Cố Tu Tạo Phước

17/12/202511:17(Xem: 2781)
Cố Tu Tạo Phước

CỐ TU TẠO PHƯỚC
hoasen1

 

“Bị Oan Ức không cần Biện Bạch” làm chi.

Thì “Nghiệp Chướng dễ tiêu trừ” đi, nhớ đời.

Ai Thực Tập được, Tâm Tư rất Thảnh Thơi.

Còn để SÂN nổi dậy, không ngơi Khổ Sầu.

***********************************

Thơ 7 chữ, 4 câu:

 

(1):Đạo Phật khuyên tu thứ khác nhau:

Thực hành: nghiệp ác tránh xa mau.

Ngày ngày Phước báo tăng thêm mãi.

Hạnh phúc cuộc đời vững được lâu.

***

(2):Cố gắng làm lành chẳng kể ngày.

Thế rồi, duyên đủ, nghiệp liền thay.

Làm ăn, mọi thứ đều thông suốt.

Cứ cố làm đi, sẽ thấy ngay.

***

(3):Lời nói phải đi với việc làm.

Được người kính nể, giữ trong tâm.

Nói, làm cách biệt không ai trọng.

“Uốn lưỡi bảy lần” được nể nang.

***

(4):Một câu niệm Phật khắc trong tâm.

Cố tránh thật xa những lỗi lầm.

Từ đó Tâm an, Thân khỏe mạnh.

Cuộc đời thay đổi rất âm thầm.

***

(5):Ngã Mạn: cho mình rất giỏi giang.

Chẳng gì vừa ý: miệng oang oang.

Rất nhiều bệnh tật sinh ra đấy.

Phước báo tổn nhiều: chớ phí hoang.

***

(6):Được Hưởng tốt, đừng quá tự hào.

Chẳng gì vĩnh viễn, tại vì sao?!

Phước mòn, duyên đủ, rồi xui đến.

Khiêm Tốn, làm lành,...giữ được lâu.

***

(7):Bảy mươi khỏe mạnh, tưởng an toàn.

Hí hửng tự hào, nói bướng ngang:

Thường thích chê người lâm nghịch cảnh.

Sau này quả báo, chớ kêu oan.

***

(8):Đáng sá gì chào hỏi, cám ơn.

Họ không đáp lễ, chớ buồn, hờn.

Cúng dường, Bố thí,... liền quên hết.

Hiểu đạo thế này PHƯỚC trội hơn.

***

(9):Dẹp ngay đi cái bệnh hay SÂN.

NHẪN NHỊN: cơn sân sẽ bớt dần.

Người quyết tâm tu, rồi sẽ đạt.

Thân tâm khỏe mạnh, sướng vô vàn!

 ***

(10):Ra đời muốn sớm đạt thành công.

Chữ Tín luôn luôn giữ đáy lòng.

Thất Tín mãi là điều tối kỵ.

Thực hành, mọi việc sẽ hanh thông.

***

(11):Mới bé tỏ ra tính thật thà.

Bẩm sinh: nhờ Phước kiếp lâu xa.

Lại thêm ý chí và hy vọng.

Khi lớn thành công đời nở hoa.

***

(12):Khen ai nên nhớ, chớ khen nhiều.

Họ tưởng mình tài sẽ tự kiêu.

Khích lệ kiểu này, nên cố tránh.

Cống cao sâu rễ, khó xoay chiều.

***

(13):Mọi việc cho dù khó mức nào!

Kiên trì động não lẫn tin sâu.

Để rồi mọi thứ đều nên việc.

Ý chí: con đường sẽ đến mau..

***

(14):Những ai cố muốn được thành công,

Học hỏi điều hay, nhớ thuộc lòng:

Hy vọng, Niềm tin không bỏ mất.

Cho dù cảnh ngộ: bước đường cùng.

***

(15):Để mắt nhìn quanh khắp mọi nơi,

Mỗi người, mỗi cảnh khác xa vời.

Họ đều do Nghiệp đưa đi đấy.

Chỉ có khổ tu, mới đổi đời.

***

(16):Khổ tu thực tập những điều gì?

Bố Thí, Làm Lành phải nhớ ghi:

Trì Chú, Tọa Thiền và niệm Phật,...

Phóng Sanh, Chay Tịnh,...cố hành trì.

***

(17):Ôm cảm nhận tiêu cực với người.

Không nên làm vậy, phải ngừng thôi:

Từ Bi chẳng hợp, cần nên tránh.

Hỷ xả tỏ bày Phật dạy rồi.

