Cố Tập Tu Thật Tốt, Đời Hạnh Phúc Hơn - Bài # 10

30/01/202607:49(Xem: 1009)
Cố Tập Tu Thật Tốt, Đời Hạnh Phúc Hơn - Bài # 10

Bài # 10: CỐ TẬP TU THẬT TỐT, ĐỜI HẠNH PHÚC HƠN

 buddha-704

Đọc, sàng lọc lấy điều hay.

Thực hành chí thiết, mong thay đổi đời.

Phước lành hồi hướng về nơi:

Quê hương Cực Lạc: cuối đời vãng sanh.

***

Một tấc Thời Gian, một tấc vàng.

Cố đừng lãng phí tấc thời gian.

Phải lo tranh thủ từng giây phút.

Mà gắng chăm Tu kẻo lỡ làng.

***

Cái Miệng thường Tạo Nghiệp nhiều nhất trong ngày.

Học đạo mà không biết nên hay nói bừa.

Nay đã biết, lựa lời nói để phòng ngừa...

Đỡ Tạo Tội, nên cố sớm trưa giữ lời.

***

Thơ 8 và 9 chữ:

 

(1):Sám Hối một tháng hai kỳ: nhớ ngay!

Tiêu trừ nghiệp chướng sâu dày lâu năm.

Điều tốt hiện, thỉnh thoảng rất âm thầm.

Đời vui như thể ngày rằm, tuyệt thay!

***

(2):Sám Hối tức là Cải Quá Tự Tân.

Một lần Sửa Lỗi phải cần nghiêm minh.

Trước tiên, cảm thấy Hổ Thẹn lỗi mình.

Nói lời Sám Hối Thật Tình: tội tiêu.

(Tự tân: Tự sửa đổi lỗi mình/ Cải quá: Sửa đổi lỗi lầm.)

*

(3):Còn tội nặng, không thẹn, Sám Hối liều.

Tâm không chân thật, tội tiêu bao giờ!?

Hiền Thánh biết từ kẽ tóc chân tơ.

Tội chồng tội, Sám lơ mơ được gì!

***

(4):Phát tâm sửa Lỗi Lầm nên làm sao?

Phải biết hổ nhục khi nào làm sai.

Không biết nhục, ta cứ làm càn hoài,

Đánh mất nhân cách, khác loài thú đâu!

***

(5):Tội Lỗi Ngập Trời nếu phát tâm Hổ Thẹn.

Sám Hối Trước Đức Phật Quyết chẳng phạm thêm.

Tội như băng tuyết dày đặc trong màn đêm.

Anh Sáng Quang Minh chư Phật chiếu soi tan liền.

***

(6):Hãy sống thật đúng theo Bổn Phận của mình.

Trong nhà sao có chuyện lình xình xảy ra.

Phải cố làm để khỏi ân hận lúc già.

Sống thiếu trách nhiệm, khó ai mà tốt cho.

***

(7):Của Cho Đi không bao giờ Mất Hẳn đâu.

Cho với Tâm Rộng Lớn, Trời nào Phụ Ta.

Còn Cho Tâm Miễn Cưỡng, Quả nhận Kém Xa.

Tâm Quyết Định Tất cả, cố mà gắng Tu.

***

(8):Đạo Phật dạy Làm Lành, Thay Đổi Vận Mệnh.

Thần Thánh không Giúp Ta làm được điều này.

Cúng Tiền cho Bói Toán, Phong Thủy… Tránh Ngay

Dùng Tiền Giúp Nạn Nhân Thiên Tai: Phước nhiều.

***

(9):Mở Máy Niệm Phật trong Nhà Lợi làm sao!

Đi đứng ở đâu cũng nghe Câu Di Đà.

Còn Lên Xe cũng mở Máy, lúc đi xa.

Cố Nhẩm Số cho Đúng, Phước Ta tạo nhiều.

***

(10):Mình xá chào người Cao Ngạo, họ lặng thinh.

Không Giận, mỉm cười, mới thật tình Tập Tu.

Tu Tâm, nên nhớ dẹp bỏ tính Giận, thù.

Phải cố học chữ NHẪN cho dù khó khăn.

***

(11):Người già có tiền nên làm Phước bây giờ,

Hưởng Bảy Phần Công Đức, đừng nhờ cháu con.

Chúng làm, mình hưởng Một Phần, có phí không!?

Bằng mọi giá, tự làm, cõi lòng vui hơn!

