Tình Quê Dạt Dào

03/08/201922:52(Xem: 9162)
Tình Quê Dạt Dào
dongque3_thuymac

TÌNH QUÊ DẠT DÀO 

Đức Lạt Ma nỗi tiếng của Tây Tạng là Yeshe Rinpoche (Thầy của Lạt Ma Zopa Rinpoche) từng dạy : "khi bạn tìm hiểu về Đạo Phật là bạn đang tìm hiểu về con người thật của chính bạn, về tâm trí bản chất của chính mình." Mãi đến bây giờ tôi mới chiêm nghiệm được điều sâu xa đó, thì ra trong tôi vẫn còn ẩn hiện một tình quê dạt dào từ lâu đã ẩn tàng dưới đáy sâu tâm thức.  

Cha tôi là một nhà văn chuyên viết về chuyện đồng quê và đã từng đoạt  giải thưởng văn chương về phóng sự đồng quê ấy vậy mà từ lúc sơ sanh cho đến  ngày định cư tại nước thứ ba tôi chưa một lần về quê để sống trọn vẹn với tình cảm thật sự của người con nơi quê cha đất tổ... và cũng phải đợi đến lúc về hưu tôi mới hiểu được thế nào là một nỗi thương nhớ và tình cảm dạt dào của người dân quê.

Từ khi được gia nhập vào đại gia đình của tu viện Quảng Đức mà hầu hết các Phật tử đều đến từ những tinh thành thuộc Trung phần... cùng quê với HT Hội Chủ Giáo Hội Phật giáo Úc và Tân Tây Lan Thích Bảo Lạc và HT Phương trượng  chùa Viên Giác Thích Như Điển hay TT Viện Chủ Thích Tâm Phương và TT Trụ Trì Thích Nguyên Tạng của tu viện Quảng Đức và qua những lần tiếp xúc hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp qua các cuộc đàm thoại trên Viber của những đoàn viên tôi chợt thấy ấm lòng lạ kỳ...

Gần đây hơn hết ... chỉ một bài thơ của HT THÍCH BẢO LẠC viết dưới tên Sông Thu mà có biết bao những văn nhân cùng quê với HT mong muốn hoà nhịp tâm tình mình với những vần thơ họa mà trangnhaquangduc vẫn  còn đang tiếp nhận và online... dù đã có rất nhiều...

Thì ra... Ký ức luôn còn đó, ở sâu trong tâm trí, chỉ cần một lời nhắc, mọi cảm xúc lại ùa về nguyên vẹn như chỉ mới ngày hôm qua.

Còn nhớ thuở nhỏ vì nhà tôi cư ngụ tại trung tâm thành phố Saigon(quận 2) nên các anh chị họ hàng từ dưới quê thường lên trú ngụ tá túc để theo học các trường Đại Học  trong nhiều năm và  ba tôi hào phóng lắm... ông đã  bao tất cả chi phí... nhưng riêng tôi có lẽ bản tính xấu ác có nhiều quá trong căn cơ nên tôi không thấy thân cận một cách thâm tình đậm đà như những người bạn quê tôi quen sau này... Phải nói là  từ ngày tôi được phục vụ tại một bịnh viện lớn và tiếp xúc với thân nhân các bịnh nhân tại miền quê khắp nơi đổ về và tôi mới thấy được tính dễ thương, thật thà chất phác của người dân quê đó và trong tôi đã hoàn toàn đổi khác... nhất là từ khi đi định cư tại nước thứ ba... mỗi lần nghe giọng nói tiếng Việt thì lại thấy ấm lòng lạ kỳ (chắc hẳn các bạn biết mình được một gia đình bảo lãnh về miền quê của Queensland trong ba năm trời... không có một gia đình người Việt nào nơi ấy... thành phố Mackay).

Theo kết quả mới nhất từ các bằng chứng, khoảng 40% sự khác biệt giữa cá tính và lối sống của chúng ta  khi lớn lên chính là yếu tố môi trường. Dù thích hay không, thói quen hàng ngày của chúng ta có tác động mạnh mẽ đến bộ não, giúp định hình cấu trúc và thay đổi cách ta suy nghĩ...

Chính vì thế  khi dọn xuống Melbourne  bấy giờ tôi mới hiểu vì sao những cộng đồng Việt Nam tại  xứ người (không kể người Trung Quốc mang hai dòng máu Việt -Trung) thì hầu hết người dân thành công về mọi phương diện chính là những người xuất xứ từ Hội An, Đà Nẵng, Huế, Nha Trang và Rạch Giá vì họ còn giữ được tình người của miền quê mà họ sống .

Phải nói đạo lý căn bản của con người ai ai cũng cần phải nhớ về nguồn cội và tri ân và báo ân là hai đức tánh căn bản của đạo làm người. 

