Nghĩ về tổ ấm

10/04/201316:06(Xem: 9779)
Nghĩ về tổ ấm

Thien Mu

Ai đã từng đi trong mưa, gió bão bùng mới thấy được giá trị thực sự của túp lều nhỏ ven đường. Đối với biển cả Phật pháp mênh mông vi diệu, bốn năm học ngắn ngủi chưa phải là sự thành tựu thoả mãn của một thế hệ trẻ đang khát khao chuyển mình. 

Thông thường, nền tảng cho một cuộc sống vững chắc, bước đầu thường được xây dựng bởi một sụ tập hợp nhận thức cơ bản và tiếp tục vươn lên đỉnh cao của lý tưởng sống. Trong bối cảnh lịch sử và sự ra đời kịp thời của một ngôi trường nhỏ bé, vẫn tìm tàng một sức bật mạnh mẽ cho biết bao tư tưởng siêu việt ở tương lai, có thể nói đó là đường hướng giáo dục của Trường Cao Cấp Phật Học buổi ban đầu.

Giữa dòng đời bão tố và gió bụi, Tăng Ni sinh có thể tự hào về tổ ấm của mình. Êm đềm và thân thương làm sao qua bốn mùa lá rụng. Hạnh phúc biết bao dưới sự che chở, thương yêu và dạy dỗ của những bậc Thầy hiền, chúng ta bỗng thấy mình lớn lên một cách kỳ diệu với những món ăn tinh thần đầy hương vị, và cũng nhận ra rằng trong phạm vi khiêm tốn của một ngôi trường mà tự thân chỉ là lớp học, Trường Cao Cấp vĩ đại biết bao với muôn ngàn ý nghĩa đích thực của nó..

Khó mà nói hết được cảm nghĩ, cảm xúc khi phải xa rời mái trường. Cuốn sách nào cũng phải có trang cuối cùng. Thế mà , có những cuốn sách người ta đọc qua một lần rồi vứt đi, rồi quên hết hình thức lẫn nội dung. Nhưng lại có cuốn người ta phải đọc đi đọc lại mãi. Hết rồi….mà chưa…chấm dứt; nhưng chỉ chấm dứt một giai đoạn nào đó thôi, nó để lại trong lòng người xem biết bao tiếc nuối và mỡ ra tiếp những trang sách thao thức triền miên. Cũng giống như sự thao thức của một thế hệ Tăng Ni sinh trẻ sao bao năm dài suy tư và cái chấm hết của nó là chuẩn bị cho sự sang trang, một cách chuyển mình hùng vĩ hơn quá khứ..

Cuộc sống cần có niềm tin và đối với tuổi trẻ thì cầnh nhiều niềm tin hơn nữa để vươn tới và thành đạt lý tưởng của chúng ta. Người ta đặt nhiều hoài vọng khi đào tạo cho một thế hệ, nhưng không phải bắt buộc thế hệ ấy đền đáp, phục vụ lại những gì mà người ta trao truyền, mọi sự rập khuôn trong giáo dục dều trở nên phi lý. Thực sự ngôi trường bé nhỏ là điểm tựa, là bàn nhún cho những vận động viên tinh tần sẳn sàng tung mình vào vũ trụ bao la, thiết lập một kỷ lục mới, một thế hệ mới, đầy chất trí huệ thiết thực và gần gủi với cuộc sống, lợi ích an vui.”Tổ ấm Trường Cao Cấp Phật học là thế đấy”!

Tuy chỉ là một nét chấm phá nhỏ trong bức tranh lịch sử Phật Giáo Việt Nam hiện tại, nhưng nó làm nổi bật lên cái toàn bộ và sự điểm xuyết ấy mang tính quyết định nghệ thuật, một ý nghĩa đặc thù không thể luận bàn hết được..Trong Kinh Tương Ưng đấng Đạo sư dạy có bốn cái chớ coi thường: đó là con rắn nhỏ, đóm lửa nhỏ, thái tử nhỏ và chớ coi thường Tỳ kheo trẻ tuổi. Tất cả đều trở nên phi thường nếu sủ dụng đúng thực chất của nó. Ai đi trong cuộc đời mà không cần một tổ ấm, là chỗ về, nương tựa , là nơi chuẩn bị cho những chuyến đi xa.

Xin hãy trân trọng thương yêu tổ ấm của chúng ta, nơi tích luỹ kiến thức, kinh nghiệm và trang bị tư tưởng cho chúng ta vào đời. Quá khứ, hiện tại và tương lai” Tổ ấm” Trường Cao Cấp vẫn tồn tại như một gạch nối, như một sự chuyển tiếp bất tận trong sự nghiệp của mỗi người chúng ta. Với ý nghĩa nầy. “Tổ ấm” trở nên bất diệt trong nền giáo dục của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam..