***

(12):Những người Nhẫn được việc không thể nhẫn,

Khoan dung điều khó chấp nhận bỏ qua,

Chỉ Người Độ Lượng làm được đó mà.

Muốn thành người tốt, chúng ta học làm.

***

(13):Câu “Bệnh Từ Miệng Vào” ý nghĩa là sao?

Giận: Ác Khẩu, Độc tố tiết nhiều BỊNH SINH.

Còn câu“Họa Từ Miệng Ra” xin chứng minh.

Khẩu Nghiệp Nặng, chết chịu Ngục Hình âm ty.

*

(14):Miệng nói Hòa nhã, Từ Tốn: Kẻ Biết Tu.

Phước tạo ra nhiều lắm cho dù chẳng mong.

Họ học theo những điều TỐT thật hết lòng.

“Miệng Là Cửa Họa Phúc” cố công giữ mình.

***

(15):Đừng nhẫn tâm “cạn tàu ráo máng” với ai.

Mình gặp nạn, chẳng ai đoái hoài tới đâu.

Đó là Luật Nhân Quả Phải Tin Thật Sâu.

Tình người luôn khắc nhớ, sống lâu yên bình.

***

(16):Cúng sao giải hạn: đem lại kết quả không?

Đạo Phật cho đó là dị đoan, xưa bày.

Hạn xấu, cố TU tốt, sẽ giảm, thấy ngay.

“Đức năng thắng số” điều xưa nay khuyên làm.

(“Đức năng thắng số”: Phúc Đức sẽ thắng số phận.)

***

Câu Kết:

 

(17): Nếu bài Chia Sẻ Phật Pháp lợi cho ta.

Hãy Chuyển đến những Bạn gần xa Thực Hành.

Họ được lợi, mình thêm Phước rõ rành rành.

Hạnh Tùy Hỷ Công Đức chớ đành bỏ qua

***

Phần Đọc Thêm: trích từ đường link: https://docs.google.com/document/d/1hlnd7WoCSTu-cAS5RBSyq79ZexIcxCoCYc70JCJ-8dc/edit?tab=t.0

 

Xin mời Quý vị đọc câu chuyện dưới đây để thấy:

 

Những người Nhẫn được việc không thể Nhẫn,

Khoan dung điều khó chấp nhận bỏ qua,

Chỉ Người Độ Lượng làm được đó mà.

Muốn thành người tốt, chúng ta học làm.

***

Lạn Tương Như Và Liêm Pha

21 Tháng Năm 201411:09 CH(Xem: 22075)

Không ngờ Tần Vương không có thành ý, dùng mọi cách trước mặt mọi người để làm nhục Triệu Vương. Tuy Triệu Vương không thiếu tùy tùng nhưng không có ai dám lên tiếng giúp Triệu Vương. Chỉ có một quan văn là Lạn Tương Như bỏ sự nguy hiểm sinh mạng cùng Tần Vương tranh biện, không những bảo tồn tôn nghiêm của Triệu Vương mà còn củng cố địa vị của Triệu quốc. Khi về nước Triệu Vương nhận thấy Lạn Tương Như trí tuệ và dũng khí hơn người đã vì quốc gia lập đại công; phong ông làm Thượng khanh là chức vị cao nhất của triều đình lúc đó. Mọi người đều công nhận trừ danh tướng Liêm Pha.

 

Liêm Pha là một vị danh tướng của Triệu quốc, đã từng lập nhiều công lao; là một người được toàn quốc tôn kính. Ông thấy địa vị của Lạn Tương Như còn cao hơn ông. Ông thấy không phục, công khai nói :

-Tôi là vị đại tướng không thiếu lần ra sống vào chết, đổ biết bao nhiêu mồ hôi và máu mới có được, nay Lạn Tương Như chỉ dùng cái miệng mà trèo lên đầu tôi, làm sao tôi bảo người ?

Ông còn nói :

-Nếu tôi gập Lạn Tương Như, tôi sẽ làm cho ông ấy mất mặt.

Lạn Tương Như nghe được chuyện này, bèn cố ý tránh Liêm Pha. Ngay cả lên triều, ông cũng thường vắng mặt. Có lần Lạn Tương Như đi xe, xa trông thấy Liêm Pha ở phía trước, bèn ra lệnh cho người đánh xe rẽ vào một con ngõ để tránh. Tùy tùng Lạn Tương Như thấy ông sợ Liêm Pha như thế, nổi giận không chịu được đến trước mặt ông hỏi :

-Chúng tôi bỏ quê hương theo ông vì ngưỡng mộ tài đức của ông, hiện tại địa vị của ông cũng không dưới Liêm Pha. Thấy ông nhu nhược như thế người thường cũng không chịu được, huống hồ là người có địa vị. Được rồi, ông hãy để chúng tôi từ chức về nhà.