Và mỗi người trong chúng ta với nhân duyên trùng trùng làm sao người dân  trong một làng một huyện  một xã hay ít nhất cùng ngồi chung một lớp học lại không có những kỷ niệm êm đềm ấm áp...

Việc tham gia tụ tập và tu học tại  một ngôi chùa hay một tự viện cũng chỉ là một phần nhỏ trong những việc... nhằm  mục đích để báo đáp thâm ân phần nào trong muôn một trong những giao tế mà ta đã có với nhau trong quá khứ hay dĩ vãng.

Tuy tất cả chỉ là hình thức, nhưng nếu không có hình thức thì cũng không ai biết được cái phẩm chất của nội dung là gì. Hình thức bên ngoài chỉ là biểu hiện những gì nội dung bên trong muốn nói, dù biết rằng... tất cả, rốt lại cũng chỉ là ảo ảnh vang bóng mà thôi.

Có nhiều lúc, thật tình tôi đã thở dài chán nản vì trong lòng quá mệt mỏi. Cũng có lúc, thật tình muốn nổi loạn một lần vì đã quá bất mãn với phương hướng sống của những người thân nếu không nhờ Đạo Phật đã cứu vãn tôi trước những bế tắc và tuyệt vọng ấy... nhất  những lời vàng từ những bậc cao tăng qua các pháp thoại... những thiện hữu tri thức rất đầy tình quê... mộc mạc và chân thành. 

Cám ơn những lời khuyên như thế này... rất thường xuyên mà tôi đã được nghe, nửa như khuyên nhủ nửa như sách tấn đã đến từ những người bạn quê tuy không cùng trình độ tri thức và giáo dục nhưng tất cả đã giúp tôi tự mình quét sạch, những rác do mình tự tạo mà không ai có thể cầm chổi quét giùm tôi hoặc gió bão cũng không thể cuốn hết đi được cho tôi...

  • "Tâm con vốn như một mặt hồ phẳng lặng. Cớ sao con lại cứ muốn cho nó phải gợn sóng lên? Không ai đem phiền não đến cho con. Mọi thứ do chính mình buộc phải chính mình tự cởi. Cuộc đời vốn dĩ là vậy. Phải trái là lẽ dĩ nhiên của nó. Con đã không làm chủ chính bản thân con mà để cho trần cảnh sai khiến tâm mình thì phiền não cũng chính con là kẻ đã tạo
  • Trong lòng mệt mỏi tự mình biết
  • Con đường của mình tự mình đi
  • Hiểu đời tâm tĩnh lặng 
  • Thấu đời tâm bình đẳng
  • " Đau khổ hay hạnh phúc cũng là do con mà thôi. Không ai có thể đem đến cho con được điều này. Khi đau khổ con hãy hiểu rằng trong đó đã có ẩn chứa sự hạnh phúc, đau khổ sẽ là phương tiện đưa con đến hạnh phúc. Cũng như thất bại cũng là phương tiện đưa con đến thành công nếu con thật bình tâm để nhìn ra nó. Đừng cho rằng mọi thứ đều đã kết thúc mà con hãy coi nó như một bàn đạp, một phương tiện để con nhìn nhận lại mọi thứ mà vươn lên. Nếu con nghĩ rằng có ai đó nghịch duyên với con, luôn cản đường con, con cũng hãy cảm ơn họ vì chính họ mới là người giúp con rèn luyện tâm ý của mình. Chính họ mới thật sự là người giúp bàn chân con vững chãi hơn nếu con biết nhìn lại tâm mình.”

  • “Con hãy chấp nhận thực tế. Hãy xả bỏ tất cả những gì mình cho là vướng bận. Xem cuộc đời như hoa. Ai ai cũng tốt thì mình sẽ có được sự bình yên. Đừng nhìn vào lỗi của người khác mà hãy tự nhận lúc nào mình cũng sai. Lỗi của người khác là lỗi của mình. Khi đó con sẽ có được tâm hồn thoải mái để đứng giữa cuộc đời đầy sóng gió vây quanh này.”

Tôi còn nhớ triết học gia  có nói rằng "hiện tượng, sự vật luôn vận động, tiến hóa theo hình trôn ốc. Nó lặp lại, nhưng đồng thời nó mang trình độ cao hơn "do đó việc tình cảm dạt dào nhớ quê, nhớ về kỷ niệm có lẽ sẽ tiến theo lũy thừa với số tuổi của chúng ta và như vậy phải tự tập cho mình một thói quen trong tâm thức như sau:

*Đừng bao giờ phán đoán một cái cây trong một mùa, cũng như đừng bao giờ phán đoán một con người trong một giai đoạn ngắn. 

*Đừng để sự khắc nghiệt của một mùa hủy diệt tất cả mầm sống của những mùa còn lại, cũng như đừng để những khoảnh khắc khó khăn hủy diệt cả một thời gian tốt đẹp chắc chắn sẽ đến vào một lúc nào đó. 

