Ước Nguyện Cuối Đời - Phần 1

10/12/202509:12(Xem: 3059)
Ước Nguyện Cuối Đời - Phần 1

ƯỚC NGUYỆN CUỐI ĐỜI (Phần 1)
buddha-5504

(1):TU MÓT nhiều hơn thời khóa chính trong ngày.

Thường giờ rảnh, nghỉ việc,... xưa rày bỏ trôi.

Người biết TU, lúc ấy, niệm Phật liên hồi.

Nhớ phải ký số đúng, tâm thời tịnh an.

*

(2):Năng nhặt chặt bị, Phước tạo nên vô vàn.

Cố đừng bỏ phí tấc thời gian khó tìm.

Ai ơi, nhớ cố TU MÓT cho thật chuyên.

Lúc quá vãng, Phật rước về liền Tây Phương.

********************************

(3):Những ước nguyện con viết dưới đây.

Cầu mong làm được kể từ nay.

Ấy phần TU tập người con Phật.

Miên mật hành trì, Phật đón ngay.

(A): Phần Niệm Phật Và Lạy Phật:

(4):Mở Máy Niệm Phật Trong Nhà Lợi Làm Sao!

Làm Gì Ở Đâu Cũng Nghe Câu Mi Đà.

Cố Gắng Nhẩm Số Đúng Nữa Sẽ Giúp Ta.

Tiêu Trừ Bớt Nghiệp Chướng Quả Là Chẳng Sai.

***

Niệm Phật cốt sao thật hết lòng,

Cảm Thông tới Phật, thỏa cầu mong.

Mi Đà cứ niệm mà tâm loạn,

Rát cổ, hết hơi ,...thật uổng công.

***

Thơ lục bát:

(5):Con cầu nguyện kể từ nay,

Lạy và niệm Phật mỗi ngày một trăm.

Được rồi, tội diệt, phước tăng.

Thân tâm an lạc lần lần tốt hơn.

*

(6):Nhớ và niệm Phật luôn luôn.

Nhờ đeo máy, cứ nghe thường bên tai.

Mười câu Ký Số nhớ hoài:

Niệm thầm tính số suốt ngày chẳng quên.

*

(7):Cốt trừ vọng niệm khởi lên.

Con mong được vậy, não phiền còn đâu.

Cố tâm nguyện thiết, tin sâu.

Và mong trì niệm thế nào nối nhau,

*

(8):Bồ Đề tâm nhớ hàng đầu.

Cầu thành Phật đạo, ngõ hầu độ sanh.

Từ nay, siêng làm điều lành.

Người, ta cùng lợi, thực hành liền ngay. .

*

(9):Lâm chung, biết trước giờ, ngày,

Điều con chí thiết giãi bày cầu thưa.

Tới giờ, mong Phật đón đưa,

Về miền Cực Lạc thỏa vừa nguyện con.

*********************************

Thơ 7 chữ, 4 câu:

(10):Tuổi tám ba gần tới nữa rồi.

Lòng lâng lâng nhẹ, có gì vui!?

Vui đây có phải vì thêm tuổi?!

Hay sắp sửa đi đến cõi Trời!?

*

(11):Nguyện cầu sống đến Chín Mươi thôi.

Miên mật TU THÂN tốt cuộc đời.

Thấy đàn con cháu siêng TU Phật.

Ước nguyện thiết tha chẳng lúc rời.

***

(12):Cuộc sống ở Trời cũng sướng sao!

Nhưng so Cực Lạc, chẳng bằng đâu.

Cõi về, tùy thuộc giờ gần mất.

Niệm Phật mười câu, thỏa nguyện cầu.

***

(13):Một câu niệm Phật chẳng rời tâm.

Cố tránh thật xa những lỗi lầm.

Luôn nhớ làm lành tăng Phước báo.

Mong ngày Phật đón, khấn lâm râm.

************************************

Thơ 8 và 9 chữ:

(14):Suốt ngày cố nghe niệm Phật và ký số.

Một thời gian vọng tưởng không chỗ chen vào.

Cầu nguyện làm sao nghiệp ác được tiêu mau.

Cõi tâm vui vẻ vì phiền rầu bớt đi.

***

(15):Chỉ cần máy niệm Phật cắm dây nghe.

Đi đâu Phật hiệu cũng kề bên tai.

Khi ăn, lúc nghỉ,... mở máy nghe hoài.

Lại nhẩm số đúng, ngày ngày Phước tăng.