Lạn Tương Như nghe họ nói thế không trực tiếp trả lời, chỉ hỏi lại :

-Các ông thấy Liêm Pha tướng quân so với Tần Vương thế nào ?

-Uy nghiêm của Liêm Pha tướng quân không bằng Tần Vương.

-Uy phong như Tần Vương tôi còn không sợ, trước mặt công chúng còn dám mắng ông thì há sợ gì Liêm tướng ? Các ông phải biết rằng Tần quốc không dám đánh Triệu quốc vì văn thần thì có tôi, võ tướng thì có Liêm Pha. Nếu như hai hổ tranh đấu tất sẽ có một bị thương; nước Tần sẽ có cơ hội. Quốc gia mất, nếu so với đắc thất của cá nhân còn quan trọng hơn nhiều, do đó tôi không nhịn không được.

Liêm Pha nghe được câu chuyện này xấu hổ vô cùng, cởi trần, do bạn bè dẫn tới phủ Lạn Tương Như tạ tội, xin Lạn Tương Như đánh ông. Lạn Tương Như thấy thế mời ông vào nhà. Hai người nói chuyện rất hợp. Từ đó trở thành đôi bạn tri kỷ.

 

Chú thích của dịch giả :

 

Cuộc đụng đầu của Lạn Tương Như với vua Tần Chiêu Vương kể nơi đây là lần thứ hai. Hai năm trước vua Tần đã ép vua Triệu phải dâng viên ngọc họ Hòa để đổi lấy 15 thành của nước Tần. Triều đình nước Triệu biết đây là giả trá, ý đồ của Tần là muốn chiếm đoạt viên ngọc. Nhưng xét về mặt quân sự thì Tần mạnh hơn nhiều, nếu không chịu cống viên ngọc thì Tần sẽ xua quân sang đánh. Do đó, triều đình cần có người giám nhận lãnh trách nhiệm đi sứ. Các quan trong triều ai cũng đều lẩn tránh, lúc đó có người tiến cử Lạn Tương Như. Ông khẳng khái nhận lãnh sứ mạng. Đúng như dự kiến, vua Tần chỉ muốn chiếm viên ngọc mà thôi, nhưng Lạn Tương Như đã có kế để thoát hiểm đem được ngọc về nước hoàn thành nhiệm vụ mà vua Tần không làm gì được ông.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2025(Xem: 3632)
Theo Luật Nhân Quả, vợ chồng, con cái đến với nhau phần nhiều qua hai con đường ĐÒI NỢ và BÁO OÁN. Nhiều người không hiểu như vậy nên khi trong nhà xảy ra nhiều chuyện không ưng ý thì than trời trách đất và khổ sở khôn cùng. Ai tin sâu Luật NHÂN QUẢ, khi gặp hoàn cảnh như vậy hãy TỰ NHỦ mình đã gieo NHÂN kiếp xa xưa, nay đủ DUYÊN, mình phải lãnh QUẢ.
27/07/2025(Xem: 2615)
Lời dịch giả: Bài thơ "Chơn Đế" được Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Không (1905-1997) sáng tác, in trong Tạp chí Liên Hoa, số 9, tháng 9 năm Ất Mùi, tức là năm 1955. Tạp chí Liên Hoa thành lập năm 1955, với Thượng toạ Thích Đôn Hậu trú trì chùa Linh Mụ ở Huế làm chủ nhiệm, Thượng toạ Thích Đức Tâm làm chủ bút, và Ni sư Thích Nữ Diệu Không làm quản lý. Trong bài này, Ni sư ký tên tác giả là Diệu Không.
27/07/2025(Xem: 3046)
Lời mở đầu của người chuyển ngữ Vu Lan là một ngày lễ lớn của Phật giáo, nhắc nhở chúng ta tưởng nhớ đến cha mẹ, nhất là đối với mẹ, một người mang nặng đẻ đau, bồng bế mình, nuôi nấng mình từ thuở bé. Ngoài tình mẫu tử ra thì cũng còn có cả tình phụ tử. Cài lên áo mình một cánh hoa hồng không nhất thiết chỉ là để tưởng nhớ đến công ơn của cha mẹ mà đôi khi còn phải nhìn vào chính mình xem mình có xứng đáng cài lên áo mình cánh hoa hồng ấy hay không.