*Đừng vội vã phán đoán bất cứ ai hay bất cứ việc gì, sự tiếp xúc ngắn ngủi không thể giúp bạn hiểu rõ một người và một phán đoán sai lầm có thể khiến bạn mất đi những người bạn tốt, những cánh tay đắc lực. 

Bây giờ tôi mới thấy giá trị cao cả và mục đích tối thượng của việc học Phật, không cần phải đọc hết Tam Tạng kinh điển để có một trí thức siêu việt gì quá xa vời mà chỉ cần sống với một tấm lòng, một tình chân quê dạt dào để tập trung vào những vấn đề thực tiền của con người,  vào cách hướng dẫn cuộc sống, cách điều hoà thân tâm và tạo một đời sống an bình hạnh phúc đến cho mọi người... và cho chính bản thân ta.

Kính xin cám ơn những bậc cao tăng hiện đời đã giúp tôi tìm lại tình quê đang dạt dào sống lại trong tôi từ giây phút này...

   Xin sống lại... những ngày xưa thân ái, 

   Kỷ niệm làng quê... ôi nhớ thế nào 

   Thăng trầm đến đi... tình cảm dạt dào 

   Chỉ nhìn nhau thôi... không cần lên tiếng 

   Đã nói trong tâm... nghìn muôn câu chuyện...

