Nghĩ về tổ ấm

10/04/201316:06(Xem: 10162)
Nghĩ về tổ ấm

Thien Mu

Ai đã từng đi trong mưa, gió bão bùng mới thấy được giá trị thực sự của túp lều nhỏ ven đường. Đối với biển cả Phật pháp mênh mông vi diệu, bốn năm học ngắn ngủi chưa phải là sự thành tựu thoả mãn của một thế hệ trẻ đang khát khao chuyển mình. 

Thông thường, nền tảng cho một cuộc sống vững chắc, bước đầu thường được xây dựng bởi một sụ tập hợp nhận thức cơ bản và tiếp tục vươn lên đỉnh cao của lý tưởng sống. Trong bối cảnh lịch sử và sự ra đời kịp thời của một ngôi trường nhỏ bé, vẫn tìm tàng một sức bật mạnh mẽ cho biết bao tư tưởng siêu việt ở tương lai, có thể nói đó là đường hướng giáo dục của Trường Cao Cấp Phật Học buổi ban đầu.

Giữa dòng đời bão tố và gió bụi, Tăng Ni sinh có thể tự hào về tổ ấm của mình. Êm đềm và thân thương làm sao qua bốn mùa lá rụng. Hạnh phúc biết bao dưới sự che chở, thương yêu và dạy dỗ của những bậc Thầy hiền, chúng ta bỗng thấy mình lớn lên một cách kỳ diệu với những món ăn tinh thần đầy hương vị, và cũng nhận ra rằng trong phạm vi khiêm tốn của một ngôi trường mà tự thân chỉ là lớp học, Trường Cao Cấp vĩ đại biết bao với muôn ngàn ý nghĩa đích thực của nó..

Khó mà nói hết được cảm nghĩ, cảm xúc khi phải xa rời mái trường. Cuốn sách nào cũng phải có trang cuối cùng. Thế mà , có những cuốn sách người ta đọc qua một lần rồi vứt đi, rồi quên hết hình thức lẫn nội dung. Nhưng lại có cuốn người ta phải đọc đi đọc lại mãi. Hết rồi….mà chưa…chấm dứt; nhưng chỉ chấm dứt một giai đoạn nào đó thôi, nó để lại trong lòng người xem biết bao tiếc nuối và mỡ ra tiếp những trang sách thao thức triền miên. Cũng giống như sự thao thức của một thế hệ Tăng Ni sinh trẻ sao bao năm dài suy tư và cái chấm hết của nó là chuẩn bị cho sự sang trang, một cách chuyển mình hùng vĩ hơn quá khứ..

Cuộc sống cần có niềm tin và đối với tuổi trẻ thì cầnh nhiều niềm tin hơn nữa để vươn tới và thành đạt lý tưởng của chúng ta. Người ta đặt nhiều hoài vọng khi đào tạo cho một thế hệ, nhưng không phải bắt buộc thế hệ ấy đền đáp, phục vụ lại những gì mà người ta trao truyền, mọi sự rập khuôn trong giáo dục dều trở nên phi lý. Thực sự ngôi trường bé nhỏ là điểm tựa, là bàn nhún cho những vận động viên tinh tần sẳn sàng tung mình vào vũ trụ bao la, thiết lập một kỷ lục mới, một thế hệ mới, đầy chất trí huệ thiết thực và gần gủi với cuộc sống, lợi ích an vui.”Tổ ấm Trường Cao Cấp Phật học là thế đấy”!

Tuy chỉ là một nét chấm phá nhỏ trong bức tranh lịch sử Phật Giáo Việt Nam hiện tại, nhưng nó làm nổi bật lên cái toàn bộ và sự điểm xuyết ấy mang tính quyết định nghệ thuật, một ý nghĩa đặc thù không thể luận bàn hết được..Trong Kinh Tương Ưng đấng Đạo sư dạy có bốn cái chớ coi thường: đó là con rắn nhỏ, đóm lửa nhỏ, thái tử nhỏ và chớ coi thường Tỳ kheo trẻ tuổi. Tất cả đều trở nên phi thường nếu sủ dụng đúng thực chất của nó. Ai đi trong cuộc đời mà không cần một tổ ấm, là chỗ về, nương tựa , là nơi chuẩn bị cho những chuyến đi xa.

