Cố Tu Tạo Phước

17/12/202511:17(Xem: 2693)
Cố Tu Tạo Phước

CỐ TU TẠO PHƯỚC
hoasen1

 

“Bị Oan Ức không cần Biện Bạch” làm chi.

Thì “Nghiệp Chướng dễ tiêu trừ” đi, nhớ đời.

Ai Thực Tập được, Tâm Tư rất Thảnh Thơi.

Còn để SÂN nổi dậy, không ngơi Khổ Sầu.

***********************************

Thơ 7 chữ, 4 câu:

 

(1):Đạo Phật khuyên tu thứ khác nhau:

Thực hành: nghiệp ác tránh xa mau.

Ngày ngày Phước báo tăng thêm mãi.

Hạnh phúc cuộc đời vững được lâu.

***

(2):Cố gắng làm lành chẳng kể ngày.

Thế rồi, duyên đủ, nghiệp liền thay.

Làm ăn, mọi thứ đều thông suốt.

Cứ cố làm đi, sẽ thấy ngay.

***

(3):Lời nói phải đi với việc làm.

Được người kính nể, giữ trong tâm.

Nói, làm cách biệt không ai trọng.

“Uốn lưỡi bảy lần” được nể nang.

***

(4):Một câu niệm Phật khắc trong tâm.

Cố tránh thật xa những lỗi lầm.

Từ đó Tâm an, Thân khỏe mạnh.

Cuộc đời thay đổi rất âm thầm.

***

(5):Ngã Mạn: cho mình rất giỏi giang.

Chẳng gì vừa ý: miệng oang oang.

Rất nhiều bệnh tật sinh ra đấy.

Phước báo tổn nhiều: chớ phí hoang.

***

(6):Được Hưởng tốt, đừng quá tự hào.

Chẳng gì vĩnh viễn, tại vì sao?!

Phước mòn, duyên đủ, rồi xui đến.

Khiêm Tốn, làm lành,...giữ được lâu.

***

(7):Bảy mươi khỏe mạnh, tưởng an toàn.

Hí hửng tự hào, nói bướng ngang:

Thường thích chê người lâm nghịch cảnh.

Sau này quả báo, chớ kêu oan.

***

(8):Đáng sá gì chào hỏi, cám ơn.

Họ không đáp lễ, chớ buồn, hờn.

Cúng dường, Bố thí,... liền quên hết.

Hiểu đạo thế này PHƯỚC trội hơn.

***

(9):Dẹp ngay đi cái bệnh hay SÂN.

NHẪN NHỊN: cơn sân sẽ bớt dần.

Người quyết tâm tu, rồi sẽ đạt.

Thân tâm khỏe mạnh, sướng vô vàn!

 ***

(10):Ra đời muốn sớm đạt thành công.

Chữ Tín luôn luôn giữ đáy lòng.

Thất Tín mãi là điều tối kỵ.

Thực hành, mọi việc sẽ hanh thông.

***

(11):Mới bé tỏ ra tính thật thà.

Bẩm sinh: nhờ Phước kiếp lâu xa.

Lại thêm ý chí và hy vọng.

Khi lớn thành công đời nở hoa.

***

(12):Khen ai nên nhớ, chớ khen nhiều.

Họ tưởng mình tài sẽ tự kiêu.

Khích lệ kiểu này, nên cố tránh.

Cống cao sâu rễ, khó xoay chiều.

***

(13):Mọi việc cho dù khó mức nào!

Kiên trì động não lẫn tin sâu.

Để rồi mọi thứ đều nên việc.

Ý chí: con đường sẽ đến mau..

***

(14):Những ai cố muốn được thành công,

Học hỏi điều hay, nhớ thuộc lòng:

Hy vọng, Niềm tin không bỏ mất.

Cho dù cảnh ngộ: bước đường cùng.

***

(15):Để mắt nhìn quanh khắp mọi nơi,

Mỗi người, mỗi cảnh khác xa vời.

Họ đều do Nghiệp đưa đi đấy.

Chỉ có khổ tu, mới đổi đời.

***

(16):Khổ tu thực tập những điều gì?

Bố Thí, Làm Lành phải nhớ ghi:

Trì Chú, Tọa Thiền và niệm Phật,...

Phóng Sanh, Chay Tịnh,...cố hành trì.

***

(17):Ôm cảm nhận tiêu cực với người.

Không nên làm vậy, phải ngừng thôi:

Từ Bi chẳng hợp, cần nên tránh.

Hỷ xả tỏ bày Phật dạy rồi.

