Nghĩ về tổ ấm

10/04/201316:06(Xem: 9438)
Nghĩ về tổ ấm

Thien Mu

Ai đã từng đi trong mưa, gió bão bùng mới thấy được giá trị thực sự của túp lều nhỏ ven đường. Đối với biển cả Phật pháp mênh mông vi diệu, bốn năm học ngắn ngủi chưa phải là sự thành tựu thoả mãn của một thế hệ trẻ đang khát khao chuyển mình. 

Thông thường, nền tảng cho một cuộc sống vững chắc, bước đầu thường được xây dựng bởi một sụ tập hợp nhận thức cơ bản và tiếp tục vươn lên đỉnh cao của lý tưởng sống. Trong bối cảnh lịch sử và sự ra đời kịp thời của một ngôi trường nhỏ bé, vẫn tìm tàng một sức bật mạnh mẽ cho biết bao tư tưởng siêu việt ở tương lai, có thể nói đó là đường hướng giáo dục của Trường Cao Cấp Phật Học buổi ban đầu.

Giữa dòng đời bão tố và gió bụi, Tăng Ni sinh có thể tự hào về tổ ấm của mình. Êm đềm và thân thương làm sao qua bốn mùa lá rụng. Hạnh phúc biết bao dưới sự che chở, thương yêu và dạy dỗ của những bậc Thầy hiền, chúng ta bỗng thấy mình lớn lên một cách kỳ diệu với những món ăn tinh thần đầy hương vị, và cũng nhận ra rằng trong phạm vi khiêm tốn của một ngôi trường mà tự thân chỉ là lớp học, Trường Cao Cấp vĩ đại biết bao với muôn ngàn ý nghĩa đích thực của nó..

Khó mà nói hết được cảm nghĩ, cảm xúc khi phải xa rời mái trường. Cuốn sách nào cũng phải có trang cuối cùng. Thế mà , có những cuốn sách người ta đọc qua một lần rồi vứt đi, rồi quên hết hình thức lẫn nội dung. Nhưng lại có cuốn người ta phải đọc đi đọc lại mãi. Hết rồi….mà chưa…chấm dứt; nhưng chỉ chấm dứt một giai đoạn nào đó thôi, nó để lại trong lòng người xem biết bao tiếc nuối và mỡ ra tiếp những trang sách thao thức triền miên. Cũng giống như sự thao thức của một thế hệ Tăng Ni sinh trẻ sao bao năm dài suy tư và cái chấm hết của nó là chuẩn bị cho sự sang trang, một cách chuyển mình hùng vĩ hơn quá khứ..

Cuộc sống cần có niềm tin và đối với tuổi trẻ thì cầnh nhiều niềm tin hơn nữa để vươn tới và thành đạt lý tưởng của chúng ta. Người ta đặt nhiều hoài vọng khi đào tạo cho một thế hệ, nhưng không phải bắt buộc thế hệ ấy đền đáp, phục vụ lại những gì mà người ta trao truyền, mọi sự rập khuôn trong giáo dục dều trở nên phi lý. Thực sự ngôi trường bé nhỏ là điểm tựa, là bàn nhún cho những vận động viên tinh tần sẳn sàng tung mình vào vũ trụ bao la, thiết lập một kỷ lục mới, một thế hệ mới, đầy chất trí huệ thiết thực và gần gủi với cuộc sống, lợi ích an vui.”Tổ ấm Trường Cao Cấp Phật học là thế đấy”!

Tuy chỉ là một nét chấm phá nhỏ trong bức tranh lịch sử Phật Giáo Việt Nam hiện tại, nhưng nó làm nổi bật lên cái toàn bộ và sự điểm xuyết ấy mang tính quyết định nghệ thuật, một ý nghĩa đặc thù không thể luận bàn hết được..Trong Kinh Tương Ưng đấng Đạo sư dạy có bốn cái chớ coi thường: đó là con rắn nhỏ, đóm lửa nhỏ, thái tử nhỏ và chớ coi thường Tỳ kheo trẻ tuổi. Tất cả đều trở nên phi thường nếu sủ dụng đúng thực chất của nó. Ai đi trong cuộc đời mà không cần một tổ ấm, là chỗ về, nương tựa , là nơi chuẩn bị cho những chuyến đi xa.

Xin hãy trân trọng thương yêu tổ ấm của chúng ta, nơi tích luỹ kiến thức, kinh nghiệm và trang bị tư tưởng cho chúng ta vào đời. Quá khứ, hiện tại và tương lai” Tổ ấm” Trường Cao Cấp vẫn tồn tại như một gạch nối, như một sự chuyển tiếp bất tận trong sự nghiệp của mỗi người chúng ta. Với ý nghĩa nầy. “Tổ ấm” trở nên bất diệt trong nền giáo dục của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam..



