Chùa Cháy.

19/11/202018:42(Xem: 7427)
Chùa Cháy.

CHÙA  CHÁY.
chua-phuoc-tam

Cháy  là một trong những tai nạn khó tránh. Cháy rừng, cháy nhà chùa, cháy nhà dân, hay bất cứ cái gì cũng có thể cháy nếu bà Hỏa có điều kiện đến viếng.

Trong quá khứ, những hơn 20 năm trở lại đây, việc cháy chùa trở thành một vấn đề xã hội cần quan tâm.Chùa có tuổi trên ngàn năm đến những ngôi vài mươi năm trở lại đều bị cháy như  Chùa Hội Sơn, chùa Bút Tháp, chùa Sùng Đức, chùa Long Thọ, chùa Tà Bết, Chùa Knong Srok (Qui Nông 1.400 năm tuổi), chùa Cự Đà, chùa Dơi,…giờ lai đến chùa Phước Tâm địa chỉ số 71, đường 428, ấp , xã Phước Vĩnh An, huyện Củ Chi, TP. HCM do Thầy Thích Phước Huệ làm trụ trì. Ngày 09/09/2019 vừa qua, chùa Phước Tâm đã xảy ra cháy toàn bộ nơi thờ cúng và nhà bếp.

Không vì lý do bất cẩn như chùa Dơi Sóc Trăng để đèn cầy ngã  bắt cháy lan sang các vật liệu kế cận, thì do đốt vàng mã, do chập điện, do lư nhang không rút bớt chân nhang để người thắp nhang quá nhiều, tụ nhiệt, gió thổi thành lửa ngọn.

Vào trưa lúc 13.30 ngày 09 tháng 9 / 2019, trên nóc nhà lá, điện nổ lốp bốp, thầy trụ trì khi phát hiện lửa thành ngọn thì không còn kịp cứu chửa.

Chùa nằm giữa đồng trống cỏ lác khô dợn sóng vào mùa nắng,mênh mông biển nước vào mùa nước lên hàng năm, nước dâng cao gần mét. Chùa chưa đủ kinh phí nâng nền, mỗi lần mùa nước nổi, chư Tăng vất vả bê tượng, kê cao các vật dụng trên mặt bằng gần 5.000m2  như  người miền Trung chạy lụt hàng năm.

Được xây dựng từ năm 1999, thầy T.Phước Huệ gốc từ Bến Tre, sau khi tốt nghiệp Cao Trung Phật học, thầy về Củ Chi tìm nơi an trú ẩn tu, vì vậy, qua 30 năm, vẫn là chùa lá,đủ chỗ thờ Phật cho bá tánh tụng niệm, không kêu gọi quyên góp xây dựng kiên cố. Nơi thờ Phật lúc chùa chưa cháy, chỉ độ 20m2, ngày thờ Phật, làm lễ, đêm làm chỗ ngã lưng trên nền gạch sau một ngày lao tác tại chùa hoặc phục vụ ma chay đám cúng cho bá tánh.

Sinh năm 1976,tuổi tuy trung niên, với 44 năm có mặt trong cuộc sống, qua  bốn năm theo chương trình Phật học, sống nhiều năm nơi phố thị xôn xao, nhưng nhân cách thầy còn ngỡ ngàng như tuổi mới vào đời. Hình như chất phát, nhút nhát, khiêm hạ,chân thật là bản chất của người không từng bon chen với cuộc sống.Thật vậy, nhìn nơi an trú mới thấy cuộc sống  của thầy giản dị, thanh bần.

Một năm trôi qua khi chùa bị cháy, được bá tánh hỗ trợ, thầy đang đổ cát nâng nền, lợp tole thay vì lá, trên một tỷ  đồng Việt Nam đã chi vào xây dựng hiện nay chả thấm vào đâu, thế mà nợ vật liệu hơn phân nửa. Cái lo là cái tâm của người sợ nợ, biết nhân quả, thầy vẫn áy náy vì công trình còn nhiều chi phí; tuy không tự vận động kêu gọi, nhưng nhà hảo tâm biết, không ai không quan tâm tìm mọi cách huy động giúp thầy.

Long Thiên hộ pháp luôn bảo vệ thiền môn chân chánh, vì thế, tin rằng, dù lâu hay mau, chùa sẽ được hoàn thiện theo tâm nguyện của thầy với mô hình đơn giản, thanh thoát, ít tốn kém nhất.

Mong mọi thuận duyên đến với thầy.

 

MINH MẪN 
18/11/2020

 

TK THICH PHƯỚC HUỆ ( DH MINH LỢI)

ĐT 0996 395 440    0977977743

NGÂN HÀNG ACB

TK 79888878

CHI NHÁNH Q.12

 

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2011(Xem: 19340)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 10478)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 12368)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 10627)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 10332)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 18796)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.
25/01/2011(Xem: 13421)
Chúng ta cứ ngỡ rằng vào Niết bàn là vào một cảnh giới rực rỡ, có đủ thứ sung sướng, tươi đẹp… Tưởng Niết bàn như vậy là Niết bàn tưởng tượng. Niết bàn là vô sanh, vô sanh mà hằng tri hằng giác, chứ không phải vô sanh mà vô tri vô giác.
24/01/2011(Xem: 15267)
Hạnh phúc từ cấp độ thô thiển nhất cho đến cấp độ cao siêu, bền vững nhất, là gì? Khi nào chúng ta cảm thấy hạnh phúc?
23/01/2011(Xem: 11705)
Thời gian trôi một dòng, trôi không trở lại. Quà tặng của thời gian là dành cho những ai quên nó, có nghĩa là quên chiều dài để vươn tới chiều cao thời gian cũng chính là không gian cao rộng.