***

(18):Điều Tiêu Cực, cứ Vướng Trong Đầu,

Cố gắng kiềm tâm, đuổi chúng mau.

Thực tập không xong thêm ý nghiệp.

Coi chừng tổn Phước, chẳng hay đâu.

***

(19):Bỏ đi tính Trách Móc, Phàn nàn…

Giận dữ đâu còn, cuộc sống an.

Cố giữ hàng ngày đừng khó tính.

Thân tâm ít bệnh, Phước tăng dần.

***

(20):Một khi nhặt được của người rơi.

Trỗi dậy tâm tham, hại cuộc đời.

Nên cố giữ, đưa cho kẻ mất.

Tâm Lương Thiện cảm cả lòng Trời!

(Mời xem phần đọc thêm ở cuối bài)

***

(21):Gặp Rủi, Hóa May vẫn xảy ra.

Ai từng có gặp, nhớ ngay là:

Người gây ta khổ, đừng thù hận.

Họ, chính Ân nhân, giúp đỡ ta.

***

(22):Việc lành làm được, chẳng ai hay.

Cũng chẳng khoa trương để lộ bày.

Hành động vừa làm: Âm Đức đấy.

Hưởng nhiều Phước báo, thực hành ngay.

***

(23):Việc thiện ta làm, tựa kiến thôi.

Làm xong, không nghĩ, để êm trôi.

Đủ duyên quả trổ điều không ước.

Hưởng Phước cực nhiều, cứ tưởng chơi.

***

(24):Thiện lương: đạo đức đẹp trần gian.                                                                                           Người thực hành, tâm rất tĩnh an.                                                                                                 

Phước lại tạo thêm cho cuộc sống.

Số người ngưỡng mộ, có vô vàn.

***********************************

Thơ 8 chữ:

 

(25):Cả một rừng công đức rộng mênh mông.

Đốm SÂN hiện, đốt sạch bong chẳng còn.

Người thường tạo Phước nhiều, biết vậy không!

Để SÂN dậy, thật uổng công mình làm.

***

(26):Phải TIN NHÂN QUẢ để làm gì đây?

Chớm nghĩ việc ÁC, dừng ngay liền mà.

Trước nhất là đỡ tạo tội cho TA.

Còn tránh ÁC lớn, thoát qua ba đường!

***

Phần thực tập tu Phước có đem lại được chút lợi lạc nào cho những bạn đạo hữu duyên, chúng tôi xin đem công đức này hồi hướng tất cả Pháp giới chúng sanh tương lai đều sanh về Tịnh độ.

Chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và cố gắng thực hành./.

Phần đọc thêm:

 

Chuyện Hai Người Vô Gia Cư https://thienphatgiao.org/chuyen-hai-nguoi-vo-gia-cu/

 

“Tháng 9 năm 2013, Glen James, một người vô gia cư (homeless), sống ở một nơi cư trú dành cho người không nhà (shelter) ở Boston. Ông bất ngờ kiếm thấy một cái ba lô (backpack) ai bỏ quên trong một thương xá. Ông vẫy tay chặn một viên cảnh sát lại và trao cái ba lô lượm được cho viên cảnh sát. Cái ba lô trong đó có chứa $2,400 tiền Mỹ và gần 40,000 chi phiếu du lịch (traveler’s check) cùng với sổ thông hành và một số giấy tờ cá nhân khác. James làm tùy phái tại một tòa án, vô gia cư từ năm 2005 sau khi bị mất việc. Ông bị bệnh trong lỗ tai, luôn gây ra chóng mặt nên không kiếm được việc làm nào khác. Ông sống bằng phiếu trợ giúp thực phẩm và xin tiền các người qua lại trên đường phố. Về phần người mất của là một sinh viên người Trung Hoa. Anh đem chuyện sui sẻo của mình kể lể cho những nhân viên trong một cửa tiệm nghe. Những người này bèn giúp gọi báo cho cảnh sát. Cảnh sát kiểm tra thấy đúng nên trao trả chiếc ba lô cho khổ chủ. Cảnh sát Boston tổ chức một buổi lễ tuyên dương James và trao bằng khen. Nhân dịp này James nói là mình cảm thấy rất thoải mái khi làm việc đó và cũng gửi lời nhắn cám ơn đến tất cả những khách bộ hành lạ mặt đã từng cho ông tiền khi ông ngồi trên đường phố trong thời gian qua. James thổ lộ là ông không nói nhiều vì bị “cà lăm” nên trao cho cảnh sát một tờ giấy trong đó viết là “dù ông có quá nghèo chăng nữa ông cũng không muốn giữ lại một xu nào của người khác khi tìm thấy…” James đầu hói, đeo kính, người nhỏ nhắn tỏ ra thân mật nhưng e thẹn. Khoảng trên 50 tuổi. Sau khi biết tin đó trên internet, một người lạ mặt 27 tuổi, ở Midlothian, Va., làm giám đốc kế toán cho một cơ sở tiếp thị, tỏ ra thán phục sự lương thiện này. Anh tên là Whittington. Anh mở một quỹ lạc quyên cho James. Với ý nghĩ James đã hoàn trả $40.000 thì đáng được quyên tới $50.000. Kết quả tốt không ngờ. Chỉ trong một ngày đầu mà đã thu được hơn số tiền này. Sau đó trong 2 ngày quyên được hơn $100,000. Hơn 4,000 người gửi tặng. Sau 2 tuần lễ tiền quyên tặng đã lên tới hơn $150,000. Hơn 6,000 người tặng. Cả ở Mỹ lẫn các nước khác như Ba Tây, Pháp và Úc v.v… Người ta tặng cả máy vi tính, quần áo, thực phẩm v.v… Anh Whittington nâng mục tiêu lên, hy vọng đạt tới $250,000 để ông James có thể mua được một căn nhà làm nơi cư trú.”

