Chuyện Của Đàn Và Sách

29/09/202007:36(Xem: 11330)
Chuyện Của Đàn Và Sách

Tiểu phẩm

CHUYỆN CỦA ĐÀN VÀ SÁCH

 Chuyện Của Đàn Và Sách

         Hai cây đàn gỗ, thường gọi là đàn thùng, được chủ nhân treo gần bên nhau trên chung một vách gần bên kệ kinh sách.

         Sáng sớm, cây Đàn Mới Đẹp được chủ mang đi hòa tấu ở đâu đó đến trưa mới mang về treo lại bên cây Đàn Cũ Kỹ. Gần bên nhau hơn cả giờ đồng hồ, thấy Đàn Cũ Kỹ vẫn im thin thít không hỏi han gì, Đàn Mới Đẹp ấm ức hỏi:

         "Sao anh không hỏi gì?"

         "Hỏi gì?"

         "Hỏi thăm vài câu xả giao cũng được mà!"

         "Hỏi làm gì?"

          "Hứ, chắc là anh ganh tức tui nên làm lơ, làm bộ như không biết chuyện gì đã xảy ra, để khỏi nghe tui khoe, tui kể thành tích chớ gì?"

         "Ủa, vậy sao?"

          "Vậy chớ còn gì nữa?! Chủ mang tui đi chơi chỗ tiệc tùng tửu hội cả buổi sáng nay, đến đó đụng độ đến tám cầm thủ, mà tay nào cũng mang theo cây đàn cục cưng ác chiến của mình để đấu ngón đấu âm nhau... Ai cũng khen tui đẹp, tui tốt bền, âm ngân vang hay và ngọt hơn hết. Anh sợ nghe kết quả thắng lợi vẻ vang của tui, nên anh không dám mở miệng hỏi thăm..."

         "Ồ, thiệt vậy sao? Xin chúc mừng, thiệt tình chúc mừng cả ông chủ và cậu em hén!"
"Hứ! Bây giờ nghe tui nói trúng cái bụng dạ hẹp hòi chứa đầy sự đố kỵ của mình nên anh mới lật đật chúc mừng, giả dối quá, trễ rồi!"

        "Ừm... sao cũng được..."

         "Tui nói không đúng sao? Nếu không đúng thì anh hãy giải thích cho thông tại là tại sao anh im ỉm không hỏi han tui tiếng nào khi tui được chủ mang đi mang về?"

         "À ừm... muốn biết thiệt sao?"

         "Rất muốn biết!"

         "Vậy nghe đây: Thứ nhất, ông chủ mang cậu em đi không phải để khoe cái mã mới đẹp mà là để thử cái âm cái tiếng, so sánh đối chiếu với thanh âm của mấy cây đàn khác. Thứ hai, cậu em được mang đi hòa tấu hòa âm với cầm hội là để trải nghiệm, để giao lưu đặng thấy rõ được ưu điểm, tìm được khuyết nhược điểm ở cậu em, rồi về chỉnh sửa, chứ không phải để đấu điếc thi đua giành ngôi vị thứ hạng gì đâu nghen. Không tin, hỏi lại ông chủ đi!"

        "Khỏi hỏi. Mà nếu vậy rồi thì sao? Sao anh không hỏi thăm tui? Sao anh không mở miệng ra nói thiệt bụng mình, rằng thì là anh là cây đàn cũ mèm cũ ngoét, xấu quắc rồi, hết thời rồi, nên bị ông chủ bỏ ở nhà thui thủi tủi thân; còn tui được ông chủ cưng như trứng hứng như hoa, vuốt ve sờ sẫm, và tự hào hãnh diện khi mang tui đi gặp bạn bè trong làng đàn ca hát xướng?"

        Đàn Cũ Kỹ bật cười rổn rảng:

       "Kha kha kha... tội nghiệp cậu em ghê. Nói nhỏ cho nghe nè, cậu em được ông chủ mang đi đây đi đó là do đang trong quá trình thử nghiệm, trải nghiệm để từng bước hoàn chỉnh, hoàn thiện, hoàn hảo, chứ nếu cứ treo cậu em trên vách này với cây đàn cũ ngoét xấu xí này quanh năm suốt tháng thì sao biết được cậu em dở hay hay, lỗi hay chuẩn, dỏm hay xịn?"

