến sanh duyên lão tử. Ðâylà vòng tròn nối tiếp triền miên trong sanh tử. Muốn giảithoát sanh tử, tức là: vô minh diệt thì hành diệt... cho đếnsanh diệt thì lão tử diệt. Thế là vòng sanh tử rã rời.Nhìn vào mười hai nhân duyên, chúng ta thấy vô minh là chủđộng cuộc sanh tử, tiêu diệt vô minh là giải thoát sanhtử. Thế thì, vô minh là đầu mối sanh tử, tiêu diệt vôminh là đầu mối giải thoát sanh tử. Ðầu mối còn thì chimạt ngọn ngành tiếp nối sanh trưởng, đầu mối diệt thìchi mạt ngọn ngành theo đó hết sạch.

Vôminh là gì mà có khả năng mãnh liệt như thế? Vô minh làkhông sáng, là mê lầm. Ngay nơi cuộc sống này, mà không biếtcái nào là giả dối, không nhận ra cái nào là chân thật,là vô minh. Giả không biết, thật không hay, quả tang là kẻmê lầm. Ðức Phật biết rõ những cái nào là giả dối,nhận chân cái chân thật, nên gọi là Người Giác Ngộ. Ðượcgiác ngộ thì không còn vô minh, nên giải thoát sanh tử, đồngthời cũng có đầy đủ mọi diệu dụng mà người đời khôngthể biết hết, nên nói "giải thoát bất tư nghì". Thế là,Ngài đã đạt được bản hoài trước khi phát nguyện đitu. Cũng chính là cái thành quả viên mãn của bao nhiêu nămNgài khổ công đeo đuổi.

Saukhi đạt được sở nguyện, Ngài đem pháp của mình đã đượcchỉ dạy lại cho mọi người, để cùng giác ngộ như Ngài.Trong thời gian ấy, Ngài đã giới thiệu bao nhiêu bản nguyệncông hạnh của chư Phật khắp mười phương cho đồ đệnghe. Do đó, chúng ta được biết thêm nhiều danh hiệu chưPhật khác. Ðức Phật là một con người thật, có cha cómẹ có lịch sử rõ ràng và sự giác ngộ của Ngài cũng hoàntoàn chân thật. Chúng ta có thể kiểm chứng sự giác ngộấy qua Tam Tạng giáo điển của Ngài còn lưu lại. Ðó làvấn đề Phật pháp.












Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2013(Xem: 5130)
Từ bi không chỉ là đồng cảm. Trên thực tế, nó là tâm hiểu được sự bình đẳng, bình đẳng giữa bản thân và người khác, giữa tốt và xấu, bình đẳng trong mọi hiện tượng nhị nguyên.
04/12/2012(Xem: 8427)
Để cho người bệnh có được một cái vốn căn bản, thì đầu tiên chúng ta nên cố gắng hướng dẫn cho người hộ niệm cái vốn căn bản vững vàng trước.
02/12/2012(Xem: 7351)
LỜI NHẮN NHỦ CỦA LÃO HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG Khi tai kiếp đến người đáng ở sẽ được ở, người đáng đi thì phải đi. Sống chết đều có số, phú quý mạng đã định, tránh không được, thoát không khỏi. Người số không bị nạn, dù đại tai kiếp đến vẫn được sống sót bình an. Điều duy nhất ở hiện tại có thể tự cứu và độ tha chính là nghe đại Kinh giải, y giáo phụng hành, lão thật niệm Phật, buông xả vạn duyên, cầu sanh Tịnh-độ. Công đức niệm Phật bất khả tư nghì. Chỉ có niệm Phật, sửa lỗi mới giảm bớt tai nạn. Những phương pháp khác không còn kịp nữa! Diệt trừ vọng niệm. Tất cả đều tùy duyên là tốt.
18/11/2012(Xem: 15092)
Quyển THIỀN TÔNG QUYẾT NGHI TẬP này do thiền sư Đoạn Vân Trí Triệt soạn vào đời Nguyên, được ấn hành vào niên hiệu Khang Hi thứ 6 (1667) đời Thanh, sau đó được xếp vào Đại Chính Tạng tập 48, trang 1009.
14/11/2012(Xem: 19978)
Ai cũng phải chết nên chết là điều đáng sợ. Tuy nhiên không phải ai cũng được trải qua tuổi già, nên dầu tuổi già còn đáng sợ hơn cái chết, người ta vẫn chúc tụng nhau sống lâu trăm tuổi, đầu bạc răng long. Vì không phải ai cũng thấy được những cái khổ của tuổi già.
08/11/2012(Xem: 23130)
Giáo phái Thanh Hải cũng có những hình thức có vẻ tương tự, mà mới nghe nói qua, ai cũng tưởng giống đạo Phật hay một đạo nào khác...
31/10/2012(Xem: 7736)
Đức Phật dạy chúng ta hãy vất bỏ mọi thái cực. Đó là con đường thực hành chân chính, dẫn đến nơi thoát khỏi sanh tử. Không có khoái lạc và đau khổ trên đường này...
13/10/2012(Xem: 11783)
Kinh Tứ Niệm Xứ là cốt lõi của Thiền Phật Giáo, có thể nói nếu không thông suốt tinh yếu của kinh này thì việc hành thiền sẽ như người lạc trong rừng sâu chỉ đi loanh quanh, khó tìm lối thoát.
12/10/2012(Xem: 4519)
Luật nhân quả khiến chúng ta phải trải qua những kết quả của việc ta đã làm. Những nơi mà chúng ta trải qua sự chín muồi của nghiệp được gọi là sáu cõi luân hồi.
10/10/2012(Xem: 13453)
Kamma hay nghiệp chỉ là hành động, một “việc làm”. Những hoạt động của chúng ta được thực hiện theo ba cách: bằng thân, bằng tâm, và bằng lời nói. Mỗi hành động quan trọng được thực hiện vì muốn có một kết quả, tức phải có một mục đích, một mục tiêu. Nghĩa là ta muốn có một điều gì đó đặc biệt xảy ra như kết quả của nó. Ước muốn này, cho dù có nhẹ nhàng thế nào chăng nữa, cũng là một hình thức của tham ái. Nó bộc lộ khát ái đối với sự hiện hữu và đối với hành động. Hiện hữu là để hành động ở mức này hay mức khác mà thôi. Sự sống hữu cơ bao gồm những hoạt động hoá học; sự sống tinh thần bao gồm những hoạt động tâm lý. Vì vậy, sự sống và hành động (nghiệp) không thể tách rời nhau.