***

(18):Điều Tiêu Cực, cứ Vướng Trong Đầu,

Cố gắng kiềm tâm, đuổi chúng mau.

Thực tập không xong thêm ý nghiệp.

Coi chừng tổn Phước, chẳng hay đâu.

***

(19):Bỏ đi tính Trách Móc, Phàn nàn…

Giận dữ đâu còn, cuộc sống an.

Cố giữ hàng ngày đừng khó tính.

Thân tâm ít bệnh, Phước tăng dần.

***

(20):Một khi nhặt được của người rơi.

Trỗi dậy tâm tham, hại cuộc đời.

Nên cố giữ, đưa cho kẻ mất.

Tâm Lương Thiện cảm cả lòng Trời!

(Mời xem phần đọc thêm ở cuối bài)

***

(21):Gặp Rủi, Hóa May vẫn xảy ra.

Ai từng có gặp, nhớ ngay là:

Người gây ta khổ, đừng thù hận.

Họ, chính Ân nhân, giúp đỡ ta.

***

(22):Việc lành làm được, chẳng ai hay.

Cũng chẳng khoa trương để lộ bày.

Hành động vừa làm: Âm Đức đấy.

Hưởng nhiều Phước báo, thực hành ngay.

***

(23):Việc thiện ta làm, tựa kiến thôi.

Làm xong, không nghĩ, để êm trôi.

Đủ duyên quả trổ điều không ước.

Hưởng Phước cực nhiều, cứ tưởng chơi.

***

(24):Thiện lương: đạo đức đẹp trần gian.                                                                                           Người thực hành, tâm rất tĩnh an.                                                                                                 

Phước lại tạo thêm cho cuộc sống.

Số người ngưỡng mộ, có vô vàn.

***********************************

Thơ 8 chữ:

 

(25):Cả một rừng công đức rộng mênh mông.

Đốm SÂN hiện, đốt sạch bong chẳng còn.

Người thường tạo Phước nhiều, biết vậy không!

Để SÂN dậy, thật uổng công mình làm.

***

(26):Phải TIN NHÂN QUẢ để làm gì đây?

Chớm nghĩ việc ÁC, dừng ngay liền mà.

Trước nhất là đỡ tạo tội cho TA.

Còn tránh ÁC lớn, thoát qua ba đường!

***

Phần thực tập tu Phước có đem lại được chút lợi lạc nào cho những bạn đạo hữu duyên, chúng tôi xin đem công đức này hồi hướng tất cả Pháp giới chúng sanh tương lai đều sanh về Tịnh độ.

Chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và cố gắng thực hành./.

Phần đọc thêm:

 

Chuyện Hai Người Vô Gia Cư https://thienphatgiao.org/chuyen-hai-nguoi-vo-gia-cu/

 

“Tháng 9 năm 2013, Glen James, một người vô gia cư (homeless), sống ở một nơi cư trú dành cho người không nhà (shelter) ở Boston. Ông bất ngờ kiếm thấy một cái ba lô (backpack) ai bỏ quên trong một thương xá. Ông vẫy tay chặn một viên cảnh sát lại và trao cái ba lô lượm được cho viên cảnh sát. Cái ba lô trong đó có chứa $2,400 tiền Mỹ và gần 40,000 chi phiếu du lịch (traveler’s check) cùng với sổ thông hành và một số giấy tờ cá nhân khác. James làm tùy phái tại một tòa án, vô gia cư từ năm 2005 sau khi bị mất việc. Ông bị bệnh trong lỗ tai, luôn gây ra chóng mặt nên không kiếm được việc làm nào khác. Ông sống bằng phiếu trợ giúp thực phẩm và xin tiền các người qua lại trên đường phố. Về phần người mất của là một sinh viên người Trung Hoa. Anh đem chuyện sui sẻo của mình kể lể cho những nhân viên trong một cửa tiệm nghe. Những người này bèn giúp gọi báo cho cảnh sát. Cảnh sát kiểm tra thấy đúng nên trao trả chiếc ba lô cho khổ chủ. Cảnh sát Boston tổ chức một buổi lễ tuyên dương James và trao bằng khen. Nhân dịp này James nói là mình cảm thấy rất thoải mái khi làm việc đó và cũng gửi lời nhắn cám ơn đến tất cả những khách bộ hành lạ mặt đã từng cho ông tiền khi ông ngồi trên đường phố trong thời gian qua. James thổ lộ là ông không nói nhiều vì bị “cà lăm” nên trao cho cảnh sát một tờ giấy trong đó viết là “dù ông có quá nghèo chăng nữa ông cũng không muốn giữ lại một xu nào của người khác khi tìm thấy…” James đầu hói, đeo kính, người nhỏ nhắn tỏ ra thân mật nhưng e thẹn. Khoảng trên 50 tuổi. Sau khi biết tin đó trên internet, một người lạ mặt 27 tuổi, ở Midlothian, Va., làm giám đốc kế toán cho một cơ sở tiếp thị, tỏ ra thán phục sự lương thiện này. Anh tên là Whittington. Anh mở một quỹ lạc quyên cho James. Với ý nghĩ James đã hoàn trả $40.000 thì đáng được quyên tới $50.000. Kết quả tốt không ngờ. Chỉ trong một ngày đầu mà đã thu được hơn số tiền này. Sau đó trong 2 ngày quyên được hơn $100,000. Hơn 4,000 người gửi tặng. Sau 2 tuần lễ tiền quyên tặng đã lên tới hơn $150,000. Hơn 6,000 người tặng. Cả ở Mỹ lẫn các nước khác như Ba Tây, Pháp và Úc v.v… Người ta tặng cả máy vi tính, quần áo, thực phẩm v.v… Anh Whittington nâng mục tiêu lên, hy vọng đạt tới $250,000 để ông James có thể mua được một căn nhà làm nơi cư trú.”