        "Hứ, vậy sao không mang anh đi mà mang tui?"

         "Vì đây vốn chuẩn rồi, không phải chỉnh phải sửa phải thêm bớt bất cứ thứ gì nữa, nên đây cứ được an nhàn thư thái trên vách, chờ ngày thuận duyên sẽ được phát âm ngân tiếng hòa cùng bạn đàn khác!"

         Đàn Mới Đẹp nghe vậy sững sờ, sáu dây rung lên bàng hoàng, rồi xấu hổ không phát lên được tiếng nào nữa. Đàn Cũ Kỹ liền dỗ dành:

        "Tại cậu em cứ nằng nặc muốn nghe biết sự thật nên đây mới nói, chứ ngay từ đầu đây im lặng rồi. Đừng lấy làm buồn..."

        Bỗng nghe một tiếng tằng hắng rõ to. Hai cây đàn liếc mắt nhìn ngang qua kệ kinh sách, mới hay đó là tiếng của Quyển Sách Cổ bằng giấy dó mềm èo. Đàn Mới Đẹp cau có hỏi:

        "Gì đó cha nội?"

        Quyển Sách Cổ khẩy cười hiền từ, nói với giọng ồm ồm già nua:

         "Cái thằng Đàn Cũ Kỹ nói chí lý. Ta đây vốn già nua lão cỗi rồi, nên mấy chục năm qua cứ nằm hoài một chỗ trên kệ này, là do sao?Là do từ trong ra ngoài, từ da vào máu, từ hình hài bên ngoài vào bên trong cốt tủy vốn đã chuẩn không cần chỉnh rồi, nên cứ an vị một chỗ mà dưỡng lão thanh nhàn!"

         Hai cây đàn "Ồ" lên đồng thanh, vừa ngạc nhiên vừa phấn khích. Quyển Sách Cổ từ tốn nói tiếp:

        "Nhưng, tinh túy cốt tủy siêu việt của ta đã trải qua bao đời, cả trăm năm rồi, được xác định tiêu chuẩn mẫu mực rồi, vậy mà ta vẫn bị mấy thế hệ tân thời hiện đại sau này mang ra đòi chỉnh sửa, đòi phải thay đổi ý nghĩa câu kia chữ nọ, gây nên những cuộc tranh cãi, tranh luận... để rồi rốt cuộc không đi đến đâu, ta vẫn còn là ta, ha ha ha ha..."

        Đàn Mới Đẹp bực bội:

        "Đã gọi là chuẩn không chỉnh mà sờ đụng vô nữa làm gì vậy trời?!"

        Đàn Cũ Kỹ ngân lên:

        "Bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm..."

         Vừa lúc đó, thấy từ ngoài sân ông chủ nhà bước vào cũng một vị lão hòa thượng, cả sách và đàn đều ngạc nhiên câm nín, theo dõi. Ông chủ nhà cung kính mời vị hòa thượng an tọa trên ghế sofa, rồi bước lại kệ sách, khẽ khàng cầm lấy Quyển Sách Cổ, kính cẩn mang đến dâng bằng hai tay lên vị hòa thượng. Vị hòa thượng trân trọng nhận lấy sách, nhẹ nhàng lât từng trang một, mắt cứ nhướng lên sáng quắc, miệng há hốc rồi trầm trồ trong lúc ông chủ nhà đã quỳ xuống dưới sàn nền gạch hoa...

         Một hồi lâu, vị hòa thượng xếp gập sách lại, nhẹ nhàng vuốt từng nhịp lên bìa sách, bỏ vào chiếc đãy, rồi đỡ ông chủ nhà cùng đứng lên, giọng xúc động nói:

        "Thầy cảm ơn con đã cũng dường quyển sách quý báu này. Phước đức vô lượng!"

         Ông chủ chắp tay xá ba lần, rồi tiễn vị hòa thượng bước ra khỏi cửa, ra đến sân ngoài...Bên trong nhà, hai cây đàn kinh ngạc ngó nhau, cùng thắc mắc hỏi nhau:

        "Quyển Sách Cổ tên thiệt là gì vậy ta?"

        "Thấy có viết tiếng Hán nên không hiểu được..."