*********

“Nhân dịp này mọi người lại nhớ tới chuyện của một ông vô gia cư khác nữa, xảy ra khoảng hơn nửa năm trước, đó là ông Billy Ray Harris. Vào tháng 2 năm 2013, tại Kansas City, Mo., bà Sarah đi trên đường, có lòng tốt nên bỏ ít tiền lẻ vào trong chiếc ly để biếu cho một người “ăn mày vô gia cư” (homeless beggar) ngồi ăn xin bên lề đường tên là Harris, 55 tuổi. Ông này thường ngủ dưới gầm một cây cầu. Bà có hai chiếc nhẫn, một nhẫn đính hôn và một nhẫn cưới. Có lẽ đeo trên tay lâu năm làm tay bà chật chội khó chịu hay sao đó nên bà tháo ra và cất trong ví tiền của mình. Khi thò tay lấy một nắm tiền lẻ trong cái ví tiền này để bố thí bà đã vô tình bốc theo luôn cả chiếc nhẫn đính hôn bỏ vào trong ly của người ăn xin. Khi bà khách đã đi rồi ông Harris mới khám phá ra chiếc nhẫn. Ông biết ngay là có sự lầm lẫn. Thoạt tiên ông có ý định muốn bán chiếc nhẫn đi. Ông mang tới một tiệm kim hoàn tại địa phương và được đề nghị trả $4,000. Nhưng sau khi suy nghĩ lại thời ông giữ chiếc nhẫn này kỹ càng, không bán nữa, chờ chủ nhân trở lại. Quả nhiên mấy hôm sau khi bà hảo tâm quay lại ông đã vui vẻ hoàn trả ngay chiếc nhẫn. Không ngờ đây lại là một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời ông về sau này.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/12/2013(Xem: 37836)
Đi tu không có nghĩa là phải vào chùa, cạo bỏ râu tóc mà phải được hiểu rộng rãi hơn nhiều! Đi tu là một quá trình khám phá tâm linh. Chúng ta học ứng dụng những lời Phật dạy trong đời sống hàng ngày của mình. Tu là chuyển hóa bản thân, từ vô minh đến trí tuệ, là tìm kiếm, khám phá con đường đưa đến hạnh phúc và an lạc.
10/12/2013(Xem: 28870)
Những người dân Tây Tạng thân mến của tôi, ở cả trong lẫn ngoài đất nước Tây Tạng, cùng tất cả những ai đang tu tập theo truyền thống Phật Giáo Tây Tạng và những ai đang có những nối kết với Tây Tạng và người Tây Tạng.
10/12/2013(Xem: 28857)
Cánh cửa của thế kỷ 20 sắp khép lại, tất cả chúng ta đều nhận thấy rằng thế giới đã trở nên nhỏ hơn, loài người trên hành tinh đã trở thành một cộng đồng lớn, các liên minh về chính trị và quân sự đã tạo ra những khối đa quốc gia, làn sóng của thương mại và công nghiệp thế giới đã cho ra nền kinh tế toàn cầu, những phương tiện thông tin của thế giới đã loại bỏ những chướng ngại về ngôn ngữ và chủng tộc.
10/12/2013(Xem: 32848)
Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với câu chuyện đời của Đức Phật. Chúng ta biết rằng thái tử Siddhattha đã rời bỏ cung điện lộng lẫy của vua cha, để bắt đầu cuộc sống không nhà của người lữ hành lang thang đi tìm con đường tâm linh, và sau nhiều năm tu hành tinh tấn, Ngài đã đạt được giác ngộ khi đang nhập định dưới gốc cây bồ đề. Sau khi xả thiền, Đức Phật đã đi đến thành phố Benares, giờ được gọi là Varanasi. Ở đó, trong Vườn Nai, lần đầu tiên Ngài thuyết pháp về những gì Ngài đã khám phá về con đường đi đến hạnh phúc toàn vẹn. Lời dạy của Đức Phật rất đơn giản nhưng sâu sắc.