*********

“Nhân dịp này mọi người lại nhớ tới chuyện của một ông vô gia cư khác nữa, xảy ra khoảng hơn nửa năm trước, đó là ông Billy Ray Harris. Vào tháng 2 năm 2013, tại Kansas City, Mo., bà Sarah đi trên đường, có lòng tốt nên bỏ ít tiền lẻ vào trong chiếc ly để biếu cho một người “ăn mày vô gia cư” (homeless beggar) ngồi ăn xin bên lề đường tên là Harris, 55 tuổi. Ông này thường ngủ dưới gầm một cây cầu. Bà có hai chiếc nhẫn, một nhẫn đính hôn và một nhẫn cưới. Có lẽ đeo trên tay lâu năm làm tay bà chật chội khó chịu hay sao đó nên bà tháo ra và cất trong ví tiền của mình. Khi thò tay lấy một nắm tiền lẻ trong cái ví tiền này để bố thí bà đã vô tình bốc theo luôn cả chiếc nhẫn đính hôn bỏ vào trong ly của người ăn xin. Khi bà khách đã đi rồi ông Harris mới khám phá ra chiếc nhẫn. Ông biết ngay là có sự lầm lẫn. Thoạt tiên ông có ý định muốn bán chiếc nhẫn đi. Ông mang tới một tiệm kim hoàn tại địa phương và được đề nghị trả $4,000. Nhưng sau khi suy nghĩ lại thời ông giữ chiếc nhẫn này kỹ càng, không bán nữa, chờ chủ nhân trở lại. Quả nhiên mấy hôm sau khi bà hảo tâm quay lại ông đã vui vẻ hoàn trả ngay chiếc nhẫn. Không ngờ đây lại là một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời ông về sau này.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2015(Xem: 14221)
Văn phòng Chính phủ Tây Tạng lưu vong, Dharamsala đưa tin – Hội nghị Tôn giáo lần thứ 12 của bốn truyền thống Phật giáo Tây Tạng đã diễn ra vào các ngày 18-20/06/2015 tại Dharamsala miền bắc của bang Himachal Pradesh, Tây Bắc của Ấn Độ.
21/06/2015(Xem: 16593)
Trong đạo Phật có câu nói rất phổ biến là “Nhất niệm thông tam giới,” một niệm biến khắp ba cõi – cõi dục, sắc, và vô sắc. Một niệm tức là một móng tâm, một ý nghĩ khởi sinh từ tâm. Điều này cho thấy hai ý nghĩa: làn sóng vi ba khởi sinh từ tâm dù vô hình vô tướng vẫn có thể lan xa khắp ba cõi, và qua đó, ảnh hưởng của một niệm có thể bao trùm cả cõi không gian rộng lớn vô cùng. Quan điểm này có thể nhìn thấy rõ nhất trong thế giới truyền thông ngày nay. Chỉ trong chớp mắt, trong một cái nhấp tay hay cái bấm tay trên máy điện toán hay điện thoại cầm tay thì một bản tin, một sự kiện, một hình ảnh có thể đi khắp thế giới và ảnh hưởng đến hàng tỉ người trong “ngôi làng toàn cầu.”[1]
20/06/2015(Xem: 21850)
Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
18/06/2015(Xem: 9978)
Hãy Lắng Tâm Cảm Nhận Này bạn, bạn đi đâu đấy, đứng lại đây với tôi một phút, chỉ một phút thôi!!! Bạn hãy cùng tôi quan sát những người đi đường kia xem. Bạn có thấy là họ đang hối hả lao về phía trước không? Đang ở trong nhà thì họ lao ra đường, đang ở đường thì họ vội vã phóng về nhà. Nhìn họ chẳng có chút bình an nào cả, khuôn mặt ai cũng căng như dây đàn. Họ vội vã đi, vội vã làm, vội vã nói, vội vã ăn, ngay cả đi chơi cũng vội vã. Họ đã đánh mất đi khả