         Bên kệ sách lại nghe vang lên mấy tiếng tằng hắng. Hai cây đàn liếc nhìn, thấy đó là quyển sách cón mới đẹp, bìa cứng, áo khoác, mang tên "Tâm Hồn Cao Thượng". Sách mới mỉm cười, hỏi:

        "Mấy người không biết tên thiệt của Cụ sao?"

        "Không biết. Biết thì nói cho hay đi!Cụ tên gì?"

         Tâm Hồn Cao Thượng buông chắc từng tiếng:

         "Bát Nhã Tâm Kinh!"

 Viết xong lúc 18h30 ngày 28/9/2020

 Tâm Không – Vĩnh Hữu


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/06/2020(Xem: 13758)
Tiến sĩ B. Alan Wallace, học giả, cư sĩ diễn thuyết, tuyên dương diệu pháp Như Lai, đã viết và dịch nhiều sách Phật giáo Tây Tạng. Ông không ngừng tìm kiếm các phương thức mới để hòa nhập việc tu tập Phật pháp với khoa học hiện đại và hậu thuẫn cho các nghiên cứu về tâm thức. Ông đã thực hành Phật giáo từ thập niên 1970, đã giảng dạy lý thuyết và hướng dẫn tu tập thiền định Phật giáo trên toàn thế giới từ năm 1076. Ông đã dành 14 năm sống trong chốn thiền môn với cuơng vị một tăng sĩ Phật giáo Tây Tạng và phúc duyên được Đức Đạt Lai Lạt Ma thế độ xuất gia.
16/06/2020(Xem: 9455)
Dharamshala, ngày 9/6/2020: Ngài Khensur Geshe Tashi Tesering, một vị tăng sĩ Phật giáo Tây Tạng nổi tiếng cư trú tại Queensland, Australia, cựu trụ trì Tu viện Gyudmey, nằm trong Danh sách Danh dự Sinh nhật Nữ hoàng 2020 vào hôm thứ Hai, ngày 8 tháng 6 năm 2020.
13/06/2020(Xem: 15700)
Đã sanh làm kiếp con người, có ai mà không khổ? Cái khổ nó theo mình từ nhỏ đến khi khôn lớn, và sẽ khổ hoài cho tới khi trút hơi thở cuối cùng. Nhưng chết rồi cũng chưa hết khổ. Vì tâm thức của con ngườisẽ bị nghiệp lực dẫn đi tái sanh. Nếu đời sốnghiện tại, con người biết tu hành, làm việc thiện lành tránh việc hung ác, thường tạo nhiều phước báo, thì khi chết được tái sanh làm người. Ngược lại sống ở đời với tâm địa ác độc, xấu xa, luôn gây phiền não khổ đau cho người khác,thì sau khi chết bị đọa vào một trong ba đường khổ: súc sanh, ngạ quỷ hay địa ngục. Và cứ thế hết đời này qua đời khác, chúng sanh cứ như vậy chịu trôi lăn, lặn ngụp, đắm chìm trong bể khổ đường mê, không bao giờ thoát khỏi vòng luân hồi sanh tử.
13/06/2020(Xem: 15700)
Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị lãnh đạo tinh thần dân tộc Tây Tạng nói rằng: “Âm nhạc có khả năng tiếp cận nhiều người hơn”. (‘Music has the potential to reach many more people,’) Đức Đạt Lai Lạt Ma, người gửi thông điệp về từ bi, hòa hợp và hòa bình với nụ cười đầy hỷ xả, đã cuốn hút hàng triệu Phật giáo đồ toàn cầu, đang phát hành một Album Giáo lý và Chân ngôn mật chú hòa âm phổ nhạc để đánh dấu kỷ niệm sinh nhật lần thứ 85 của Ngài vào tháng tới.
13/06/2020(Xem: 14387)