Nguyệt Tử Thích Minh Hiếu
Viết cho ngày ra trường 1992..

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/02/2014(Xem: 14795)
Buổi sáng như thường lệ, ngài đắp y, cầm y bát vào thành Vương Xá khất thực thì thấy Thi Ca La Việt – một gia chủ – với áo thấm ướt, tóc thấm ướt, đang đứng chấp tay đảnh lễ các phương. Hết đông sang tây, hết tây sang nam v.v… Cứ thế mà lạy đủ sáu phương. Thấy vậy đức Phật hỏi:
23/02/2014(Xem: 12538)
Nhẫn là một ‘món’ mà ta phải dùng hàng ngày, dù chúng ta có ở đâu trên thế giới, dù thu nhập chúng ta có cao thuộc loại hạng nhất thế giới. Đi chơi mà trời nắng
22/02/2014(Xem: 14073)
Cũng như nhiều năm trước, đầu xuân Giáp Ngọ này giới truyền thông báo chí xã hội ngoài việc chú ý vào các thùng tiền công đức, tiền lẻ, tiền nhét tay các tượng Phật, hoặc không hài lòng việc phóng sinh chim thú (lấy lý do phóng sinh kiểu ấy chỉ nuôi sống nhóm người săn bắt) thay vì phải lên án trước nhất người săn bắt; và còn cao giọng lên lớp giảng giải giáo lý nhà Phật v.v…lại chú ý sâu hơn và cao hơn trong chánh điện nhà chùa, đó là tượng Phật!
22/02/2014(Xem: 12217)
Ngày thứ 2, 12/2/2007, khoảng 2h chiều. Chú chó Chief giống American Pit Bull Terrier, đã cứu bà cụ 87 tuổi Liberata la Victoria, và cháu của bà là Maria Victoria Fronteras
12/02/2014(Xem: 21539)
Bộ kinh in khổ đẹp, trình bày trang nhã với bìa sách đỉnh đạc rất giá trị, do Thượng Tọa Thích Nhật Từ biên soạn, phiên dịch, sắp xếp 63 bài kinh quan trọng theo 5 nhóm chủ đề: Đạo đức, xã hội, triết lý, thiền định và Tịnh độ được tuyển dịch từ kinh tạng Pali và kinh điển Bắc truyền.
11/02/2014(Xem: 11053)
..giữa những người rộn ràng, ta sống không rộn ràng...
11/02/2014(Xem: 15879)
Có câu nói là mọi người đều có quyền tìm kiếm và thụ hưởng hạnh phúc. Không phải ai cũng đang nổ lực sống và làm việc miệt mài ngày đêm để xây đắp cho hạnh phúc tương lai đó sao? Còn bạn thì sao? Bạn có cảm giác là mình đang đi đúng hướng không?
11/02/2014(Xem: 21541)
Khi thắp nhang lễ Phật tâm cần phải thanh tịnh, nếu như có thể không nhiễm chút bụi trần, sẽ được phước lành vô biên. Nếu muốn cầu nguyện, nên buông bỏ ý nghĩ lợi mình, lợi người, lợi mình, hại người. Phát tâm nguyện rộng lớn, làm lợi ích cho xã hội, cho chúng sanh, thì công đức vô lượng. Trong kinh Phật có lời dạy: "Lễ Phật một lạy, diệt vô lượng tội; niệm một câu Phật, tăng vô biên phước" ấy vậy.
11/02/2014(Xem: 15841)
Vào những ngày đầu năm, bên cạnh việc gặp nhau chúc tụng nhau những điều an lành, tự nhiên không ai bảo ai, mọi người đều háo hức lên chùa dâng lễ cầu an, ước nguyện mọi chuyện tốt đẹp đến với mình, với gia đình và với mọi người thân; mong sao những khổ đau, nghiệp chướng, báo chướng, tội chướng…
10/02/2014(Xem: 14463)
Thời gian qua nhanh, tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già, cái chết sẽ đến, không biết về đâu? Chúng ta chẳng dám nói rằng mình hiểu hết mọi lẽ nhân sinh cuộc đời, nhưng nếu có chút hiểu biết chân chính ta vẫn làm việc đóng góp, phục vụ mà vẫn sống thanh thản, thoải mái, an nhiên tự tại. Nếu ta để một ngày trôi qua lãng phí thì ta làm mất đi một ngàn ngày khác.