10/12/2013(Xem: 18173)
Đây là một đề tài khá phức tạp và dễ bị hiểu lầm. Có câu nói: ‘Hành trình ngàn dặm khởi đầu bằng một bước đi (a journey of a thousand miles begins with a single step). Vì vậy, vấn đề cần phải nêu ra là khi nào và từ đâu chúng ta bắt đầu cất bước trên con đường tâm linh? Đa phần chúng ta đi tìm con đường tâm linh cho mình khá trễ. Trễ là do mình không cảm thấy nhu cầu cần thiết cho tâm linh lúc trẻ vì quan niệm rằng chùa chiền không thể nào giải quyết được những ưu phiền, đau khổ trong cuộc sống của tuổi trẻ. Chùa là dành cho những người lớn tuổi, xế chiều. Họ cần đến chùa là để vun bồi phước đức như làm việc thiện, bố thí, công quả .v..v… để ‘sau này’ được hưởng phước tốt lành.
09/12/2013(Xem: 10483)
Gia đình nghèo kia có ba người: Bố – Mẹ – và Con trai. Họ sống âm thầm và bình lặng trong một thôn làng hẻo lánh, người Bố đi làm thuê để kiếm cơm gạo nuôi gia đình, người mẹ lo việc bếp núc, trồng mấy luống rau, và chăm sóc con. - Một buổi trưa hè nắng nóng, người mẹ trên đường từ chợ về nhà chợt nhặt được một trái cam ai đó đánh rơi bên đường, cơn khát và mệt nhọc dường như tiêu tan khi bà nghĩ đến miếng cam ngọt lịm và mọng nước. Nhưng nghĩ đến đứa con ngoan ngoãn chẳng mấy khi được ăn hoa trái thơm ngon, bà liền lau sạch trái cam và cất vào túi.
09/12/2013(Xem: 14151)
Giáo lý đạo Phật không chỉ nói về những vấn đề “xuất thế”, mà Đức Phật cũng đã rất chú trọng về vấn đề “nhập thế” - hoàn thiện nhân cách trước khi đạt được thánh cách - giúp cho tất cả chúng ta một phương pháp ứng xử phù hợp với đạo lý làm người, tạo nên một nhân cách sống. Nhân cách sống đó, dù bất cứ ở đâu và bất cứ thời điểm nào, cũng có thể ứng dụng và mang lại những kết quả tốt đẹp...
09/12/2013(Xem: 12518)
Có thầy trò một nhà kia làm nghề hát xiệc. Người thầy là một người đàn ông góa vợ và người học trò là một cô gái nhỏ tên là Kathullika. Hai thầy trò đi đây đó trình diễn để kiếm ăn. Màn trình diễn của họ là người thầy đặt một thanh tre cao trên đỉnh đầu mình, trong khi bé gái leo dần lên đầu cây rồi dừng lại trên đó, để người thầy tiếp tục đi trên đất. Cả hai thầy trò đều phải vận dụng sự tập trung tâm ý đến một mức độ khá cao, để giữ thăng bằng và để ngăn chặn tai nạn có thể xảy ra.
09/12/2013(Xem: 14012)
Tự thủy uyên nguyên, khắp các loài chúng sanh cùng với Phật đồng một tâm, tức cái tâm tánh tuyệt đối, chơn thường, vắng lặng, trong trẻo, tròn đầy, trùm khắp, không lay không động, không đến không đi, không sanh không diệt, vô thỉ vô chung, cực linh cực mầu, hay sanh các pháp. Do Phật tâm thanh tịnh, vắng lặng, huyền mầu, nhưng lại khéo sanh vạn pháp, nên cổ đức mới tạm mượn lời mà đặt tên, gọi cái tánh huyền mầu đó là "chơn không diệu hữu", tức từ cái tánh linh diệu trong trẻo, không một vật mà pháp pháp tuỳ duyên trùng trùng sanh khởi.