Ngay từ những ngày đầu khi mới có lệnh cách giản xã hội (social distancing) TT Trụ trì Thích Nguyên Tạng đã Việt dịch tất cả những tin tức liên quan đến đại dịch đang xảy ra tại Úc và trên thế giới nhiều lần trong ngày cho tất cả những Phật tử trong và ngoài nước trên Viber Đại Gia Đình Quảng Đức và tôi nhờ duyên may nên cũng có tên trong danh sách này . Nhưng vài ngày sau là Thầy Trụ trì đã bắt đầu livestream cho các buổi công phu khuya bắt đầu từ 5:30-6:30 a m mỗi ngày và buổi chiều tiếng đại Hồng chung như chuẩn bị cho những giờ công phu tịnh độ tối của các chùa Đại thừa khi chưa có đại dịch . Rồi sau đó là các buổi sám hối Hồng danh cũng được livestream vào tối ngày 14 âm lịch và tối 29, hay 30 âm lịch mỗi tháng . Thành tâm ngưỡng phục oai nghi của các Ngài , không có mặt Phật tử mà buổi lễ nào cũng trang nghiêm vô cùng , mãi đến 2/6 /2020 số người lạy sám hối được tăng thêm dần dần từ 5 đến 20
12/06/2020(Xem: 12999)
Khóa Tu Học Mùa Dịch Corona tại Thụy Sĩ Trần Thị Nhật Hưng Để ngăn ngừa dịch bệnh Corona quái ác không có thuốc chữa, bùng phát từ đầu năm 2020, cả thế giới chung tay đối phó kêu gọi và ra lịnh mọi người cách ly. Không ai được tụ tập, mọi tổ chức hội họp lớn, nhỏ đã dự định đều phải đình chỉ. Người này người kia gặp nhau phải giữ khoảng cách 2 mét. Trong tình trạng đó, khóa tu học thứ 12 thường niên nhân dịp nghỉ lễ Thăng Thiên từ 21-24.5.2020 của anh em Gia Đình Phật Tử (GĐPT) Thiện Trí-Thụy sĩ định tổ chức cũng cùng chung số phận. Mọi người an tâm nằm nhà nghỉ dưỡng với tâm trạng nuối tiếc.
10/06/2020(Xem: 11536)
Dương Lệ Quyên tuổi ngoại tứ tuần thuê nhà ở trọ, cha chết, chồng con không có, cuộc sống vất vả. MC Lỗ Dự gần đây có gặp gỡ Dương Lệ Quyên - cô gái từng là fan cuồng của tài tử Hong Kong Lưu Đức Hoa, để tìm hiểu về cuộc sống của cô hiện tại. Từng một thời điên cuồng theo đuổi Lưu Đức Hoa, Dương Lệ Quyên ở tuổi ngoài 40 giờ đây đã thay đổi nhiều về quan điểm, suy nghĩ. So với nhiều năm trước, trạng thái tinh thần của cô cũng tốt hơn, không bấn loạn, rối bời như trước.
08/06/2020(Xem: 17242)
"Tự do" là một thuật ngữ ngày nay thường nghe nói đến trong mọi lãnh vực: xã hội, chính trị, luật pháp, tín ngưỡng, ngôn luận, truyền thông và cả nghệ thuật. Thế nhưng đôi khi chúng ta cũng có thể tự hỏi tự do là gì, ý niệm về sự tự do phát sinh từ lúc nào trong lịch sử tiến hóa của nhân loại? Dường như trong các xã hội ngày nay ngày càng có khuynh hướng biến nó trở thành một lý tưởng, một quyền hạn thiêng liêng, như vậy thì tự do thật sự là gì, phải chăng là một thứ gì có thật?
02/06/2020(Xem: 13668)
Sáng thức dậy mở cửa nhìn ra đường thấy cảnh nhiều người qua lại tấp nập, xe cộ dập dìu xuôi ngược không hề ngưng như dòng nước chảy mãi không dứt; dòng đời cũng chỉ như thủy triều lên xuống mỗi ngày hai lượt liên lỉ kéo dài. Quan sát dòng người tất bật di chuyển ấy ta có thể tạm phân ra hai thành phần: thành phần khá giả và thành phần nghèo khó qua cách ăn mặc và phương tiện giao thông của họ rất dễ nhận ra. Có khi nào quí bạn tự hỏi tại sao nhìn số đông người lại biết thừa hay thiếu?
02/06/2020(Xem: 12629)
Đức Đạt Lai Lạt Ma chia sẻ trực tiếp với khán thính giả toàn cầu trong thời kỳ Quán đỉnh Đức Quán Thế Âm Tự tại Thế gian, được ban diệu pháp âm tại nơi cư trú của Ngài, Daharamsala vào ngày 30 và 31 tháng 6 năm 2020. Ảnh: Tenzin Jamphel. Dalailalama.com