*

(16):Phiền não, vọng tưởng ít hiện trong lòng.

Nghiệp chướng tiêu bớt, cố công thực hành.

Phải nhớ Tin Sâu, Nguyện Thiết rất cần.

Cố Tu tốt, đường đến gần Tây Phương.

***

(B): Tu Thêm Hạnh Phụ:

(17):Chỉ Lạy và Niệm Phật chưa đủ đâu.

Tu thêm Hạnh phụ ngõ hầu trợ duyên.

Đó là những Hạnh tốt cần TU liền.

Để xứng hợp người cảnh Tiên Non Bồng.

***

(18):Hãy nhớ: Thập thiện là pháp môn căn bản.

Là thềm thang dùng cho hàng vạn pháp môn.

Nên dù tu, mong cầu thấp hoặc cao hơn.

Đều khởi từ Thập thiện, ta cần nhớ ghi.

***

(a): Hiếu thảo

(19):Đạo đức con người lấy chữ HIẾU làm đầu.

Không làm tròn điều ấy còn đâu là người.

Vì chim muông còn biết trả nghĩa dưỡng nuôi.

Những ai không làm được thua loài thú kia!?

***

(20):Hiếu thảo cao nhất trong các hạnh lành,

Làm con nhớ phải thực hành thường xuyên.

Phật dạy: Mẹ Cha Phật sống chớ quên.

Đứa con HIẾU, phước tạo nên dồi dào!

***

(21):Nên nhớ lễ tang phụ mẫu mình: (thơ 7 chữ, 4 câu)

Nhận tiền phúng điếu, khổ hương linh.

Đã mang nặng nghiệp, chồng thêm nghiệp.

Con Hiếu giữ nghiêm, chớ mặc tình.

***

(22):Song thân quá vãng nhớ điều này. (thơ 7 chữ, 4 câu)

Kỵ giỗ phải nên cúng cỗ chay.

Thần thức rất vui con hiểu đạo .

Cõi lành sẽ đến, thật mừng thay!

(b): Biết Ơn Và Đền Ơn

Thơ 9 chữ

(23):“Người coi Biết Ơn, Đền Ơn đứng hàng đầu.

Dù xa ngàn dặm, xem như hầu bên TA.

Vô Ơn bên cạnh, như ở tít mù xa.”

Lời Phật dạy, cố học để mà TU THÂN

***

(24):Một người thường hay biểu lộ lòng Biết Ơn.

Thích hướng thượng, không muốn thua hơn với người.

Tốt, nhưng chẳng bao giờ khoe khoang với đời.

Ấy người KHIÊM TỐN luôn được người nể nang.

***

Sau nhiều năm TU TẬP Phật Pháp, chúng tôi rút ra kinh nghiệm là Tu pháp môn Lạy Phật, Niệm Phật vừa lợi cho Thân và Tâm. Hãy cố gắng lạy một ngày 100 lạy, sức khỏe trở nên rất tốt. Còn về Tâm, nếu lạy Phật đúng theo cách Ngũ Thể Đầu Địa, tính Ngã Mạn sẽ bớt đi thấy rõ.

(25):Lạy Phật cách “ngũ thể đầu địa” tốt thay!

Toàn thân sát đất cốt tỏ bày KHIÊM CUNG.

Cũng nói lên sự KÍNH NGƯỠNG PHẬT vô cùng.

Nhiếp phục Kiêu Mạn, PHƯỚC tạo sinh vô vàn.

Cầu mong có nhiều bạn đạo hữu duyên hãy cùng chúng tôi thực tập bài viết trên. Nếu có

đem lại chút lợi lạc nào trong tu tập cho quý vị, chúng tôi xin đem công đức này hồi hướng tất cả Pháp giới chúng sanh tương lai đều sinh về Tịnh độ. Xin chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và thực hành./.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/01/2011(Xem: 13373)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 20251)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.
28/01/2011(Xem: 20118)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 11256)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 13047)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 12025)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 11333)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 20711)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.
25/01/2011(Xem: 14244)
Chúng ta cứ ngỡ rằng vào Niết bàn là vào một cảnh giới rực rỡ, có đủ thứ sung sướng, tươi đẹp… Tưởng Niết bàn như vậy là Niết bàn tưởng tượng. Niết bàn là vô sanh, vô sanh mà hằng tri hằng giác, chứ không phải vô sanh mà vô tri vô giác.