27/07/2025(Xem: 2686)
Indonesia không phải là một quốc gia nổi tiếng với Phật giáo; Phật tử chỉ chiếm một thiểu số rất nhỏ trong dân số đất nước với 0,7%, quá nhỏ bé so với 87,5% dân số theo đạo Hồi. Mặc dù quần đảo hiện nay tạo nên Cộng hòa Indonesia từng nằm dưới sự cai trị của đế chế Srivijaya (650–1377) và Majapahit (1293–1527) chủ yếu theo đạo Phật, người ta thường cho rằng tất cả những gì còn sót lại từ thời kỳ đó chỉ là một số ngôi đền và bảo tháp nằm rải rác, gần như đổ nát.
22/07/2025(Xem: 3080)
Lời dịch giả: Bài viết "Chơn Tâm, Vọng Tâm" được Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Không (1905-1997) viết, in trong Tạp chí Liên Hoa, số 9, tháng 9 năm Ất Mùi, tức là năm 1955. Tạp chí Liên Hoa thành lập năm 1955, với Thượng toạ Thích Đôn Hậu trú trì chùa Linh Mụ ở Huế làm chủ nhiệm, Thượng toạ Thích Đức Tâm làm chủ bút, và Ni sư Thích Nữ Diệu Không làm quản lý. Trong bài này, Ni sư ký tên tác giả là Diệu Không.
18/07/2025(Xem: 3170)
Lời dịch giả: Bài viết "Bi Và Ái" được Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Không (1905-1997) viết, in trong Tạp chí Liên Hoa, số 3, ấn hành cuối tháng 8/1955. Tạp chí Liên Hoa thành lập năm 1955, với Thượng toạ Thích Đôn Hậu trú trì chùa Linh Mụ ở Huế làm chủ nhiệm, Thượng toạ Thích Đức Tâm làm chủ bút, và Ni sư Thích Nữ Diệu Không làm quản lý. Trong bài này, Ni sư ký tên tác giả là Thích Diệu Không. Ni trưởng là dịch giả nhiều kinh và luận, cũng là một nhà thơ xuất sắc.
18/07/2025(Xem: 3051)
Namo Buddhaya Người ''biết rõ''.. là người giàu có từ bên trong. ..Người đời thường mải miết theo đuổi những thứ có được: tiền bạc, tài sản, danh tiếng, quyền lực… Họ gọi đó là thành công, là giàu có. Nhưng rồi bao nhiêu người, sau khi có tất cả, lại vẫn cảm thấy trống rỗng?
17/07/2025(Xem: 3522)
Cuốn theo tám ngọn gió đời, Tâm ta loạn động, chẳng hồi nào ngơi. Được khen: vui vẻ, tươi cười. Bị chê: sân dậy, giận người chê ta.
17/07/2025(Xem: 2782)
Bài viết này sẽ phân tích lời dạy của sách Trúc Lâm Tông Chỉ Nguyên Thanh về ý chỉ Thiền Tông: Khi tính người tịch diệt, thì tính trời hiển lộ. Sách Trúc Lâm Tông Chỉ Nguyên Thanh là một tác phẩm về Thiền Tông Việt Nam xuất bản lần đầu vào năm 1796. Tác phẩm này được in trong Ngô Thì Nhậm Toàn Tập - Tập V, ấn hành năm 2006 tại Hà Nội, do nhiều tác giả trong Viện Nghiên Cứu Hán Nôm biên dịch.
16/07/2025(Xem: 2817)
Hầu hết các loài trên hành tinh này đều thiếu khả năng trí tuệ để xây dựng hệ thống niềm tin. Ví dụ, mèo và chó không nghĩ về ý nghĩa cuộc sống của chúng và có xu hướng sống hạnh phúc miễn là chúng nhận được những gì chúng cần ngay tại thời điểm hiện tại. Điều này khiến Loài Người Thông Tuệ (Homo sapiens) trở thành loài duy nhất trên Trái đất có khả năng tham gia vào các quá trình tư duy phức tạp và tạo ra các hệ thống tôn giáo và triết học. Do đó, việc có tôn giáo là một đặc điểm riêng của con người mà không có ở bất kỳ loài vật nào khác.