năng sống thư thái, an nhàn. Họ không làm chủ được cuộc đời của mình, họ bị cuộc đời rượt đuổi. Nếu họ không biết dừng lại thì họ sẽ phải hối hả như vậy suốt cuộc đời. Bạn cứ thử nghĩ mà xem, làm sao mà người ta có thể bình an hạnh phúc khi trong tâm lúc nào cũng đầy ắp những toan tính, lo âu và đôi chân thì cứ lao về phía trước (mà không biết lao về đâu)? Và bạn biết không, nếu có ai đó đứng bên kia đường nhìn về phía bạn thì thấy chính bạn cũng nằm trong cái đám đông hỗn l
18/06/2015(Xem: 10421)
Chúng tôi rời Việt Nam bay tới Băng Cốc Thái Lan và phải đi tiếp 300 km nữa mới về đến địa điểm nơi diễn ra khóa tu “Con đường hạnh phúc”. Đây là khóa tu dành riêng cho người Việt. Rời khỏi nhà buổi sáng, và đến 7 giờ tối mới đến nơi. Xong thủ tục check in, nhận phòng thì đã 22h đêm. Ai cũng mệt nhưng hạnh phúc. Bởi con đường hạnh phúc có thật đây rồi.
18/06/2015(Xem: 15496)
Vào ngày 14/06/2015, đáp lời thỉnh cầu của Ban tổ chức, đức Đạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần dân tộc Tây Tạng lưu vong đã chia sẻ một buổi Pháp thoại tại Perth Arena, Thành phố Perth, bang Westen Australia (Perth sở hữu một nền giáo dục quốc tế hoàn hảo). Buổi Pháp thoại có 12.000 thính chúng tham dự, trong đó có 700 sinh viên Trường Đại học Western Australia. Nữ diễn viên Suzie Mather, và Ông Rick Ardon, người dẫn chương trình trên Seven News, Thành phố Perth, bang Westen Australia đã giới thiệu Ngài đến với khán thính giả.
15/06/2015(Xem: 18244)
Một cậu bé tính tình rất nóng nảy và cộc cằn. Một hôm, cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và dặn rằng mỗi khi cậu nổi nóng hay nặng lời với ai, hãy đóng một cái đinh vào hàng rào gỗ phía sau vườn và suy nghĩ về việc mình đã làm.
15/06/2015(Xem: 31177)
Yếu chỉ tu tập & hành đạo. Tác giả Thích Thái Hòa
07/06/2015(Xem: 14655)
Những con đường ẩm còn đọng nước mưa trắng xóa, bụi đường sạch bóng, không khí trở nên mát mẻ hơn những ngày gần đây, khi Đức Đạt Lai Lạt Ma ra sân bay, đặt chân cất bước lên đường chuyến công du hoằng pháp tại Australia. Quý Phật tử tiễn đưa Ngài trong niềm vui vô hạn và công chúng tại sân bay ai ai cũng đều chắp tay cúi đầu, cung kính Ngài
07/06/2015(Xem: 18426)
Tối qua con bé cháu nội 3 tuổi nhảy lên lòng, hai tay úp chặt quyển sách vào mặt nó rồi nói : Đố bà nội tìm thấy bé. Bà nội bày đặt nói : Ủa bé đi đâu mà bà nội tìm không thấy. Nó cười ngặt ngoẹo, làm bà nội phải ôm chặt nó cho nó khỏi té. Nó lại tiếp tục: Bà nội tìm đi, tìm coi bé trốn ở đâu. Rồi lại úp kín mặt vào cuốn sách. Bà nội nói không biết nó trốn ở đâu là nó lại cười. Cứ thế mà nó kéo cả 20 phút chưa chán. Thấy nó cười nhiều quá, bà nội phải chịu thua, nó nói bé trốn trong quyển sách. Nó lấy quyển sách ra rồi lại líu lo. Bé trốn trong quyển sách mà bà nội tìm không thấy, rồi nó cười như nắc nẻ. Tiếng cười trong vắt thì thôi.