Cư sĩ Huệ Hương 

Mùa Vu Lan 2019 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2015(Xem: 13878)
Bất cứ tổ chức nào muốn tồn tại lâu dài và muốn phát triển mục đích, cũng như tôn chỉ của mình đến với đa số quần chúng, thì tổ chức đó phải có nhân sự. Nhân sự là một trong những yếu tố quyết định sự tồn tại và phát triển hay suy vong của tổ chức. Đào tạo nhân sự thiếu phẩm chất Bi Trí Dũng, đó là nguyên nhân suy thoái của Tổ chức GĐPT. Đào tạo nhân sự có đầy đủ phẩm chất Bi Trí Dũng, đó là nguyên nhân tồn tại và phát triển của Tổ chức GĐPT.
20/01/2015(Xem: 10463)
Đến bây giờ mới thấy đây. Câu nói này của ai mà nghe quen thuộc thế? Của Nguyễn Du rồi. Ô hay! Cái ở đây chỉ có thể thấy được khi mình trở về được với cái bây giờ. Đến được cái bây giờ thì mới thấy được cái ở đây. Cái ở đây là cái không gian. Cái bây giờ là cái thời gian.
20/01/2015(Xem: 10093)
Một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của Phật Giáo Tây Tạng là tương duyên sanh khởi hay duyên sanh. Không điều gì có thể tồn tại hay có thể xảy ra trên chính nó mà không liên hệ và nương tựa vào những nhân tố khác. Hơn thế nữa, mọi thứ sinh khởi từ một phức hợp của nhiều nguyên nhân và hoàn cảnh; không thứ nào sinh khởi từ việc chỉ dựa trên một nguyên nhân hay từ hoàn toàn không nguyên nhân. Thí dụ, một thân thể khỏe mạnh sinh khởi, trên trình độ nội tại, lệ thuộc trên tất cả những nội tạng và hệ thống chức năng của nó biểu hiện trong sự hòa điệu với nhau.Về trình độ ngoại tại, sức khỏe tốt cũng tùy thuộc vào thuốc men, dinh dưỡng, sự săn sóc ân cần từ người khác, môi trường, và v.v… Tương tự thế, một xã hội lành mạnh sinh khởi, trên trình độ nội tại, lệ thuộc vào toàn thể những nhóm thành viên của nó hợp tác với nhau và hoạt động hòa hiệp với nhau. Ở trình độ ngoại tại, xã hội lành mạnh cũng tùy thuộc vào những nhân tố kinh tế, chính trị môi trường, cũng như hoàn cảnh thế giới
20/01/2015(Xem: 10644)
Một nhóm 50 người đang tham dự một seminar, đột nhiên diễn giả ngừng lại và đề nghị nhóm tham gia một hoạt động, ông ta đưa cho mỗi người một quả bóng bay và yêu cầu từng người viết tên của mình lên quả bóng bay. Sau đó, những quả bóng bay được đưa tới một căn phòng khác. Những người tham dự bước vào căn phòng có những quả bóng và phải tìm ra quả bóng có tên của họ trong vòng 5 phút. Mọi người đều cố gắng tìm quả bóng có tên của mình, xô đẩy những người khác và đẩy các quả bóng khác sang một bên. Khung cảnh rất hỗn độn.
18/01/2015(Xem: 10845)
Đức Đạt Lai Lạt Ma từng dạy rằng tiền bạc không mang lại hạnh phúc, vì hạnh phúc thuộc về lãnh vực tinh thần, con người không thể mua được, kể cả máy móc cũng không thể cung cấp cho chúng ta chút hạnh phúc nào cả: “Tiền bạc và giàu sang chỉ mang lại cho con người một phần nào hạnh phúc, chứ không thể có hạnh phúc trọn vẹn. Không ai có thể ban phát cho chúng ta hạnh phúc, hạnh phúc đến từ trong tâm của chính chúng ta. Tâm bình an chính là nguồn hạnh phúc tuyệt vời nhất. Nó không tùy thuộc vào ngoại cảnh. Cuộc sống của chúng ta dù tiện nghi vật chất không đầy đủ, học vấn thời tầm thường hay sự nghiệp công danh không mấy thành công thời cũng chẳng sao, miễn là tâm chúng ta an lạc.” (Live In A Better Way.)
17/01/2015(Xem: 20974)
Trong kinh A Hàm lại kể một câu chuyện như sau: Có một người ngoại đạo tên Tu Nhàn Đề đến yết kiến Đức Phật để bài bác chủ trương xa lìa ngũ dục của Phật giáo. Sau khi Đức Phật dùng đạo lý giáo hóa thì ông tỉnh ngộ và bấy giờ Đức Phật mới nói cho ông nghe bài kệ: Không bịnh lợi bậc nhất Niết bàn vui bậc nhất. (Tịch diệt vi lạc)
17/01/2015(Xem: 17285)
Trái đất đang đi vào chỗ chết: rừng rú, tài nguyên đang bị khai thác kịch liệt, ô nhiễm tràn đầy mọi xứ, nhiệt độ khắp quả đất ngày càng lên cao, cả ngàn súc vật bị giết để tế thần, đất đai của người nghèo bị chính quyền mua rẻ để xây cất... Lúc này hơn lúc nào hết chúng ta phải đọc lại các bài học của người xưa để lại, để suy ngẫm và hành sự.
17/01/2015(Xem: 16028)
Jean-Paul Ribes sinh năm 1939, một nhà văn và nhà báo chuyên về Tây Tạng, và cũng là một người tu tập Phật Giáo đã hơn bốn mươi năm. Ảnh chụp ngày 27 tháng 4, năm 2008, trong một cuộc phỏng vấn của một chương trình Phật Giáo trên đài truyền hình quốc gia Pháp) Người ta thường xem phi-bạo-lực là một trong các phẩm tính tự nhiên của Phật Giáo. Điều này quả hết sức đúng. Thế nhưng sự phi-bạo-lực ấy có phải là một trong các mục tiêu hay chỉ là một phương pháp luyện tập chủ yếu của Phật Giáo? Câu hỏi thật tế nhị.
16/01/2015(Xem: 31929)
Ram Bahadur Bomjan, 01 cậu trai trẻ (sinh ngày 09 -tháng 04 -1990) đã ngồi thuyền định trong suốt 06 năm,mà không dùng bất kỳ thức ăn, nước uống nào, từ ngày 17 -05 -2005 đến ngày 17 -05 -2011. Với mong muốn đem lại thông điệp Hòa Bình và Yêu Thương Của Đấng Thiêng Liêng đến Toàn Thể Nhân Loại. Mong rằng mọi người hãy truyền bá thông điệp này rộng rãi hơn, và hãy thật sự yêu thương nhau như yêu chính bản thân mình. Ngài không khác gì 01 vị Bồ Tát tái sinh. Ngày nay người ta gọi Ngài là Dharma Sangha. Quý vị có quyền đặt câu hỏi với điều này "Đây có phải là sự thật hay là trò nhảm nhí, và anh ta làm vậy để làm gì và được gì ?" Dù cho Niềm Tin của quý vị có đặt ở đâu đi nữa, chỉ mong quý vị hướng đến việc Thiện, tránh xa việc Bất Thiện.Và nếu như chúng ta đã từng lầm lỗi cũng chẳng sao, vì vốn dĩ đâu ai hoàn thiện, nhưng quan trọng là chúng ta biết sai,chịu sửa, không tái phạm , điều đó đáng quý hơn. Xin hãy truyền bá thông điệp yêu thương này đến tất cả mọi người. Mong bình an và hạnh
15/01/2015(Xem: 12717)
Mùa xuân, vạn vật sinh trưởng. Ngắm một cây thân mộc hay thân thảo, ta thấy chúng đều đang chuẩn bị sinh lực để phát triển cành nhánh, nảy lộc, đơm hoa rồi kết trái. Con người cũng vậy, bé thơ, thiếu niên rồi thanh niên... Cái cây thì nó phát triển toàn bộ. Con người cũng phát triển toàn bộ cả phần vật chất và phần tinh thần. Thân vật chất thì tương tợ nhau nhưng phần tinh thần thì nó phát triển rất phức tạp.