Xin hãy trân trọng thương yêu tổ ấm của chúng ta, nơi tích luỹ kiến thức, kinh nghiệm và trang bị tư tưởng cho chúng ta vào đời. Quá khứ, hiện tại và tương lai” Tổ ấm” Trường Cao Cấp vẫn tồn tại như một gạch nối, như một sự chuyển tiếp bất tận trong sự nghiệp của mỗi người chúng ta. Với ý nghĩa nầy. “Tổ ấm” trở nên bất diệt trong nền giáo dục của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam..



Nguyệt Tử Thích Minh Hiếu
Viết cho ngày ra trường 1992..

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2019(Xem: 9843)
Ban sơ, Phật giáo là một phong trào cải cách chống lại uy quyền Vệ-đà, nghi lễ Bà-la-môn và hệ thống giai cấp đầy bất công cuả xã hội Ấn độ . Thời Đức Phật, khuynh hường nầy phát triển rộng khắp dưới sự lãnh đaọ của Đức Phật, đạo Phật được số đông dân chúng và gai cấp thống trị ủng hộ. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ 9 DL, Ấn giáo tung đòn phản công: tư tưởng đạo Phật được cố ý đem vào Ấn giáo và Đức Phật lịch sử được tuyên bố là một Hóa thân của thần Vệ Nữu. Những gì trước đây là điểm hấp dẫn của Phật giáo nay cũng được tìm thấy trong Ấn giáo.
09/04/2019(Xem: 10956)
Con Cháu Hiếu Ông Bà Vui Tươi Lắm Hãy Giành Nhau Phụng Dưỡng Phước Đức Nhiều Chính Người Già Là Ruộng Phước Phì Nhiêu Sau Tam Bảo, Cùng Neo Đơn Khốn Khó…(2)
09/04/2019(Xem: 11186)
MỞ RỘNG GIÚP ĐỞ Nguyên bản: Extending Help Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển / Monday, February 25, 2019
07/04/2019(Xem: 21133)
Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng là một câu thơ trong bài Hiu hắt quê hương của thi sĩ tài năng Phạm Công Thiện, được Sư ông Thích Phước An chọn làm tựa đề cho tác phẩm thứ ba của mình - một cuốn tùy bút về chân dung người cùng thời - dày dặn, sang trọng và tao nhã Lời thưa trước đầu cuốn sách rằng, “... những bài viết trong tập sách này không hẳn là những bài nghiên cứu về văn học, thi ca hay tư tưởng của họ. Mục đích của tôi giản dị chỉ là ghi lại những năm tháng mà tuổi trẻ tôi đã may mắn được gần gũi và nhất là được chia sẻ một chút vui buồn trên hành trình đi tìm cái đẹp của họ mà thôi”. Cứ vậy, theo dòng thời gian, những chân dung lần lượt hiện lên, khiêm cung mà lộng lẫy, khổ ải mà thoát tục bao dung. Cuốn sách chính là dịp may hiếm có để bạn đọc ngày nay diện kiến các nhân vật trong giới trí thức miền Nam. Từ Sư ông Huyền Không đến Quách Tấn, Bùi Giáng, Võ Hồng, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn... họ đều là huyền thoại một thời với những ai từng sống và
04/04/2019(Xem: 14460)