Nguyệt Tử Thích Minh Hiếu
Viết cho ngày ra trường 1992..

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/05/2012(Xem: 13092)
Nói đến chùa, không thể không nhắc đến Huế. Cố đô là nơi có mật độ chùa chiền thuộc loại cao nhất Việt Nam với trên một trăm ngôi chùa lớn nhỏ. Lần nào đến Huế tôi cũng đến thăm, lễ Phật và thưởng ngoạn tại ít nhất là 1 ngôi chùa.
20/05/2012(Xem: 13286)
Tháng trước tôi đến dự đám giỗ bố của một người bạn tại ngoại ô thủ đô Hà Nội. Tôi thật bất ngờ khi ở đây có phong tục ăn thịt chó vào ngày giỗ. Mô Phật! Hơn thế nữa, cả nhà lại trực tiếp giết thịt chó tại nhà, tức trực tiếp sát sinh chứ không phải đi mua ngoài chợ. Mô Phật! Đặc biệt hơn cả là chủ nhà giết chính con chó thân yêu mà họ nuôi bấy lâu nay. Thật hết chỗ nói!
20/05/2012(Xem: 15693)
Đại Hội được tổ chức tại Chùa Cổ Lâm - Seattle, ngày 10-12/8/2012 do HT Thích Nguyên An làm trưởng ban tổ chức.
18/05/2012(Xem: 15922)
Hồi nãy, trước khi ra thiền đường, tôi có hỏi thị giả còn mấy phút. Thị giả nói còn mười phút. Mười phút là nhiều hay ít? Và mình sử dụng mười phút đó như thế nào?
18/05/2012(Xem: 16881)
Thưaquý lãnh đạo tâm linh kính mến, quý vị lãnh đạo tổ chức Templeton quý mến và dĩnhiên là những người anh em trên căn bản nhân loại thân mến! Ngôiđền nổi tiếng này, một ngôi đền lịch sử với những khuôn mặt thời đại, với nhữngnụ cười mĩm. Mặc dù tôi không thấy từngkhuôn mặt của mỗi người, nhưng dường như là không có khuôn mặt nào biểu lộ mộtsự sân hận hay không vui nào đấy.
18/05/2012(Xem: 10991)
Tâm chúng ta thêu dệt tạo tác nên mọi điều, nhiều khithật khó lường. Đôi khi nó cất chứa những thông tin vô nghĩa và vứt bỏ nhữngthông tin hữu ích. Tôi luôn nhắc nhở học trò và bạn bè rằng, đừng lưu lại trongtâm những điều vô nghĩa, cuộc sống của bạn rất ngắn ngủi, và khả năng ghi nhớ củatâm bạn cũng rất hữu hạn cho cuộc sống ngắn ngủi này mà thôi. Hãy để dành tâmmình cho những điều hữu ích, đó là những điều giúp bạn trưởng dưỡng một tâmthái lạc quan tích cực thay vì những ảnh hưởng tiêu cực
10/05/2012(Xem: 16377)
... Người ta sinh ra đời không khác gì trái cây ở trên cành: có những trái lớn, có những trái nhỏ; có những trái xanh, có những trái già... Những trái cây ấy đã có lúc sinh ra tức có ngày rụng xuống: trái rụng trước, trái rụng sau... nhưng rồi trái nào cũng phải rụng xuống hết. Rụng xuống để biến thành cành hoa thơm hay rụng xuống để biến thànhcây cỏ dại... nhưng rồi trái nào cũng phải rụng xuống hết. Con người đã có sanhđều có chết. Chết để mà sanh theo nghiệp lực thiện ác, khổ vui, xấu tốt.
06/05/2012(Xem: 17314)
Một trong những biểu tượng của Đạo Phật, Đức Phật Gautama ngồi thiền với bàn tay trái để ngửa trên đùi Ngài, trong khi tay phải chạm đất. Những năng lực ma quỷ đã cố gắng để đẩy Ngài ra khỏi chỗ ngồi, bởi vì vua của chúng, Ma vương, cho rằng vị trí ấy ở dưới cây bồ đề (cây của giác ngộ).
04/05/2012(Xem: 13059)
Tuy Ngài đã nhập diệt nhưng chánh pháp vẫn được lưu truyền mãi trong thế gian như là một con đường đưa chúng ta thoát khỏi sự khổ đau để tìm về bờ giải thoát.
04/05/2012(Xem: 14872)
Nhớ Phật đản là nhắc nhở chúng ta rằng trong cuộc đời ô trược này đã từng hiện sinh một Đức Phật đem tình thương và trí tuệ soi sáng nhân gian...