Chuẩn bị lên đường, bạn dặn tôi đến nơi nhớ điện thư cho biết năm nay (2018) Bồ Đề Đạo Tràng có gì lạ. Tôi đáp ngay: vâng, sẽ cố gắng. Nhưng xin hiểu giùm. Nếu ai đó trong ba năm qua, năm nào cũng đến đấy thì khó thấy chuyện lạ. Chuyện gì cũng quen. Từ con đường đi có chỗ ổ gà phải tránh, cổng vào chùa khép đến chỗ nào thì nghe tiếng kêu két két, anh bán hàng góc chùa Tây Tạng lúc nào cũng cười tươi. Kể cả bà già ăn xin cũng là người cũ, ngồi ủ rũ y nguyên chỗ cũ. Chuyện gì cũng thấy như năm ngoái mình đã thấy. Nhưng, nói vậy mà việc ấy cũng có cái hay của nó: tự nhiên sao mình có cảm giác thật thân quen, như đi xa về lại thăm nhà. Thành ra muốn vừa lòng bạn nhưng không lẽ lặp lại chuyện đã từng kể cho bạn nghe những năm rồi. Rồi bỗng … quên luôn!
02/04/2019(Xem: 14188)
Cuốn sách “Quan Âm Quảng Trần” được ra mắt cách đây 7 năm (2010), được in lần thứ hai và ba vào năm 2012 & 2014 tại NXB Tổng hợp, Phương Đông, và lần thứ tư này tại NXB Hồng Đức, Tp. HCM, Việt Nam. Trong lần in thứ tư này, tác giả vẫn giữ lại nội dung như lần đầu ra mắt. Tuy nhiên, để sách hữu dụng và phục vụ tốt hơn, kỳ này nhiều lỗi được chỉnh sửa, có thêm hình xen kẽ, nhiều thuật từ Pali với Phạn được đính kèm, có thêm phần tóm gọn và các câu hỏi đàm luận ở cuối mỗi chương và đặc biệt tác phẩm được chuyển gữ sang tiếng Anh: “The Commentary of Avalokiteśvara Bodhisattva. “ Tác giả muốn đặc biệt tri ân đệ tử Tỳ-kheo-ni Viên Quang đã giúp tác giả trong việc trình bày, xuất bản cũng như phát hành sách. Trường Đại Học Riverside, Tiểu bang Cali, Hoa Kỳ Mùa Xuân, ngày 07 tháng 01 năm 2018
30/03/2019(Xem: 13614)
Trong pháp hội Hoa Nghiêm, ngài Phổ Hiền Bồ Tát sau khi khen ngợi công đức thù thắng của Phật đã nói với đại chúng rằng muốn trọn nên công đức như Phật thì phải tu mười điều rộng lớn như sau: Một là lễ kính các đức Phật. Hai là khen ngợi các đức Như Lai. Ba là rộng sắm đồ cúng dường. Bốn là sám hối các nghiệp chướng. Năm là tùy hỷ các công đức.
27/03/2019(Xem: 14883)
KHOÁ TU HỌC ‘THIỀN CHÁNH NIỆM’ DÀNH CHO GIỚI TRẺ VÀ NGƯỜI BẢN XỨ TẠI BANG NEW JERSEY-THIỀN VIỆN THANH TỪ (Thích Thiện Trí) Sau hai ngày hướng dẫn thiền "Chánh Niệm và khoá học Từ Bi Tâm" với Giáo Sư Thiele tại Đại Học Vanderbilt, tôi lại tiếp tục khăn gói lên đường tới Thiền Viện Thanh Từ tại bang New Jersey để hướng dẫn tiếp hai ngày cho khoá thiền mới dành cho giới trẻ và người bản xứ do Thầy trụ trì và giới trẻ tại Thiền Viện tổ chức.
25/03/2019(Xem: 7780)
Không hiểu sao dạo này chị hay khóc ! Hồ lệ đầy tràn ...cần phải làm vơi ? Đọc xong sách quý " Bánh xe cuộc đời " Bao xúc cảm ...chợt ....giọt dài giọt ngắn .
24/03/2019(Xem: 9987)
Khó giữ được tâm an khi con người và thế giới chung quanh thường xuyên chuyển động, loạn động… Tâm dễ vọng động khi quan sát, lắng nghe hình ảnh, âm thanh, tin tức (tốt hay xấu, lành hay dữ, vui hay buồn)… dù chỉ gián tiếp qua một màn ảnh nhỏ nơi bàn viết.